Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 731 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 420
Hắc Quả Phụ

❊ ❊ ❊

Người bảo vệ dưới trướng Cơ Văn nhìn Diệp Khiêm từ trên xuống dưới một lượt, hơi khinh khỉnh nói: “Diệp Khiêm là ai? Không quen biết, ông chủ chúng tôi không tiếp khách!”

Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi! Chính là như vậy, thường thường rất nhiều lúc, luôn sẽ có một số kẻ cậy thế làm càn. Chu Nguyên hừ lạnh một tiếng định xông lên, Diệp Khiêm vội vàng đưa tay cản cậu ta lại. Không cần thiết phải làm những việc vô vị này, với loại người như vậy thì căn bản không có cách nào giao tiếp, lại hà tất phải chấp nhặt với hắn làm gì?

Nhàn nhạt cười một tiếng, Diệp Khiêm nói: “Anh không quen không sao, ông chủ các anh quen là được rồi. Nếu như kẻ nào anh cũng có tư cách quen biết, thì anh cũng sẽ không phải là bộ dạng như hôm nay, đúng không?” Lời của Diệp Khiêm nói rất bình thản, dường như không mang theo bất kỳ tính công kích nào, giống như người quen đang tán gẫu vậy. Thế nhưng, người thông minh sẽ về suy ngẫm ý tứ trong lời Diệp Khiêm, kẻ ngu ngốc thì sẽ tức giận nhất thời, hận không thể đánh Diệp Khiêm một trận.

Hiển nhiên, người trước mặt thuộc về hạng người sau. Chỉ là, nhìn dáng vẻ điềm tĩnh tự nhiên kia của Diệp Khiêm, hắn ta không dám dễ dàng ra tay, lỡ như Diệp Khiêm thực sự là bạn của Cơ Văn, thì mình sẽ có khổ để ăn rồi. Tuy bình thường Cơ Văn nhìn có vẻ rất ôn nhu tự tại, nhưng một khi phát hỏa, đó chính là long trời lở đất.

Ngập ngừng một lát, người bảo vệ kia nói: “Đi theo tôi!” Nói xong, xoay người đi về phía biệt thự. Diệp Khiêm nhấc chân đi theo, Chu Nguyên cũng xách hành lý đi theo phía sau Diệp Khiêm.

Diệp Khiêm quay đầu nhìn Chu Nguyên một cái, nói: “Ghi nhớ đấy, lát nữa không có lời anh nói, cậu đừng có mở miệng.”

Chu Nguyên vội vàng gật đầu, nói: “Nhị thiếu, tôi hiểu!” Thực ra bất luận là hắc đạo hay quan trường, đều rất coi trọng bối phận và thân phận. Nếu nói Cơ Văn và Diệp Khiêm là quan cao tỉnh ủy, thì Chu Nguyên tối đa chỉ có thể coi là một bí thư thôn ủy, trước mặt hai người họ, tự nhiên không có phần để mình lên tiếng, nếu đến đạo lý này còn không hiểu, cứ cố ý ra mặt thì thường sẽ chết rất thảm.

Diệp Khiêm đã có lòng bồi dưỡng Chu Nguyên, vậy thì cứ mang cậu ta bên người để cậu ta học nhiều nhìn nhiều, để cậu ta tiếp xúc nhiều với những nhân vật ngầu, như vậy đối với sự phát triển sau này của cậu ta sẽ có tác dụng thúc đẩy rất tốt. Diệp Khiêm thích người chịu khó nghe chịu khó nhìn, không thích loại nhiều mồm nhiều miệng mà lại chẳng có bản sự gì. Chu Nguyên vẫn khá hợp ý Diệp Khiêm.

Cơ hội không phải ngày nào cũng có, có thể nắm bắt được cơ hội, đó là điều chí quan trọng, vì thế, Chu Nguyên cũng không thể không hết sức cẩn thận. Ngày ngẩng đầu của mình, cũng đành cậy vào cơ hội này vậy.

