"Em đứng đây từ bao giờ thế? Cũng chẳng lên tiếng." Mạnh Dao giả vờ giận dỗi vỗ vào cánh tay Tần Vũ, Tần Vũ cười khà khà, nói: "Anh đứng đây từ lâu rồi, chỉ là em không nhìn thấy đấy thôi."
"Yến Tử, để tớ giới thiệu với cậu, đây là bạn trai tớ, Tần Vũ." Hai người đùa nghịch một lát, Mạnh Dao mới nhớ ra bên cạnh còn một cô bạn thân, khuôn mặt đỏ ửng lên: "Tần Vũ, đây là bạn thân của tớ, cậu cứ gọi cậu ấy là Yến Tử là được rồi."
"Này, không thể thiên vị như thế được nhé, đồ có người yêu quên bạn." Trương Yến đảo mắt, nói với Tần Vũ: "Tớ tên Trương Yến, là bạn thân kiêm chí cốt của Dao Dao, mọi chuyện của Dao Dao tớ đều nắm trong lòng bàn tay, kể cả kích cỡ vòng một luôn đấy."
Câu nói cuối cùng của Trương Yến khiến khuôn mặt Mạnh Dao càng thêm đỏ ửng, làm cô nhớ lại cái đêm trong khách sạn, gần như Tần Vũ đã nhìn sạch sành sanh rồi. Giờ nghĩ lại, không hiểu sao lúc đó mình lại đồng ý ngủ chung giường với Tần Vũ, cuối cùng Mạnh Dao chỉ có thể cho rằng đêm đó do ma men dẫn lối.
Thấy nụ cười kỳ quái trên mặt Tần Vũ cùng vẻ đỏ ửng trên mặt Mạnh Dao, ánh mắt Trương Yến lóe lên tia suy tư, chẳng lẽ Mạnh Dao đã...? Nhưng rất nhanh Trương Yến đã gạt bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu. Cô là bạn thân của Mạnh Dao, biết rõ gia giáo và tính cách của cô ấy. Trước khi hai người chưa xác định rõ quan hệ, Mạnh Dao sẽ không làm chuyện đó, trừ phi gã đàn ông trước mặt dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt Mạnh Dao.
Nghĩ đến đây, Trương Yến lại càng có cái nhìn tệ hơn về gã đàn ông trước mặt. Khi quan hệ chưa được gia đình hai bên đồng ý mà đã làm chuyện này, chứng tỏ gã này không hề thật lòng với Mạnh Dao. Nếu thật sự là vậy, cô nhất định phải giúp Mạnh Dao kiểm soát thật kỹ.
Tần Vũ không hề biết rằng chính nụ cười của hắn và vẻ mặt của Mạnh Dao đã khiến ấn tượng đầu tiên của Trương Yến về hắn trở nên tồi tệ. Đây cũng coi như là tai bay vạ gió.
"Tần Vũ, cũng không còn sớm nữa, tối nay ăn cơm ở quán nhà Yến Tử đi, bố cậu ấy mới mở một quán cơm, tay nghề rất khá."
"Được. Anh đến Kinh Thành là mù tịt, coi như bán thân cho em rồi, nếu em không đối tốt với anh, bắt anh đi ăn mày ở tàu điện ngầm thì anh cũng chẳng biết nói sao." Tần Vũ lên chiếc BMW X5 màu đỏ của Mạnh Dao, cười đùa.
"Ai bắt anh đi ăn mày chứ. Dáng vẻ như anh, có đi ăn mày cũng chẳng ai cho tiền đâu." Mạnh Dao hừ nhẹ, khởi động xe.
Trương Yến ngồi ở ghế sau nghe Tần Vũ nói, trong mắt thoáng tia khinh bỉ: "Gã đàn ông dẻo mồm dẻo miệng, nhìn là biết không đáng tin. Quán cơm nhà mình, loại sinh viên nghèo như hắn làm cả tháng cũng không đủ tiền ăn một bữa."
Quán cơm Yến Tử. Nằm trên đường Bích Nguyên, phía tây Kinh Thành. Mạnh Dao đỗ xe trước cửa thì có một người đàn ông trung niên béo mập chạy ra đón. Mạnh Dao xuống xe, chưa kịp nói gì thì Trương Yến đã lên tiếng trước: "Bố, hôm nay bố chuẩn bị món ngon gì cho chúng con thế?"
"Ha ha. Món nhà ta con lạ gì nữa, chẳng lẽ bố lại có thể chạy đi kiếm gan rồng tủy phượng gì đó cho con sao." Người đàn ông trung niên quay sang Mạnh Dao, cười híp mắt nói: "Cô Mạnh."
"Chú Trương, con và Yến Tử là bạn thân, con đã bảo chú cứ gọi thẳng tên con là được rồi, đừng khách sáo như thế nữa, nếu không sau này con chẳng dám tới đâu." Mạnh Dao giả vờ hờn dỗi: "Chú Trương, con giới thiệu chút, đây là bạn trai con, Tần Vũ. Tần Vũ, đây là bố của Yến Tử, chú Trương."
