Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Có một khoảng im lặng. Maia đã đưa cả miếng bánh cookie vào miệng cô khi chờ đợi. Lily khoanh tay lại và nhìn hờn dỗi.

"Đừng lãng phí thời gian của tôi, Lily," Alec nói. "Cô muốn gì?"

"Tôi cho rằng, tôi muốn cậu ngồi xuống và giúp tôi," Lily càu nhàu.

Alec đã ngồi xuống.

Magnus đã không ngờ ​​các cuộc gặp gỡ vẫn xảy vài lần nữa, anh lặng thinh để xem mối quan hệ giữa Alec và Lily dần dần trở nên đâm chồi nảy lộc. Trước đó, Alec đã không hoàn toàn thoải mái với Ma cà rồng. Nhưng Alec luôn luôn đáp ứng như là một chỗ dựa tin cậy, để xoay chuyển tình thế. Bất cứ khi nào Lily mang một vấn đề khó khăn đến với anh, đầu tiên là với vẻ ngạo mạn và miễn cưỡng và sau đó là với sự tự tin yêu cầu; Alec đã không dừng lại cho đến khi anh giải quyết nó một cách triệt để.

Một buổi tối thứ năm Magnus nghe tiếng chuông cửa và bước ra từ phòng ngủ. Anh thấy Alec đang xếp những chiếc cốc ra, và nhận ra rằng các cuộc gặp gỡ khẩn cấp đã trở thành các cuộc hội họp thường xuyên. Rằng Maia, Lily và Alec sẽ trải một tấm bản đồ của New York ra để xác định những khu vực có sự cố và có những cuộc tranh luận nóng hổi trong đó Lily hay thốt ra những câu châm chọc về người sói, và mỗi người trong số họ sẽ gọi cho người khác khi họ có một vấn đề mà họ không biết làm thế nào để giải quyết. Rằng tất cả Downworlders và Shadowhunters ở New York sẽ biết có một nhóm Downworlders và Shadowhunters, những người có quyền lực và sẽ hợp tác để giải quyết vấn đề. Họ cũng sẽ đến để tham khảo ý kiến ​​và để xem liệu nhóm có thể giúp đỡ họ không.

Magnus nhận ra rằng giờ đây đó chính là cuộc sống của mình, và anh sẽ không hề muốn nó khác đi.

"Tôi thích Alec lắm lắm," Lily nói với Magnus trong một buổi tiệc nhiều tháng sau đó, hơi say và mái tóc cô lấp lánh. "Đặc biệt là khi anh ấy cộc cằn với tôi. Anh ấy nhắc tôi nhớ về Raphael. "

"Làm sao cô dám!" Magnus trả lời. "Cô đang nói về người đàn ông mà tôi yêu đấy."

Anh đang pha chế rượu. Bộ tuxedo của anh đã có một áo khoác lấp-lánh-trong-bóng-đêm, trong ánh sáng nghệ thuật của buổi tiệc làm công việc pha chế một cách nào đó dễ chịu hơn. Anh đã nói mà không suy nghĩ, hoàn toàn tình cờ, và sau đó dừng lại, ly rượu trong tay anh ánh lên màu ngọc lam trong ánh đèn tiệc tùng. Anh đã nói về Raphael một cách dễ dàng, tình cờ như thể Raphael vẫn còn sống.

Lily là thuộc hạ và cũng là người kế nhiệm của Raphael trong nhiều thập kỷ. Cô đã hoàn toàn trung thành với anh ấy.

"Uhm, tôi yêu Raphael," Lily nói. "Và Raphael không bao giờ yêu ai, tôi biết điều đó rất rõ. Nhưng anh ấy là lãnh đạo của tôi. Nếu tôi so sánh ai với Raphael, đó là một lời khen. Tôi thích Alec. Và tôi thích Maia." Cô nhìn Magnus với đôi mắt mở to, đồng tử giãn ra cho đến khi chúng gần như đen. "Tôi chưa bao giờ thích anh. Ngoại trừ Raphael luôn nói anh là một thằng ngốc, nhưng anh là người có thể đáng tin. "

Raphael đã yêu nhiều người, Magnus biết. Anh ấy đã yêu gia đình người thường của mình. Có lẽ Lily không biết về họ: Raphael đã rất cẩn thận về họ. Magnus nghĩ Raphael có thể đã yêu Lily, mặc dù không phải yêu theo cách cô muốn.

Anh biết Raphael đã rất tin tưởng cô. Và Raphael cũng đã tin tưởng Magnus. Họ đã đứng bên nhau, hai người mà Raphael tin tưởng, một trong những khoảnh khắc hoàn toàn khủng khiếp để nhớ đến một kẻ đã ra đi và biết rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại kẻ đó một lần nào nữa.

