Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Julie trông vẫn rất sốc, nhưng cố nói: " Xin chào, Magnus"

"Xin chào một lần nữa, Julie", Magnus, một lần nữa là người duy nhất trong phòng bình tĩnh, nói. "Hãy để tôi ôm đứa bé nào."

"Oh, cảm ơn anh," George thở ra. "Không phải là tôi không thích em bé. Nhưng tôi không biết làm gì với nó. "

George dường như đã đóng băng trong thời gian Simon chạy lên và xuống cầu thang. Cậu nhìn xuống đứa bé một cách uỷ mị, ôm cái bọc một thoáng, sau đó khi trao đứa bé sang Magnus, cậu run rẩy và gần như đánh rơi đứa bé xuống sàn đá.

"Lạy Thiên thần!" Julie kêu lên, tay ép vào ngực cô.

Magnus vụng về túm được đứa trẻ, ôm bó mền sát vào ngực áo thêu vàng của mình. Magnus ôm đứa bé với vẻ thành thạo hơn George, có nghĩa là Magnus đỡ đầu của đứa bé như thể anh đã ẵm em bé một lần hoặc hai lần trong cuộc đời. George không có vẻ gì là cậu sẽ giành giải vô địch giữ em bé.

Với một bàn tay lấp lánh nhẫn, Magnus kéo chiếc mền ra một chút, và Simon nín thở. mắt Magnus lướt qua đứa bé, qua bàn tay và bàn chân bé xíu của nó, đôi mắt mở to trên khuôn mặt nhỏ bé của nó, những lọn tóc xanh thẫm màu trên đầu của nó gần như đen. Âm thanh rền rĩ của đứa bé lớn hơn, càu nhàu có vẻ khó chịu hơn, và Magnus vuốt chiếc mền trở lại như cũ.

"Đó là một cậu bé," Magnus nói.

"Ặc, một cậu bé," George nói.

"Nó khoảng tám tháng tuổi, tôi cho là thế," Magnus tiếp tục. "Ai đó đã nuôi nó cho đến khi họ không thể chịu đựng được nữa, và tôi cho rằng thông qua việc tuyển dụng người thường vào Học viện, họ đã nghĩ rằng họ biết nơi để bỏ lại một đứa trẻ mà họ không muốn."

"Nhưng ai đó sẽ không bỏ con của họ. . . "George bắt đầu, và im bặt dưới cái nhìn của Magnus.

"Người ta sẽ làm việc đó. Và người ta lựa chọn khác nhau, với những đứa trẻ pháp sư" Magnus nói. Giọng anh trầm lắng.

"Vậy là, không có khả năng ai đó quay trở lại tìm nó," Beatriz nói.

Simon đưa tấm giấy ghi chú anh đã tìm thấy trên mền của đứa trẻ cho Magnus. Nhìn vào khuôn mặt của Magnus, anh cảm thấy anh không thể đưa nó cho bất cứ ai khác. Magnus nhìn vào tờ giấy ghi chú, gật đầu. Ai có thể yêu nó chứ? Ánh sáng lóe lên giữa các ngón tay anh, và sau đó anh cất nó vào trong áo choàng.

Có những học sinh khác tụ tập xung quanh họ, tiếng rì rầm huyên náo và hỗn loạn. Nếu Simon có mặt tại New York, anh đoán mọi người sẽ giơ điện thoại lên và chụp hình đứa bé. Anh cảm thấy hơi giống như một cuộc triển lãm tại một vườn thú, và anh đã rất vui mừng khi có Magnus ở đây.

"Chuyện gì đang xảy ra?" Một giọng nói từ phía trên cùng của cầu thang cất tiếng hỏi.

Dean Penhallow đang đứng đó, với mái tóc màu dâu tây vàng hoe thả lỏng qua vai, ôm chặt quanh cô là một chiếc áo lụa màu đen thêu hình rồng. Catarina đứng ở bên cạnh cô, quần jean và áo blouse trắng.

"Có vẻ như ai đó đã để lại một đứa bé thay vì những chai sữa," cô nói. "Điều đó thật bất cẩn. Chào mừng anh, Magnus. "

Magnus tặng cho cô một cái vẫy với bàn tay còn lại và một nụ cười gượng gạo.

"Gì cơ? Sao chứ? Tại sao người ta lại làm một điều như vậy? Chúng ta phải làm gì với nó đây? " Hiệu trưởng hỏi.

Đôi khi Simon quên rằng Dean Penhallow còn rất trẻ, quá trẻ để làm một giáo viên, quá trẻ để làm một hiệu trưởng. Đã có lần cậu phải tự mình nhắc đi nhắc lại sự thật đó. Cô nhìn hoảng sợ y như Beatriz và Julie.

