Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 204
Đột phá Tam phẩm Tướng sư

❊ ❊ ❊

Sau khi giải quyết xong chuyện của Vi Bác Tường, tiếp theo chính là nghi thức trao bằng cử nhân. Trong nghi thức trao bằng cử nhân, mỗi một vị sinh viên đều phải lên lễ đài, do viện trưởng đích thân phát bằng và tiến hành nghi thức chuyển tua mũ.

Cái gọi là chuyển tua mũ chính là hành động viện trưởng chuyển tua rua từ phía bên phải mũ cử nhân sang bên trái. Vì tua rua trên áo cử nhân hơi giống cái tua trên đèn lồng, nên được gọi là bạt tuệ (chuyển tua).

Bạt tuệ chính quan, hoặc gọi là bạt tô chính quan, nghi thức này có ý nghĩa rằng đạo tuệ hoặc mạch tuệ đã thành thục, tượng trưng cho sinh viên tốt nghiệp đã học hành thành tài, có thể dang cánh bay cao.

Tần Vũ đứng dưới đài, nheo mắt nhìn người trên đài, đột nhiên, trên mặt lộ ra vẻ chấn động, đôi mắt nhìn chằm chằm người trên đài. Trong mắt anh, theo viện trưởng bắt đầu tiến hành nghi thức chuyển tua, từng luồng thanh khí từ tứ phương tám hướng trong lễ đường bay vào, cuối cùng vây quanh trên không lễ đài. Mỗi một sinh viên bước lên đài đều sẽ nhận được sự tẩy lễ của thanh khí này, lúc xuống đài trong thân thể đều ẩn chứa một tia thanh khí.

Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "để uẩn"? Tần Vũ lẩm bẩm tự nói. Truyền rằng những trường học có lịch sử lâu đời đều sẽ có để uẩn của riêng mình. Loại để uẩn này là thứ không chạm vào được, không cảm nhận được, rốt cuộc hình thành như thế nào thì ai cũng không nói rõ được.

Có phong thủy sư gọi loại để uẩn này là thư sinh khí, cho rằng là do sinh viên lâu dài học tập ở nơi đây, sản sinh ra một luồng thư khí, tụ nhỏ thành nhiều, cuối cùng biến thành để uẩn.

Trên mạng thường có thể nhìn thấy một vài câu chuyện ma, địa điểm xảy ra đều là trong ký túc xá của trường học nào đó. Kỳ thực loại chuyện ma này là giả nhất, một ngôi trường, đặc biệt là trường học có để uẩn, quỷ hồn tà mị không dám tiến vào.

Giống như trong chùa chiền, tăng nhân tụng kinh niệm Phật lâu dài, ngôi chùa này sẽ có phật khí tồn tại, đạo lý cũng giống như vậy, đều là một luồng tinh khí thần do con người tụ lại lâu ngày mà thành.

Khi Tần Vũ bước lên lễ đài, cảm thụ thanh khí dũng mãnh nhập vào thể nội, nhất thời cả người đều thoải mái hẳn lên, ngay lập tức niệm lực trong cơ thể lưu chuyển, điên cuồng muốn hấp thu thanh khí này.

"Không ngờ lại một cử đột phá bình cảnh của Nhị phẩm Tướng sư, bước vào cảnh giới Tam phẩm Tướng sư." Cảm nhận niệm lực trong cơ thể bành trướng hơn gấp đôi trước kia, đôi mắt Tần Vũ lóe lên tia sáng hưng phấn, thanh khí này không ngờ còn có tác dụng này, danh tiếng của để uẩn quả nhiên danh bất hư truyền.

"Tần Vũ đồng học, hy vọng sau này cậu bước vào xã hội, nỗ lực làm việc, mẫu giáo tùy thời hoan nghênh các em trở về."

Nhận lấy bằng cử nhân viện trưởng đưa, Tần Vũ mỉm cười xuống đài. Lần này thật sự mang đến cho anh một niềm vui bất ngờ, để uẩn của Nam Đại không ngờ có thể giúp anh đột phá đến Tam phẩm Tướng sư, vậy nếu là những trường học có lịch sử lâu đời hơn Nam Đại thì sao? Nghĩ đến đây, ánh mắt Tần Vũ lóe lên thần thái khó hiểu.

"Di, Lão Tam, mặt cậu sao thế?"

Tần Vũ vừa xuống lễ đài, Nhị ca liền kinh ngạc nhìn Tần Vũ, đồng thời nói với Lão Đại và Lão Tứ bên cạnh: "Các cậu xem, Lão Tam có phải có gì không giống không, sao tớ cảm giác cậu ấy từ trên lễ đài xuống, cả người có chút thay đổi rồi."