Đến trước cửa biệt thự, Diệp Khiêm đưa bái thiếp lên, nói: “Phiền chuyển giao cho Cơ lão bản!”

Người bảo vệ nhận lấy, nhấc chân bước vào trong biệt thự. Một lát sau, liền lại đi ra, nhìn Diệp Khiêm một cái, nói: “Ông chủ bảo các anh vào trong. Nhưng mà, lệ hành kiểm tra, xin hai vị thông cảm!”

Diệp Khiêm giơ hai tay lên, để họ kiểm tra xong xuôi, dưới sự dẫn dắt của người bảo vệ liền bước vào.

Đến trên ban công, chỉ thấy một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi đang ngồi đoan chính ở đó, trong tách trà trước mặt bốc lên hơi nước nóng hổi, ngón cái và ngón trỏ tay trái nhẹ nhàng kẹp một điếu thuốc lá. Người phụ nữ đeo một cặp kính gọng đen, một thân bộ vest công sở, rất có phong vị của những nữ tính chuyên nghiệp trong xí nghiệp. Chỉ là, giữa đôi mày kia lại khó che giấu đi sát khí đó.

Cơ Văn, từng là sinh viên cao tài của Đại học Tài chính Đông Bắc, lúc đó cô vẫn còn mang theo chút non nớt và những viễn cảnh tươi đẹp về tương lai, đơn thuần đến mức đáng yêu. Trong một lần quá trình đi xin việc, cô đơn thuần bị ông chủ công ty, một lão già rất đê tiện hạ thuốc trong rượu của cô, bị “cưỡng bức”. Khi cô tỉnh lại vào ngày thứ hai, phát hiện mình đang nằm trên giường khách sạn, thân thể trần trụi, lão già đó rất đắc ý nằm một bên hút thuốc. Chỉ là liếc nhìn Cơ Văn một cái, từ trên người rút ra một tờ chi phiếu năm vạn đưa qua, nói, yên tâm đi, tôi sẽ không bạc đãi cô đâu, ngày mai cô trực tiếp đến công ty đi làm, cho cô làm trợ lý tổng giám đốc.

Cơ Văn lúc đó chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cô căn bản không thể tưởng tượng được xã hội này lại còn có loại người ti tiện đến thế. Phẫn nộ xé nát tờ chi phiếu kia, Cơ Văn gào thét nhất định phải kiện hắn, bắt hắn đi tù cả đời. Thế nhưng, lão già kia lại rất tự tin nói, dựa vào quan hệ của hắn thì Cơ Văn làm vậy chỉ là công dã tràng.

Sự thật quả thực là như vậy. Chỉ là, ai cũng không ngờ tới, ngoại biểu có chút nhu nhược như Cơ Văn lại cương liệt đến mức đó, hết lần này tới lần khác đi kiện, kết quả không những không có chút tác dụng nào mà còn bị lão già kia bắt người đánh cho một trận tơi bời, đồng thời uy hiếp cô rằng nếu còn làm loạn như vậy nữa thì sẽ giết cả nhà cô.

Mất đi trinh tiết đối với Cơ Văn mà nói, thì chẳng khác nào đã chết rồi. Thế nhưng, cô lại làm sao có thể liên lụy đến người nhà của mình cơ chứ? Kiện tụng không thành, bản thân cũng không còn mặt mũi nào sống tiếp, vậy thì chỉ còn con đường tự sát mà thôi.

Đêm đó, cô đi đến bên sông Tùng Hoa, nhìn dòng nước sông cuồn cuộn, gió đêm thổi vào vạt áo đơn bạc của cô, trông thật là thê lương. Dùng lời của Dương Thiên mà nói, Cơ Văn lúc đó tựa như một ngọn cỏ nhỏ, trong đêm mưa gió bão bùng như vậy, cố chấp lắc lư mà không chịu đổ xuống. Nhìn thấy Cơ Văn lần đầu tiên, Dương Thiên đã xác định cô nhất định phải sống tốt hơn bất kỳ ai, không vì gì khác, chỉ vì trên người Cơ Văn có bóng dáng của mẹ anh, lại quá giống anh thời niên thiếu.

