Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Cô đề cập người bạn cũ của họ rất mạnh mẽ và thực tế, không có chút ngại ngùng. Magnus nắm tay cô chặt hơn một chút khi họ đi lên hai cầu thang và lại đi xuống một hành lang bằng đá. Các bức tường trang trí bằng những tấm thảm kể về những hành động vĩ đại của các Shadowhunters . Có vài vết cắn trên những tấm thảm, bao gồm cả một vết làm thiên Thiên thần Raziel như không đầu. Magnus e là đám chuột báng bổ vẫn còn ở sau các tấm thảm.

Catarina mở một cánh cửa gỗ sồi đen lớn và dẫn anh vào một căn phòng có mái vòm bằng đá, nơi có một vài bức tranh treo trên tường mà Magnus nhận ra là của Ragnor: một bản phác thảo của một con khỉ, một cảnh biển với một con tàu cướp biển. Giường gỗ sồi chạm khắc đã được phủ khăn trải giường trắng, chắc là từ bệnh viện của Catarina, nhưng tấm rèm cửa rách bươm bằng nhung màu xanh lá cây, và có một tấm da màu xanh lá cây trên bàn đặt dưới cửa sổ lớn duy nhất của căn phòng.

Có một đồng xu trên đó, tròn tròn bằng đồng xỉn màu vì thời gian, và hai mảnh giấy màu vàng, các cạnh quăn lên.

"Tôi đang lướt qua các giấy tờ trên bàn của Ragnor thì tìm thấy lá thư này," Catarina nói. "Đó là điều duy nhất thực sự riêng tư trong phòng. Tôi nghĩ cậu có thể muốn đọc nó."

"Tôi sẽ đọc", Magnus nói, và cô đặt nó vào tay anh.

Magnus mở ra lá thư và nhìn vào những chữ viết tay màu đen hằn sâu trên bề mặt ố vàng, như thể người viết đã bị khó chịu bởi chính các trang giấy. Anh cảm thấy như thể anh đang nghe giọng nói mà anh nghĩ đã vĩnh viễn câm lặng của cậu ấy.

Gởi đến Ragnor Fell, giảng viên trung cấp tại Học viện Shadowhunter, cựu Pháp sư cấp cao của London,

Tôi rất tiếc nhưng không ngạc nhiên khi nghe vụ phá phách mới nhất của đám Shadowhunter sẽ không hứa hẹn là vụ cuối cùng. Nephilim, thiếu trí tưởng tượng và sự tò mò trí tuệ? Anh làm tôi ngạc nhiên đấy.

Tôi gửi kèm theo một đồng xu khắc một vòng hoa, một biểu tượng của giáo dục trong thế giới cổ đại. Tôi nghe nói một vị tiên đã ban may mắn cho nó, và anh chắc chắn sẽ cần may mắn để cải cách cái đám Shadowhunters đó.

Tôi đã từng ấn tượng bởi sự kiên nhẫn và sự cống hiến của anh cho công việc, và sự tiếp tục lạc quan của anh rằng đám học viên của anh có thể được dạy dỗ. Tôi ước tôi có thể có cái nhìn lạc quan của anh về cuộc sống, nhưng tiếc là tôi không thể khi nhìn quanh thế giới và nhận thấy rằng chúng ta bị bao vây bởi những kẻ ngốc. Nếu tôi phải dạy dỗ đám con của Nephilim đó, tôi nghĩ đôi khi tôi sẽ buộc phải nói chuyện thẳng tay hoặc hút khô máu bọn chúng.

(Lưu ý đến bất kỳ Nephilim đọc trái phép thư của ông Fell và xâm phạm sự riêng tư của ông ấy: Tôi đang đùa một cách tự nhiên, và tôi có một cá tính rất hài hước.)

Anh hỏi cuộc sống ở New York thế nào hả, tôi chỉ có thể kể như thông thường: bốc mùi, đông đúc, và dân chúng gần như hoàn toàn bị điên. Tôi đã gần như bị lật đổ bởi một liên minh giữa Warlocks và người sói trên đường Bowery. Một warlock đặc biệt dẫn đầu, vẫy một đám lông màu tím lấp lánh nữ tính trên đầu mình như một lá cờ. Tôi rất xấu hổ khi biết anh ta. Đôi khi tôi giả vờ với những Downworlders khác là tôi không biết họ. Tôi hy vọng họ tin tôi.

Tất nhiên lý do chính tôi viết cho anh là để chúng ta có thể tiếp tục bài học tiếng Tây Ban Nha. Tôi gửi kèm theo một danh sách từ vựng mới, và đảm bảo với anh rằng anh đang làm rất tốt. Nếu anh có ý định khủng khiếp để đi cùng với gã pháp sư ăn mặc lố lăng-người quen của chúng ta- để đến Peru một lần nữa, lần này anh sẽ được trang bị tốt.