"Nó còn quá nhỏ để được dạy," thầy Scarsbury nói, nhìn xuống đám đông từ cầu thang "Có lẽ chúng ta nên liên hệ với Clave."

"Nếu em bé cần một chiếc giường," George đề xuất, "Simon và tôi có thể để nó trong ngăn kéo đựng vớ của chúng tôi."

Simon lườm George một cái sắc lẻm. George nhìn có vẻ đau khổ.

Alec Lightwood di chuyển như một cái bóng qua đám đông học viên, cao hơn họ một cái đầu và vai, nhưng không xô đẩy bất cứ ai bên cạnh. Anh di chuyển lặng lẽ, kiên trì, cho đến khi anh đến nơi anh muốn: ở bên cạnh của Magnus.

Khi Magnus thấy Alec, toàn bộ cơ thể của anh giãn ra. Simon thậm chí đã không nhận thức được sự căng thẳng chạy suốt qua người Magnus cho đến khi anh thấy Magnus thả lỏng người.

"Đây là đứa bé pháp sư mà Simon đã nói à," Alec nói bằng một giọng thấp, và hất đầu về phía em bé.

"Như em thấy đấy," Magnus nói. "Đứa bé không thể sống như một người thường. Mẹ nó rõ ràng không muốn nó. Nó đang ở trong lãnh địa của Nephilim, và anh không nghĩ rằng, nó có thể thuộc về Tiên tộc, Shadowhunters hoặc Người sói".

Sự bình thản và đùa cợt của Magnus dường như vô hạn cho đến vài phút trước đó. Bây giờ Simon nghe giọng nói của anh căng thẳng như một sợi dây quá căng và sẽ sớm đứt phựt một cái.

Alec đặt tay lên cánh tay Magnus, phía trên khuỷu tay. Anh siết chặt cánh tay của Magnus, trao cho anh một sự ủng hộ gần như thầm lặng. Anh ngước nhìn Magnus và sau đó nhìn xuống đứa bé trong một khoảng khắc dài, trầm tư.

"Em có thể ẵm nó được không?" Alec hỏi.

Một ánh ngạc nhiên lướt qua mặt Magnus và mau chóng biến đi "Chắc rồi," anh nói, và trao đứa bé vào vòng tay của Alec, đang đưa ra để tiếp nhận nó.

Có vẻ như Alec đã bế một đứa trẻ gần đây hơn so với Magnus, và chắc chắn là thường xuyên hơn so với George. Cũng có lẽ vì Alec đã mặc những gì dường như là một chiếc áo len cực kỳ cũ kỹ, mềm mại qua nhiều năm và phai dần từ màu xanh đậm sang màu xám, chỉ có vài đường may là còn lại của những màu sắc ban đầu. Dù lý do gì đi nữa, ngay khi Alec ôm đứa bé, tiếng rên rỉ ỉ ôi liên tục nãy giờ chấm dứt. Chỉ còn lại tiếng rì rầm gấp gáp trong sảnh đường, và nhóm người quanh đứa trẻ đột nhiên thấy mình đứng giữa sự im lặng.

Đứa bé ngước nhìn Alec với đôi mắt sẫm màu hơn cả mắt Alec. Alec nhìn lại đứa bé. Anh trông có vẻ ngạc nhiên hơn bất cứ ai bởi sự im lặng đột ngột của đứa bé.

"Vậy," Delaney Scarsbury nói. "Chúng ta có nên liên lạc với Clave trình bày vấn đề này với họ, hay là sao?"

Magnus quay phắt lại như một cơn lốc màu vàng và ném cho Scarsbury một cái nhìn khiến ông như ghim sâu vào tường.

"Tôi không có ý định đặt đứa bé pháp sư này dưới sự thương xót của Clave," Magnus tuyên bố, giọng nói của anh rất lạnh lùng. "Cả hai chúng tôi đều nghĩ vậy, phải không, Alec?"

Alec vẫn nhìn xuống đứa bé. Anh ngước lên khi nghe Magnus hỏi. Khuôn mặt của anh hơi choáng váng một thoáng, như một người bị đánh thức khỏi một giấc mơ, nhưng biểu hiện của anh cứng rắn với một quyết tâm đột ngột.

"Vâng," anh trả lời. "Cả hai chúng tôi."

Magnus lập lại hành động Alec đã thực hiện trước đó, anh siết chặt cánh tay của Alec trong một cái cảm ơn thầm lặng, hoặc một biểu hiện của sự cổ vũ. Alec lại quay xuống nhìn đứa bé.