"Chào chú Trương ạ."
"Tốt, tốt!"
Bố Trương Yến bắt tay Tần Vũ, đáy mắt thoáng nét nghi hoặc. Gia thế nhà Mạnh Dao ông từng nghe con gái kể qua, thiên kim thế gia như vậy thì bạn trai chắc chắn thân phận cũng không thấp, thế là nụ cười trên mặt ông càng thêm niềm nở.
Cả nhóm đi vào trong quán, vừa bước qua cửa, Tần Vũ đã hơi cau mày, dừng lại.
"Tần Vũ, sao vậy?" Mạnh Dao khoác tay Tần Vũ, thấy hắn dừng lại thì hỏi đầy thắc mắc.
"Không có gì, chỉ là thấy quán cơm của chú Trương trang trí rất tinh tế, cổ kính, khá là tao nhã." Tần Vũ giãn mày, tùy tiện giải thích một câu.
"Đúng thế đấy, bố cháu hồi đó tốt nghiệp chuyên ngành kiến trúc cổ, trang trí là nghề tủ của bố cháu đấy." Trương Yến quay đầu lại đầy tự hào nói với Tần Vũ.
"Yến Tử, con nói thế mà nghe được à. Tiểu Tần, đừng nghe con bé nói bậy, việc trang trí quán này vẫn là nhờ thầy hướng dẫn hồi đại học của chú giúp thiết kế đấy, chú chỉ góp ý một chút thôi." Trương Hằng cười giải thích, nhưng trong lời nói vẫn lộ vẻ đắc ý, rõ ràng việc trang trí quán này không đơn giản là "góp ý một chút" như ông nói.
"Việc kinh doanh của quán chú Trương chắc là tốt lắm nhỉ." Ánh mắt Tần Vũ lóe lên vẻ kỳ lạ, hỏi.
"Haiz!" Trương Hằng thở dài. Mạnh Dao kéo cánh tay Tần Vũ, ra hiệu bằng mắt bảo hắn đừng hỏi vấn đề này.
Thực ra nhìn mấy bàn khách thưa thớt ở đại sảnh, trong lòng Tần Vũ đã có đáp án. Hắn hỏi chỉ để xác nhận lại mà thôi.
"Tiểu Tần cũng không phải người ngoài, chẳng có gì phải giấu. Việc kinh doanh của quán chú rất tệ, tháng nào cũng lỗ vốn. Chuyện này khiến chú rất kỳ lạ. Đầu bếp trong quán đều là những người rất giỏi, tay nghề không kém các quán khác, trang trí cũng được rất nhiều khách khen, giá cả cũng ngang ngửa mấy quán quanh đây, nhưng việc kinh doanh vẫn ế ẩm."
Trương Hằng nói đến đây khá là buồn bực. Lúc mới khai trương, ông từng rất hừng hực khí thế, có đầu bếp giỏi, trang trí tao nhã, giá lại không đắt, theo lý thuyết thì chắc chắn phải làm ăn phát đạt. Thế mà quán đã mở được nửa năm, trừ tháng đầu tiên tạm đủ chi tiêu, mấy tháng còn lại toàn thua lỗ. Cứ đà này, ông đã có ý định sang nhượng cửa hàng, nếu không số tiền bù lỗ hàng tháng đối với ông cũng không phải là con số nhỏ.
"Chú Trương, tay nghề đầu bếp nhà chú rất tốt, mặt bằng lại trang trí đẹp, cháu tin là việc kinh doanh chắc chắn sẽ dần khởi sắc thôi." Mạnh Dao an ủi.
"Hy vọng là vậy." Trương Hằng gạt bỏ nỗi buồn, khuôn mặt lại tươi tỉnh trở lại: "Không nói chuyện này nữa, chú đi dặn đầu bếp chuẩn bị cho các cháu vài món sở trường."
"Cảm ơn chú Trương." Mạnh Dao ngọt ngào đáp.
"Dù có là ngự trù đến đây, việc kinh doanh của quán này cũng khó mà khởi sắc nổi." Tần Vũ thì thầm một câu.
"Tần Vũ, anh nói gì cơ?" Mạnh Dao nghe không rõ, quay đầu hỏi lại đầy thắc mắc.
"Không có gì, chúng ta ngồi đằng kia đi."
Tần Vũ lắc đầu, đoạn chỉ tay vào một góc ở đại sảnh. Quán cũng chẳng có mấy người ăn, ngồi ở đại sảnh hay phòng riêng cũng chẳng khác biệt là bao.
Tần Vũ đã lên tiếng, Mạnh Dao đương nhiên sẽ không từ chối. Đối với cô, chỉ cần được ở bên cạnh Tần Vũ thì ngồi đâu cũng vậy, trong lòng Mạnh Dao, cô chưa bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác.