Người bạn trân trọng nhất của anh,

Raphael Santiago

"Ragnar sẽ không biết học viện sẽ bị đóng cửa sau khi Hội kín của Valentine tấn công Clave," Catarina nói. "Cậu ấy giữ lá thư để cậu ấy có thể học tiếng Tây Ban Nha, và sau đó cậu ấy đã không bao giờ có thể quay lại lấy nó nữa. Từ lá thư cho thấy, có vẻ như họ đã viết thư cho nhau khá thường xuyên. Ragnar chắc đã phải đốt cháy những lá thư khác, vì chúng chứa những ý kiến có thể làm Raphael Santiago gặp rắc rối. Tôi biết Ragnor thích anh chàng ma cà rồng nhỏ bé sắc sảo đấy. " Cô dựa má vào vai Magnus "Tôi biết cậu cũng thế."

Magnus nhắm mắt lại một lúc và nhớ đến Raphael, người mà anh đã từng gia ơn; Raphael, người đã chết cho anh ở lại. Anh đã biết cậu ta khi cậu ta bị biến đổi lần đầu tiên, một đứa trẻ kiêu hãnh với một ý chí sắt đá, và biết khi Raphael dẫn đầu một gia tộc ma cà rồng qua nhiều năm tháng.

Magnus chưa bao giờ biết về Ragnor khi Ragnor còn trẻ. Ragnor già hơn Magnus và, vào thời điểm Magnus gặp anh ấy, đã trở thành cáu kỉnh kinh niên. Ragnor đã xua đuổi đám con nít ra khỏi bãi cỏ của mình trước khi cỏ nhân tạo được phát minh. Anh đã luôn luôn đối xử tốt với Magnus, sẵn sàng lắng nghe bất kỳ chuyện gì của Magnus của miễn là anh có thể phàn nàn suốt trong thời gian họ làm điều đó.

Tuy nhiên, mặc dù cái nhìn u ám của Ragnor về cuộc sống nói chung và Shadowhunters nói riêng, Ragnor đã từng là một trong những người đến Idris để dạy cho Shadowhunters. Ngay cả sau khi Học viện đã đóng cửa, anh đã ở lại trong ngôi nhà nhỏ của mình bên ngoài thành phố Pha lê và cố gắng dạy những Nephilim sẵn sàng học hỏi. Anh đã luôn luôn hy vọng, ngay cả anh từ chối thừa nhận nó.

Ragnor và Raphael. Cả hai đều được coi là bất tử. Magnus đã nghĩ rằng họ sẽ sống lâu mãi mãi, như trước giờ, qua các thế kỷ, rằng sẽ luôn có một cuộc hội họp khác và một cơ hội khác. Nhưng họ đã mất đi, và những người thường mà Magnus yêu tiếp tục sống. Đó là một bài học, Magnus nghĩ, để yêu khi bạn có thể, yêu những gì mong manh, đẹp đẽ và nguy hiểm. Không ai được bảo đảm mãi mãi.

Ragnor và Magnus đã không đi đến Peru một lần nữa, và bây giờ sẽ là không bao giờ nữa. Tất nhiên, Magnus đã bị cấm đến Peru, vì vậy dù sao đi nữa, anh cũng không thể đi đến đó.

"Cô đã đến Học viện vì Ragnor", Magnus nói với Catarina. "Vì để hoàn thành những giấc mơ của Ragnar, để xem liệu cô có thể dạy cho các Shadowhunters thay đổi. Có vẻ như nơi này đã khá khác trong khoảng thời gian này. Cô có nghĩ rằng cô sẽ thành công? "

"Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ thành công," Catarina nói. "Đây là luôn luôn ước mơ của Ragnar. Tôi làm việc này cho anh ấy, không phải cho Shadowhunters. Tôi luôn luôn nghĩ việc Ragnor giảng dạy là ngốc nghếch. Cậu không thể dạy cho mọi người bất cứ điều gì nếu họ không muốn học. "

"Điều gì đã thay đổi suy nghĩ của cô?"

"Tôi không thay đổi suy nghĩ của tôi," Catarina nói. "Lần này, họ muốn học. Tôi đã không thể làm điều này một mình. "

"Ai đã giúp cô?" Magnus hỏi.

Catarina mỉm cười. "Cựu Ma cà rồng Ưa sáng của chúng ta, Simon Lewis. Cậu ấy là một chàng trai ngọt ngào. Cậu ta có thể làm một anh hùng của cuộc chiến, nhưng cậu ấy tuyên bố mình là một thành viên của nhóm Cặn bã, và cậu ấy tiếp tục lên tiếng mặc dù cậu ấy chẳng đạt được cái gì từ nó cả. Tôi đã cố gắng để giúp cậu ta, nhưng đó là tất cả tôi có thể làm, và tôi chỉ có thể hy vọng nó là đủ. Từng người một, các học viên hướng theo sự dẫn dắt của cậu ấy và bắt đầu phản ứng trước những cách nghiêm khắc của Nephilim, giống như một bộ cờ domino nổi loạn. George Lovelace chuyển đến ký túc xá của nhóm Cặn bã với Simon. Beatriz Velez Mendoza và Julie Beauvale ngồi với họ trong giờ ăn. Marisol Rojas Garza và Sunil Sadasivan bắt đầu chiến đấu với nhóm Tinh hoa trong mọi cơ hội. Hai dòng suối trở thành một nhóm, trở thành một đội, thậm chí cả Jonathan Cartwright. Đó không phải tất cả là vì Simon. Đó là những đứa trẻ biết Shadowhunters đã sát cánh với Downworlders khi Valentine tấn công Alicante. Đó là những đứa trẻ đã thấy Dean Penhallow chào đón tôi đến với Học viện của họ. Chúng là những người con của một thế giới đang thay đổi. Nhưng tôi nghĩ rằng họ cần Simon ở đây, là chất xúc tác của họ. "