"Thay đổi? Vẫn là gương mặt này mà, nhưng hình như khí chất có chút biến đổi, đúng, khí chất đúng là có chút biến đổi, biến thành cái gì đó rồi." Lão Đại đầu tiên tùy ý quét mắt nhìn Tần Vũ, không phát hiện có biến hóa gì, nhưng nhìn chằm chằm Tần Vũ một lát, cậu ta lại bắt đầu vò đầu, muốn tìm một tính từ thích hợp để hình dung sự thay đổi của Tần Vũ.

"Biến thành càng giống lão nam nhân hơn." Lão Tứ ở một bên u u bổ sung một câu. Lão Đại vỗ tay cái bốp, phụ họa: "Không sai, là càng giống lão nam nhân hơn."

Tần Vũ đảo mắt khinh bỉ, đối với ba người bạn xấu này, cậu biết rõ miệng họ không thốt ra được lời hay ý đẹp gì. Nhị ca ôm chầm lấy vai Tần Vũ, hỏi: "Lão Tam, sao từ trên đài xuống khí chất của cậu lại biến đổi nhiều thế?"

"Rất đơn giản, khi tớ vừa lên đài, những cựu học sinh ngưu bức qua các thời kỳ của Nam Đại đột nhiên xuất hiện trước mặt tớ, đồng thời nói tớ rất có tiềm lực phát dương quang đại Nam Đại, nói muốn giúp tớ phạt mao tẩy tủy, cho nên mới biến thành bộ dạng này."

Tần Vũ nói phét đầy miệng. Ba huynh đệ tự nhiên biết Tần Vũ nói là lời nói dối, Nhị ca hung hăng vỗ lên vai Tần Vũ, nói: "Cậu còn không bằng nói có siêu nhân cảm thấy cậu rất có thiên phú, muốn tìm cậu đi cứu Trái Đất cùng hắn."

"Hắc hắc, không tin thì thôi."

Kỳ thực lời này của Tần Vũ cũng có thể nói là nửa thật nửa giả, thanh khí hội tụ từ để uẩn này khẳng định có tinh khí thần do những học trưởng thành công qua các thời kỳ của trường để lại, cậu nói như vậy cũng coi như là có thể dính dáng được một chút.

Nghi thức trao bằng được tiến hành theo lớp, nam sinh trước, tiếp đến là nữ sinh. Tần Vũ cùng mọi người tán gẫu trên đài, trên đài Hồng Tỷ cùng Mạnh Dao vài người bắt đầu đến lượt lên đài.

Mạnh Dao hôm nay tuy rằng mặc áo cử nhân, nhưng gương mặt thanh thuần đó vẫn thu hút ánh mắt của một đám nam nhân dưới đài. Đối với vị mỹ nữ có danh xưng là hoa khôi khoa Văn, hoa khôi số một Nam Đại này, hầu như có thể nói là không ai không biết, nhất thời tiếng nói chuyện nghị luận dưới đài cũng bớt đi không ít.

Viện trưởng kia dường như cũng nhận ra Mạnh Dao, nụ cười trên mặt so với nụ cười cơ giới hóa trước kia thêm vài phần thân thiết, khiến không ít nam sinh dưới đài trong lòng mắng thầm: Viện trưởng này cũng không phải người đàng hoàng, nụ cười có thân thiết hơn nữa thì có ích gì, cũng không nghĩ xem tuổi tác của mình đã có thể làm cha người ta rồi.

Nếu viện trưởng biết suy nghĩ của đám nam sinh dưới đài này, có lẽ phải kêu oan muốn chết. Ông sở dĩ lộ ra nụ cười thân thiết với Mạnh Dao, là vì ông biết thân thế của Mạnh Dao, mẹ của Mạnh Dao và ông là bạn học cùng lớp đại học, đối với hoàn cảnh gia đình của Mạnh Dao, ông tương đối rõ ràng. Nói thật, có thể ngồi lên vị trí viện trưởng này, lúc trước còn là mẹ Mạnh Dao giúp đỡ mở miệng nói với lãnh đạo cấp trên vài câu.

Nhận bằng cử nhân xong, hôm nay cũng không còn hoạt động gì nữa. Bốn huynh đệ ký túc xá Tần Vũ và bốn chị em ký túc xá Mạnh Dao bước ra khỏi lễ đường. Một đám người đang thương lượng đi đâu chơi thì điện thoại của Mạnh Dao đột nhiên vang lên. Mạnh Dao nhìn dãy số trên điện thoại, nhíu mày, nghe máy.