Cảm giác như vừa cất được một tảng đá ra khỏi ngực Simon. Không phải anh thực sự lo lắng việc anh và George sẽ phải nuôi đứa bé trong chiếc ngăn kéo đựng vớ của họ- uhm, có thể là một chút lo lắng - nhưng nỗi ám ảnh về một trách nhiệm rất lớn đã lờ mờ hiện ra trước mắt anh. Đây là đứa trẻ bị bỏ rơi, không nơi nương tựa. Simon biết, lại còn biết quá rõ, rằng trong mắt các Shadowhunter thì các thành viên Thế giới Ngầm có ý nghĩa thế nào. Simon đã không biết phải làm gì. Magnus đã gánh lấy trách nhiệm. Anh ấy đã gánh lấy đứa bé cho họ, cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Anh đã không làm mọi thứ rối tung lên như trước đó. Anh ấy đã hành động như thể nó chẳng là vấn đề gì to tát cả.

Magnus thực sự rất ngầu.

Simon biết Isabelle đã ngủ lại Alicante, có nghĩa là cả cô và Alec sẽ ở cùng với cha cô trong một đêm. Cô đã đi xuống nhà Ragnor Fell từng sống, nơi có một chiếc điện thoại vẫn đang hoạt động. Catarina đã đặt một chiếc điện thoại khác trong Học viện, cô nói rằng anh có thể sử dụng một lần này. Họ sẽ có một cuộc hẹn-hò-điện-thoại. Simon đã lên kế hoạch để kể cho cô ấy rằng Magnus và anh trai cô đã oách-xà-lách đến thế nào.

* * *

Magnus nghĩ rằng anh có thể trở thành phù thủy đầu tiên được ghi trong lịch sử có một cơn đau tim.

Anh đang đi bộ quanh các khu đất thực hành của Học viện Shadowhunter vào ban đêm bởi vì anh không thể ở trong đó và hít thở không khí ngột ngạt với hàng trăm Nephilim thêm chút nào nữa.

Đứa trẻ đáng thương. Magnus đã hầu như không thể nhìn cậu bé, nó quá nhỏ và hoàn toàn yếu đuối. Anh không thể làm bất cứ điều gì ngoài nghĩ đến những đứa trẻ dễ bị tổn thương đến thế nào, đến nỗi đau khủng khiếp mà mẹ nó đã gánh chịu. Anh biết những gì tăm tối mà các Pháp sư được hình thành và sinh ra. Catarina đã được nuôi bởi một gia đình yêu thương cô, họ biết cô thế nào, và nuôi lớn cô như cô là thế. Magnus đã có thể được chấp nhận như một con người bình thường, cho đến khi anh bị chối bỏ.

Magnus biết những gì đã xảy ra với những đứa trẻ Pháp sư ra đời với vẻ ngoài rõ ràng không giống con người, với những người mẹ của chúng và cả thế giới không thể chấp nhận họ. Anh không đếm được bao nhiêu đứa trẻ đã ngã xuống trong thời kỳ tăm tối của thế giới, những người có thể mang những phép thuật, những người có thể có được bất tử, nhưng chưa bao giờ nhận được cơ hội để sống. Những đứa trẻ sẽ bị bỏ rơi như thế này, hoặc bị thả trôi sông như chính Magnus đã suýt bị, những đứa trẻ không bao giờ để lại một tia sáng pháp thuật huyền diệu trong lịch sử, những kẻ không bao giờ được nhận hay được cho tình yêu, những kẻ chẳng là bất cứ điều gì ngoài một lời thì thầm tan vào cơn gió, một ký ức của đau đớn và tuyệt vọng mờ dần vào tăm tối. Không có gì còn lại của những đứa trẻ mất đi, không một câu bùa chú, không một nụ cười, không một nụ hôn.

Nếu không có may mắn, Magnus đã nằm trong số đứa trẻ đã chết. Nếu không có tình yêu, Catarina và Ragnor đã nằm trong số những đứa trẻ đã chết.

Magnus không biết phải làm gì với đứa bé lạc loài cuối cùng này.

Anh thầm tạ ơn, dù đây không phải là lần đầu tiên, cho định mệnh lạ lùng và tuyệt diệu đã gửi Alec đến cho anh. Alec là người đã mang đứa bé pháp sư lên cầu thang gác mái, và khi Magnus búng tay ra một cái cũi, Alec cũng là người đã dịu dàng đặt đứa bé vào đó.

Rồi khi đứa bé bắt đầu la hét với cái đầu màu xanh của nó, Alec đã ẵm nó ra khỏi cũi, đi loanh quanh trong phòng với nó, vỗ nhẹ lên lưng nó và thì thầm gì đó với nó. Magnus đã tạo ra một cái bình và cố gắng để pha một bình sữa công thức. Anh đã đọc ở đâu đó rằng bạn nên kiểm tra độ nóng của sữa trên chính mình, và kết quả là làm bỏng cổ tay của mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.