Mạnh Dao đã không ý kiến thì Trương Yến càng không. Bữa cơm này vốn dĩ là Mạnh Dao mời để chào đón Tần Vũ, cô nhiều nhất chỉ được tính là một cái bóng đèn, nhưng bản thân Trương Yến lại không hề có "tự giác" của một cái bóng đèn.
Đến một cái bàn ở góc này, Tần Vũ đi trước ngồi xuống một vị trí, không hề có ý định nhường ghế cho hai vị nữ sĩ. Điều này khiến sự khinh bỉ của Trương Yến dành cho Tần Vũ tăng thêm một bậc, thầm nghĩ: "Người ở quê lên đúng là chẳng có lễ nghĩa gì cả, không biết Dao Dao sao lại nhìn trúng hắn nữa."
Tần Vũ ngồi xuống một vị trí, Mạnh Dao và Yến Tử ngồi đối diện hắn. Sau khi ngồi xuống, Tần Vũ cười cười tháo bộ đồ ăn cho hai người, nhưng chính mình lại bất cẩn làm rơi đôi đũa xuống đất.
"Chị Tiểu Tuệ, lấy giúp em đôi đũa nữa với."
Trương Yến thấy Tần Vũ ngay cả đôi đũa cũng làm rơi xuống đất, trong mắt sự khinh bỉ càng đậm nét hơn, cô vẫy vẫy tay, gọi một nhân viên phục vụ trong quán.
"Cảm ơn."
Tần Vũ nhận đôi đũa từ tay nhân viên, nói lời cảm ơn, đặt đôi đũa mới lên bàn, nhưng đôi đũa cũ lại được hắn để dưới gầm bàn, dùng hai chân kẹp lại.
Món ăn chưa lên, Mạnh Dao và Trương Yến, đôi bạn thân, đang trò chuyện về mấy chuyện ngày xưa, thi thoảng lại phát ra tiếng cười khúc khích. Tần Vũ lộ vẻ mặt đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại cười theo, có vẻ như rất hứng thú với câu chuyện của hai mỹ nữ.
Thế nhưng dưới gầm bàn, đôi tay Tần Vũ cũng chẳng rảnh rỗi. Chỉ thấy ngón trỏ phải của Tần Vũ miết lên đôi đũa, bắt đầu miết từ đầu to trước, sau khi miết xong đầu, hắn lại lật mặt đôi đũa, tiếp tục lặp lại động tác như cũ.
Sau khi chắc chắn mỗi mặt của hai chiếc đũa đều đã được miết xong, Tần Vũ bèn cười nói với Mạnh Dao và Trương Yến: "Đằng nào giờ món ăn chưa lên, hay là anh diễn cho hai em xem một trò ảo thuật nhé? Các em đã từng thấy đôi đũa biết đi bộ chưa?"
"Đũa biết đi bộ á, chưa thấy bao giờ." Mạnh Dao lắc đầu. Trương Yến nghe Tần Vũ nói xong, khóe miệng lại kéo lên một nụ cười mỉa mai. Lời Tần Vũ càng khiến cô cảm thấy gã đàn ông trước mắt này chẳng có bản lĩnh gì thật sự, chẳng qua là dựa vào mấy trò vặt vãnh để lừa lấy trái tim Mạnh Dao. Đàn ông đích thực sao có thời gian đi chơi mấy thứ ảo thuật này chứ, những thứ đó chỉ có mấy cô bé mới thích thôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Yến bỗng nảy ra một ý định: "Đã là ảo thuật thì chắc chắn là đã động tay chân rồi, mình cứ nhìn chằm chằm vào hắn, tìm ra sơ hở. Đến lúc vạch trần được hắn rồi, để hắn bẽ mặt, biết đâu Dao Dao sẽ không còn thích hắn nhiều như vậy nữa."
Phải nói là con gái rất hay để ý những chuyện nhỏ nhặt. Ít nhất Tần Vũ cũng không thể ngờ được, lúc này Trương Yến đang đợi hắn biểu diễn ảo thuật để tiện vạch trần.
Tần Vũ cầm đôi đũa dưới gầm bàn lên, nói với Mạnh Dao: "Đây là một đôi đũa bình thường trong quán chú Trương, đúng không."
Mạnh Dao gật đầu, nhưng Trương Yến lại vươn tay ra, cầm lấy đôi đũa của Tần Vũ kiểm tra kỹ một hồi lâu. Sau khi chắc chắn không có vấn đề gì mới trả lại cho Tần Vũ, hơn nữa đôi mắt còn nhìn chằm chằm vào bàn tay cầm đũa của hắn. Cô nghĩ rằng, muốn làm cho đũa biết đi bộ, Tần Vũ chắc chắn phải động tay chân vào đôi đũa này. Nhưng cô đã kiểm tra rồi, đây đúng là đôi đũa rất bình thường trong quán nhà cô. Vì đũa không có vấn đề gì nên rất có khả năng lát nữa Tần Vũ sẽ tráo đổi đôi đũa này, thế nên Trương Yến phải nhìn chằm chằm vào tay Tần Vũ, không để hắn có cơ hội đánh tráo.