"Và cô ở đây, trở thành giáo viên của họ", Magnus nói. "Cô có nghĩ rằng cô đã tìm được một cơ hội mới trong việc giảng dạy?"

Anh nhìn xuống cô, màu xanh thiên thanh trong căn phòng bằng đá màu màu xanh lá cây-căn phòng cũ của bạn mình. Cô làm bộ mặt khủng khiếp.

"Không, thề có địa ngục " Catarina Loss nói. "Điều duy nhất khủng khiếp hơn so với đống thực phẩm là tất cả đám thiếu niên õng ẹo khủng khiếp đó. Tôi sẽ thấy Simon an toàn được chọn và sau đó tôi sẽ rời khỏi đây, trở lại bệnh viện của tôi, nơi có những vấn đề dễ dàng đối phó hơn tỉ như hoại tử. Ragnor sẽ phát điên lên mất. "

Magnus nâng tay Catarina lên hôn nhẹ. "Ragnor sẽ tự hào về cô."

"Oh, thôi đi," Catarina nói, đẩy anh ra. "Cậu thật ủy mị kể từ khi cậu yêu. Và bây giờ cậu thậm chí tệ hơn, bởi vì cậu có một đứa bé. Tôi nhớ điều đó là như thế nào. Chúng nhỏ xíu, và cậu sẽ đặt quá nhiều hy vọng vào chúng. "

Magnus liếc nhìn cô, giật mình. Cô gần như không bao giờ đề cập đến những đứa con cô đã nuôi, những đứa con của Tobias Herondale. Một phần vì nó không an toàn: Đó không phải là một bí mật Nephilim có thể biết, không phải là một tội lỗi họ sẽ tha thứ. Một phần khác, Magnus đã luôn luôn nghi ngờ rằng, Catarina đã không đề cập đến chuyện của anh ấy bởi vì nó quá nhiều đau đớn.

Catarina liếc mắt. "Tôi đã nói với Simon về nó," cô nói. "Cậu bé của tôi."

"Cô thực sự phải tin tưởng Simon lắm," Magnus nói chậm rãi.

"Cậu biết không?" Catarina nói. "Tôi thực sự làm việc đó. Đây này, mang những cái này đi. Tôi muốn cậu giữ chúng. Tôi đã hết việc với chúng rồi. "

Cô nhặt đồng xu cũ trên bàn làm việc và đặt nó trong lòng bàn tay Magnus, bàn tay đang nắm giữ bức thư của Raphael gởi Ragnor. Magnus nhìn đồng xu và lá thư.

"Cô có chắc không?"

"Tôi chắc mà," Catarina nói. "Tôi đã đọc lá thư rất nhiều lần trong suốt năm đầu tiên ở Học viện, để nhắc nhở bản thân mình đang làm gì ở đây và những gì Ragnor mong muốn. Tôi đã vinh danh người bạn của tôi. Tôi đã gần như hoàn thành nhiệm vụ của tôi. Cậu hãy mang chúng đi. "

Magnus cất lá thư và đồng xu may mắn, mà một người bạn đã chết của mình gởi cho một người bạn khác.

Anh và Catarina bước ra khỏi phòng Ragnor cùng nhau. Catarina cho biết cô sẽ ăn bữa tối, mà Magnus nghĩ là vô cùng liều lĩnh.

"Cô không thể làm điều gì đó an toàn và nhẹ nhàng hơn, như nhảy bungee chẳng hạn?" Anh hỏi, nhưng cô vẫn khăng khăng. Anh đặt một nụ hôn lên má cô. "Sau đó hãy đến gác mái nhé. Các thành viên nhà Lightwoods sẽ ở đó, vì vậy tôi cần bảo vệ. Chúng tôi sẽ có một bữa tiệc. "

Anh quay đi, không muốn vào phòng ăn và nhìn các món lasagna nhờn nhờn một lần nữa. Khi anh đi lên cầu thang, anh gặp Simon trên đường đi xuống.

Magnus nhìn Simon một cách cân nhắc. Simon dường như cảnh giác trước ánh nhìn này.

"Hãy theo tôi, Simon Lewis," Magnus yêu cầu. "Chúng ta trò chuyện một lúc."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.