Năm đó, Dương Thiên ba mươi mốt tuổi, Cơ Văn hai mươi hai tuổi.

Cứ như vậy, Cơ Văn không chết, được Dương Thiên cứu xuống. Khi Cơ Văn tỉnh lại, đã là ngày thứ hai, nhìn gương mặt lạ lẫm trước mặt, Cơ Văn rất căng thẳng co rúm thân thể mình lại. Người đàn ông trước mặt hơi cười một cái, có lẽ, đây là lúc ôn nhu nhất trong cả đời anh ta rồi. Nhìn Cơ Văn một cái, Dương Thiên mỉm cười nhẹ nói, đói rồi nhỉ, tôi nấu cháo cho cô, có muốn uống một chút không?

Cảm giác, là một thứ rất kỳ diệu, ngay tại khoảnh khắc đó, Cơ Văn hoàn toàn bị người đàn ông trước mắt chinh phục. Thậm chí không tự chủ được mà toàn thân run rẩy, khẽ nức nở lên. Từ trước đến nay, cô đều là người kiên cường, ngay cả khi bị lão già kia đoạt đi trinh tiết, ngay cả khi kiện tụng thất bại hết lần này tới lần khác, ngay cả khi hết lần này tới lần khác bị đám tay chân mà lão già kia thuê đánh đập, cô, đều chưa từng rơi một giọt nước mắt. Thế nhưng, vào giây phút này, một câu nói nhàn nhạt của một người đàn ông, đã chạm đến nơi yếu đuối nhất trong lòng cô, cô khóc rồi, khóc rất thương tâm, khóc rất vô trợ. Giống như một ngọn cỏ nhỏ dưới gió thổi mưa dập, trông thật nhỏ bé, lại vẫn cố chấp đứng thẳng.

Người đàn ông đó không nói gì, chỉ là tĩnh lặng nhìn cô, không có một lời an ủi nào. Cả đời anh ta giết người vô số, làm việc tàn nhẫn độc ác, chưa từng tích được chút âm đức nào, thế nhưng ngay lúc đối diện với cô gái này, nội tâm anh ta cũng phảng phất như bị lay động.

Đợi Cơ Văn khóc xong, người đàn ông lau đi nước mắt cho cô, đứng dậy đi vào nhà bếp bưng ra một bát cháo. Một bát cháo trắng, đây là người đàn ông đích thân nấu, anh ta chưa từng nấu cháo cho bất kỳ ai, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.

Người đàn ông rất ân cần đút cho cô, phảng phất như vô ý nói với cô, nhân sinh không có khó khăn nào là không vượt qua được, nếu như bản thân không biết trân trọng chính mình, thì không ai sẽ trân trọng cô cả. Quả thực chính là như vậy, người từ vùng đất hoàng thổ và thôn quê nhỏ bé bước vào đại thành thị, làm chó, con cháu bọn họ vẫn là làm chó, làm sói, mới có cơ hội mang lại vinh hoa cho đời sau.

Cơ Văn kể chuyện của mình cho người đàn ông nghe, biểu tình của người đàn ông dường như không có bất kỳ thay đổi nào, phảng phất chỉ đang nghe một câu chuyện. Không phẫn nộ, không khinh miệt, chỉ là nhàn nhạt lắng nghe, phảng phất như đang nghe một chuyện không liên quan.

Thế nhưng, tối đó, người đàn ông mang lão già kia đến trước mặt Cơ Văn, lão già hai tay bị trói, quỳ dưới đất không ngừng cầu xin, nước mắt nước mũi giàn giụa. Biểu tình của người đàn ông vẫn rất bình thản, nói, cô muốn xử trí thế nào cũng được, người giao cho cô.

Cơ Văn nhìn lão già đang quỳ dưới đất kia, trong lòng trào dâng sự phẫn nộ và sát ý vô hạn. Ngay tại khoảnh khắc này, nội tâm cô đang dần dần phát sinh biến hóa, cô không còn là cô gái đơn thuần thiện lương ngày xưa nữa, cô muốn làm một con độc xà khiến người người kính sợ. Cho dù chết, cũng phải cắn xuống của đối phương một miếng thịt.