"Cô có muốn một ly khác không?" Magnus hỏi. "Tôi cũng đủ đáng tin để làm cho cô một ly khác đấy."

"Một ly O neg, tôi đang cảm thấy nghịch ngợm," Lily nói với anh. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không khi Magnus pha chế đồ uống cho cô, ánh mắt cô chăm chú nhìn suối ánh sáng long lanh rơi từ trần nhà một lúc, nhưng không thấy chúng. "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi có thể lãnh đạo gia tộc. Tôi nghĩ rằng Raphael đã luôn ở đó. Nếu tôi không hội họp với Alec và Maia, một nửa thời gian tôi sẽ không biết phải làm gì. Một người sói và một Shadowhunter. Anh có nghĩ rằng Raphael sẽ phải xấu hổ về việc đó? "

Magnus trượt ly rượu đã pha chế qua quầy bar cho Lily. "Tôi không nghĩ vậy", anh nói với cô. Lily mỉm cười, răng nanh của cô loé sáng dưới đôi môi tô son màu mận chín, và đón lấy ly cocktail, bước về phía Alec.

Lúc này Lily đã theo anh đến tận Idris, đứng bên cạnh Alec, và nhìn đứa bé trên tay anh.

"Xin chào, bé con!" Lily thì thầm, lơ lửng trên đứa bé. Cô nhấp răng nanh của mình về hướng đứa trẻ.

Jace lăn nhẹ trên sàn nhà và đứng dậy. Robert, Maryse, và Isabelle đặt tay lên vũ khí của họ. Lily nhấp răng cô một lần nữa, hoàn toàn không biết gia đình Lightwood rõ ràng là đã sẵn sàng để di chuyển và xé cô thành từng mảnh. Alec nhìn gia đình mình qua đầu Lily và khe khẽ lắc đầu một cách chắc chắn. Đứa bé nhìn những chiếc răng nanh lóe sáng của Lily và cười. Lily nhấp răng cô với đứa trẻ một lần nữa và nó lại cười.

"Gì cơ chứ?" Lily hỏi, nhìn Alec giọng có vẻ bất ngờ xấu hổ. "Khi tôi còn sống, tôi luôn luôn thích trẻ con. Mọi người nói là tôi hợp với chúng." Cô cười, một chút ngượng ngùng. "Cũng đã được một thời gian rồi."

"Tuyệt đấy," Alec nói. "Vậy thì, cô sẽ sẵn lòng để thỉnh thoảng giữ trẻ chứ?."

"Ha ha, tôi là người đứng đầu của gia tộc ma cà rồng ở New York và tôi quá quan trọng," Lily nói với anh. "Nhưng tôi sẽ gặp bé con khi tôi ghé qua chỗ của cậu."

Magnus tự hỏi Alec đã hình dung bao lâu họ mới tìm được nhà cho đứa trẻ. Hẳn là Alec đã nghĩ rằng sẽ mất một thời gian dài, và Magnus sợ rằng Alec đã đúng.

Anh nhìn Alec, đang cúi đầu xuống đứa bé trong vòng tay của mình, hơi nghiêng về phía Lily khi họ cùng thì thầm với đứa trẻ. Alec dường như không quá khó chịu, anh nghĩ. Mà lại là Lily, sau một lúc thì thào với đứa trẻ, bắt đầu nhìn hơi không thoải mái.

"Có vẻ như tôi là khách không mời vậy" Lily nói.

"Oh thật sao?" Isabelle hỏi, hai tay khoanh lại. "Cô nghĩ vậy à?"

"Xin lỗi Alec," Lily châm chọc, không xin lỗi bất cứ ai khác. "Hẹn gặp lại ở New York. Hãy quay lại nhanh không thì kẻ ngốc nào đó sẽ thiêu rụi nó mất. Good-bye, Magnus! Ngẫu nhiên tạm biệt cả những Lightwoods khác. Tạm biệt nhóc. Tạm biệt, bé cưng!"

Cô kiễng đầu ngón chân trên đôi giày cao gót, hôn lên má Alec, và biến đi một cách khệnh khạng.

"Ta không thích thái độ của cô ả Ma cà rồng này" Robert phá vỡ sự im lặng sau khi Lily đi.

"Lily ổn mà," Alec nói nhẹ nhàng.

Robert đã không nói một lời chống lại Lily. Ông đã cẩn thận với con trai của mình, Magnus quan sát, cẩn thận một cách đau đớn, nhưng Robert là một trong những người cần phải nếm trải nỗi đau. Robert đã không quan tâm đến con trai của mình trong quá khứ. Nó sẽ là một thời gian dài đau đớn và quan tâm cho đến khi mọi thứ giữa họ được chữa lành.

Cả Robert và Alec đã rất cố gắng. Đó là lý do tại sao Alec đã ở lại để dùng điểm tâm với cha mình sáng nay.