"Anh, có việc gì ạ?"

Nghe thấy lời Mạnh Dao, Tần Vũ biết điện thoại này là Mạnh Phương gọi tới, chỉ là Mạnh Phương lúc này gọi điện tới làm gì? Chẳng lẽ biết Mạnh Dao đang ở cùng anh, lại muốn can thiệp?

"Được, em biết rồi, em cùng cậu ấy qua đó ngay." Mạnh Dao nghe Mạnh Phương nói gì đó trong điện thoại, lông mày hơi nhíu, có chút nghi hoặc, sau khi nói xong câu này thì cúp điện thoại.

"Tần Vũ, anh trai em bảo chúng ta bây giờ đến một nơi, anh ấy có chuyện muốn tìm anh." Mạnh Dao cúp máy xong liền nói với Tần Vũ.

"Anh trai em? Vậy chẳng phải là anh vợ của Lão Tam sao, anh vợ này muốn gặp em rể tương lai, Lão Tam không dám đi sao? Nói mới phải, anh vợ đỉnh một nửa, giải quyết xong anh vợ là tương đương giải quyết xong một nửa thân thích nhà gái, Lão Tam, cậu phải biểu hiện cho tốt, lúc trước tớ... Ái da, tớ sai rồi."

Lão Đại nghe lời Mạnh Dao, dùng giọng điệu người từng trải truyền thụ kinh nghiệm cho Tần Vũ, chỉ là lời nói chưa hết, đã bị Hồng Tỷ véo tai lôi sang một bên.

Đối với màn này trước mắt Lão Đại và Hồng Tỷ, mọi người có mặt đều thấy lạ mà không quái, chuyện này là một người nguyện đánh một người nguyện chịu, Lão Đại bị Hồng Tỷ véo tai cũng không phải chuyện một lần hai lần.

"Vậy chúng mình đi đây, nếu tối có thể kịp quay về thì sẽ cùng mọi người đi ăn, đến lúc đó liên lạc qua điện thoại."

Bất kể Mạnh Phương tìm anh có chuyện gì, Tần Vũ đều không thể không đi, Lão Đại vẫn có một câu không nói sai, Mạnh Phương là anh vợ của Mạnh Dao, lời của người anh vợ này, Tần Vũ vẫn phải cân nhắc một chút.

"Được, bọn mình đi dạo công viên trước, lâu lắm rồi chưa chèo thuyền, đến tối sẽ liên lạc với hai người."

Tần Vũ và Mạnh Dao rời khỏi cổng trường, chặn một chiếc taxi, Mạnh Dao báo một địa chỉ cho tài xế xong, hai người liền chìm vào im lặng.

Cảm giác được Mạnh Dao dường như có chút khẩn trương, Tần Vũ nắm lấy tay Mạnh Dao, khẽ giọng an ủi cô: "Yên tâm, anh lại không phải chưa từng gặp anh trai em, anh ấy cũng sẽ không làm gì anh đâu, cứ thả lỏng tâm trạng là được."

"Nhưng mà tính khí anh trai em anh không biết đâu, hồi em học cấp ba có một cậu nam sinh..." Mạnh Dao nói đến đây, đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn Tần Vũ, mới phát hiện Tần Vũ đang mỉm cười ý bảo cô nói tiếp, dường như rất hứng thú với cậu nam sinh trong miệng cô.

"Mặc kệ anh, dù sao lát nữa là anh đối mặt với anh em, lại không phải em." Mạnh Dao thẹn thùng cấu nhẹ Tần Vũ, Tần Vũ ha ha cười, anh cố ý lộ ra biểu cảm như vậy, chính là vì để tâm trạng của Mạnh Dao thả lỏng xuống.

Đùa giỡn một hồi, tâm trạng của Mạnh Dao cuối cùng cũng không còn khẩn trương như vậy nữa. Tần Vũ nhìn đường bên ngoài, địa chỉ Mạnh Dao báo cho tài xế cách Nam Đại không xa lắm, nhưng dường như là khu nhà ở của cán bộ cơ quan thành ủy.

Taxi không thể đi vào tiểu khu, Tần Vũ đành cùng Mạnh Dao xuống xe. Đối với tiểu khu này, Mạnh Dao dường như không xa lạ, dẫn Tần Vũ rẽ qua mấy con đường, cuối cùng đi tới trước một căn nhà nhỏ.

Cửa căn nhà nhỏ đứng hai người đàn ông, một vị là trung niên tầm bốn mươi tuổi, một vị trẻ hơn chút, người trẻ tuổi kia chính là Mạnh Phương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:201
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.