Nghe tiếng khóc lóc và cầu xin của lão già kia, Cơ Văn lại cười rộ lên, cười rất bi thương, rất lạc lõng, rất thống khoái, khoái ý ân cừu. Cơ Văn lao lên, hung hăng cắn chặt lấy vành tai của lão già, sống sượng cắn đứt xuống, cảnh tượng máu me đầm đìa kia khiến người ta nhìn mà kinh tâm. Lão già phát ra từng tràng tiếng kêu thảm thiết, nếu như người có cơ hội làm lại một lần nữa, chỉ sợ hắn vĩnh viễn cũng sẽ không lựa chọn đắc tội với Cơ Văn.

Cứ như vậy, Cơ Văn từng miếng từng miếng dùng hàm răng cắn xuống thịt của lão già, cuối cùng hung hăng cắn vào vị trí cổ họng hắn, ngạnh sinh sinh cắn đứt yết hầu hắn. Nhìn thân thể lão già đổ xuống trong vũng máu, Cơ Văn khóc lớn tiếng, đó là một tiếng khóc uất ức, là một kiểu tiếng khóc để phát tiết. Cô thề, sau này mình sẽ không rơi thêm nửa giọt nước mắt nào nữa, mà lần đó, cũng đã trở thành lần cuối cùng cô rơi lệ. Cho dù là lúc Dương Thiên chết, Cơ Văn cũng không rơi lệ, có người nói cô là Hắc Quả Phụ, không có tình cảm, cô không bận tâm. Bởi vì cô cho rằng rơi lệ là một biểu hiện của sự yếu đuối, cô biết Dương Thiên không thích nhìn thấy dáng vẻ mình rơi lệ.

Người đàn ông vung vung tay, để thuộc hạ mang thi thể của lão già đó ra ngoài, rút chiếc khăn tay lau đi vết máu ở khóe miệng cho Cơ Văn, chậm rãi nói, làm gì mà ngốc thế, trên thế giới này có một loại đồ vật gọi là dao, công dụng của nó tốt hơn hàm răng nhiều. Rất khó tưởng tượng, một người đàn ông sẽ có một chiếc khăn tay sạch sẽ như vậy, điều này với thủ đoạn và danh tự của người đàn ông, dường như đều không tương xứng.

Về sau, Cơ Văn biết được tên của người đàn ông này, Dương Thiên, một cái tên khiến người ta nghe phong đã tang đảm, một cái tên lừng lẫy ở Đông Bắc, một nhân vật có thể khiến đại thiếu kinh đô đều vô cùng chấn động. Cô, đã ở lại, từ đó về sau đi theo bên cạnh Dương Thiên, cùng anh ra ngoài ứng thù, cùng anh đùa giỡn trong lòng bàn tay những kẻ khác. Mà anh, cũng nói trước mặt bao nhiêu người rằng cô là người phụ nữ của mình, chỉ là, anh lại chưa từng đụng vào cô.

Có đôi khi, tình cảm giữa nam nữ cũng không thể chỉ là chuyện giữa giường chiếu. Cô chưa từng hỏi tại sao, anh cũng chưa từng nói tại sao, hai người cứ như vậy mà kỳ diệu ở bên nhau. Anh đem tất cả những gì mình biết dạy cho cô, những gì mình không biết cũng mời người dạy cho cô. Từ khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô liền cảm thấy mình đã tìm được một lý do có thể tiếp tục liều mạng sống tiếp, cho dù mình không cho được anh giang sơn, cũng phải đánh hạ cho anh một mảnh giang sơn.

Cuốn sách này do Bác Văn, chuyển tải xin liên hệ tác giả. Độc giả thân mến, còn đang khổ sở vì không xem được VIP tiểu thuyết trên các trang tiểu thuyết khác sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:394
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.