Mặc dù vậy, Magnus vẫn không hoàn toàn chắc chắn Robert Lightwood đang làm gì ở đây, tại Học viện Shadowhunter trong đêm tối thế này.

Chưa kể đến Maryse, người cần điều hành Học viện New York. Chưa kể đến Isabelle và Jace.

Magnus luôn luôn vui mừng gặp lại Clary.

"Xin chào, bánh quy," Anh nói.

Clary rón rén qua ngưỡng cửa và cười toe toét nhìn anh, một ngàn gallon rắc rối trong một cơ thể bé bỏng. "Chào anh"

"Cái quái gì-"

Magnus định kín đáo hỏi cái quái gì đang xảy ra, nhưng anh đã bị gián đoạn bởi Jace đã nằm dài xuống sàn nhà một lần nữa. Magnus nhìn xuống, hơi bị phân tâm.

"Cậu đang làm gì đấy?"

"Tôi nhét kẽ với các mảnh vụn", Jace nói. "Đó là ý tưởng của Isabelle."

"Tôi đã xé một chiếc áo sơ mi của anh để làm điều đó đấy," Isabelle nói với anh. "Rõ ràng không phải là một trong những cái đẹp đẽ của anh đâu. Chỉ là một trong những chiếc áo không phù hợp với anh và anh không nên mặc nó một lần nào nữa. "

Thế giới mờ đi một lúc trước mắt Magnus "Cô..cô đã làm gì?"

Isabelle nhìn chằm chằm vào anh từ cái ghế nơi cô đang đứng, hai bàn tay chống lên hông.

"Chúng tôi đang bảo-vệ-bé-cưng* cho toàn bộ căn hộ. Nếu như anh có thể gọi đây là một căn hộ. Toàn bộ Học viện này là một cái bẫy nguy hiểm chết người cho đứa bé. Sau khi chúng tôi làm xong ở đây, chúng tôi sẽ tiến hành xử lý căn hộ của anh. "

[nguyên văn "childproof": các hành động để tránh cho đứa bé không gặp nguy hiểm, ví dụ như bịt lỗ cắm điện, bọc các cạnh bàn nhọn, lát sàn cho phẳng phiu...]

"Cô không được phép vào căn hộ của chúng tôi", Magnus nói với cô.

"Alec đã cho tôi một chùm chìa khóa. Chuyện đó nói lên vấn đề khác đấy" Isabelle nói với anh.

"Em đã làm điều đó," Alec nói. "Em đã đưa chìa khóa cho con bé. Thứ lỗi cho em, Magnus! Em yêu anh! Em không biết là con bé sẽ như thế này. "

Thông thường Robert trông có vẻ khó chịu bất cứ khi nào Alec bày tỏ tình cảm với Magnus. Tuy nhiên lúc này, ông nhìn chằm chằm đăm vào cậu nhóc pháp sư và thậm chí dường như không nghe thấy gì cả.

Magnus bắt đầu cảm thấy nhiễu loạn hơn.

"Tại sao cô lại làm thế?" Magnus hỏi Isabelle. "Tại sao?"

"Hãy suy nghĩ về nó," Isabelle nói. "Chúng tôi đã phải đối phó với các đường nứt. Đứa bé có thể bò xung quanh và tay hoặc chân của nó có thể bị mắc kẹt trong một đường nứt! Nó có thể bị đau. Anh không muốn thằng bé bị đau, phải không? "

"Không", Magnus nói. "Cũng không phải tôi có ý định xé toàn bộ cuộc sống của tôi thành từng mảnh và sắp xếp lại nó vì một đứa bé."

Những gì anh nói nghe có vẻ xuất sắc hợp lý với anh. Anh sững sờ khi cả Robert và Maryse cùng cười.

"Ồ, tôi nhớ tôi cũng đã suy nghĩ như vậy đó," Maryse nói. "Cậu sẽ được học điều đó, Magnus."

Có điều gì đó kỳ lạ trong cách Maryse nói chuyện với anh. Giọng cô có vẻ trìu mến. Thông thường, cô cẩn thận lịch sự hoặc khách sáo. Cô chưa bao giờ tỏ ra trìu mến trước đó.

"Tôi đã rất mong đợi điều này" Isabelle tuyên bố. "Simon kể với tôi tất cả về đứa bé trên điện thoại. Tôi biết hai người sẽ bị choáng váng và áp lực. Vì vậy, tôi gọi cho mẹ, và bà ấy liên lạc với Jace, và Jace đang ở với Clary. Thế là tất cả chúng tôi đã ngay lập tức bắt tay vào việc. "

"Mọi người thực sự tốt bụng!" Alec nói.

Có một dáng vẻ bất ngờ của anh, mà Magnus hoàn toàn hiểu, nhưng anh dường như xúc động, điều mà Magnus chẳng hiểu gì cả.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.