Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Simon đứng trên một trong những tòa tháp trong Học viện Shadowhunter với Magnus Bane, ngắm hoàng hôn đang dần buông và cảm giác mơ hồ khó chịu.

"Tôi có thể thề là tòa tháp này từng bị nghiêng."

"Huh", Magnus nói. "Nhận thức là một điều buồn cười."

Simon không chắc chắn Magnus muốn những gì. Anh thích Magnus. Anh chỉ chưa bao giờ có kiểu thấu hiểu từ-trái-tim-đến-trái-tim với Magnus, và bây giờ Magnus đang nhìn anh với vẻ Thỏa thuận của cậu là gì, Simon Lewis? Magnus thậm chí làm chiếc áo màu xám tẻ nhạt anh ấy mặc cũng trở thành phong cách. Simon khá chắc chắn Magnus là quá ngầu để quan tâm đến thỏa thuận của anh.

Anh liếc nhìn Magnus, người đang đứng tại một cửa sổ không kính lớn trong tháp, gió đêm thổi tóc của anh tung bay.

"Trước đây, tôi đã nói với cậu " Magnus mở lời "rằng một ngày nào đó, giữa tất cả những người chúng ta biết, có thể chỉ hai chúng ta là những người duy nhất còn sót lại."

"Tôi không nhớ điều đó", Simon nói.

"Tại sao không?" Magnus hỏi. "Ngoại trừ việc một cơn lốc xoáy quái quỷ quét sạch tất cả những người chúng ta yêu thương, điều đó không còn đúng nữa. Bây giờ cậu chỉ là người thường. Và thậm chí bất tử cũng có thể bị giết. Có thể cái tháp này sẽ sụp đổ và để cho mọi người khóc thương chúng ta. "

Khung cảnh nhìn từ tháp với các ngôi sao phía trên khu rừng tuyệt đẹp đến nỗi Simon muốn nhảy xuống.

Magnus thò tay vào túi và lấy ra một đồng xu chạm khắc, cũ kỹ. Trong bóng tối, Simon không thể nhìn thấy chữ gì khắc trên đó, nhưng anh biết nó có khắc cái gì đó.

"Cái này trước đây thuộc về Raphael. Cậu có nhớ Raphael? "Magnus hỏi. "Cậu ấy là Ma cà rồng đã biến đổi cậu"

"Tôi chỉ nhớ những điều vụn vặt linh tinh," Simon nói. "Tôi nhớ anh ấy nói với tôi rằng tôi không phải típ của Isabelle."

Magnus quay mặt đi, không kịp giấu một nụ cười. "Nghe kiểu đó đúng là giọng của Raphael rồi."

"Tôi nhớ - cảm thấy anh ấy đã chết", Simon nói, giọng anh như mắc kẹt trong cổ họng. Đó là điều tồi tệ nhất trong những ký ức bị đánh cắp của anh, rằng sức nặng của ký ức vẫn đè nặng lên anh trong khi những thứ khác đã ra đi, rằng anh cảm thấy mất mát mà không biết mình mất mát những gì. "Anh ấy có ý nghĩa gì đó với tôi, nhưng tôi không biết liệu anh ấy có thích tôi. Tôi cũng không biết tôi có thích anh ấy không. "

"Cậu ấy cảm thấy có trách nhiệm đối với cậu," Magnus nói. "Điều đó xảy ra với tôi ngày hôm nay rằng tôi nên cảm thấy có trách nhiệm với cậu cũng tương tự như vậy. Tôi là người thực hiện các phép thuật để đưa những ký ức của cậu trở lại; Tôi là người đã đặt cậu vào con đường dẫn đến Học viện Shadowhunter. Raphael là người đầu tiên đặt cậu vào một thế giới khác, và tôi cũng đặt cậu vào một thế giới khác. "

"Tôi đã thực hiện sự lựa chọn của riêng tôi", Simon nói. "Anh đã cho tôi cơ hội để làm điều đó. Tôi không hối tiếc về những gì anh đã làm. Anh có hối tiếc việc anh khôi phục lại những ký ức cho tôi? "

Magnus mỉm cười. "Không, tôi không tiếc. Catarina kể cho tôi nghe một chút về những gì đã diễn ra tại Học viện. Nó có vẻ như cậu đã và đang làm tốt việc lựa chọn của cậu mà không có tôi. "

"Tôi đang cố gắng", Simon nói.

Anh vẫn còn bị sốc bởi Alec ca ngợi anh, và anh không mong muốn Magnus lại làm điều đó. Nhưng anh cảm thấy ấm áp bởi những lời nói của Magnus, đột nhiên ấm áp bất chấp gió quyện vào cái lạnh kết tinh trong không khí. Magnus đã không nói về các lỗ hổng trong quá khứ nửa nhớ nửa quên của anh mà về bây giờ anh là gì và những gì anh đã làm kể từ đó.

Đó không là điều to tát gì, nhưng anh đã rất cố gắng.

"Tôi cũng nghe nói cậu đã có một chút mạo hiểm trong vùng đất tiên", Magnus nói. "Chúng tôi cũng gặp khó khăn với những người bán hoa quả tiên ở New York. Một phần các vị tiên chạy hoang chính là Hòa bình Lạnh. Những người không được tin cậy trở nên không đáng tin cậy. Nhưng cũng có những cái khác không ổn. Thế giới thần tiên không phải là một vùng đất không có quy tắc, không có người cai trị. Nữ hoàng đồng minh của Sebastian đã biến mất, và có rất nhiều tin đồn đen tối về lý do biến mất đó. Tôi sẽ không nhắc bất cứ tin đồn nào với Clave, bởi vì họ sẽ chỉ áp đặt những hình phạt khắc nghiệt hơn lên các vị tiên. Họ trở nên khắc nghiệt hơn, và tiên tộc trở nên hoang dại hơn; sự thù hận giữa hai bên phát triển từng ngày. Có những cơn bão đang hình thành phía sau cậu, Simon. Nhưng có một cơn bão lớn sắp tới. Tất cả các quy tắc cũ đang bị sụp đổ. Cậu đã sẵn sàng cho cơn bão khác không? "

Simon im lặng. Anh không biết làm thế nào để trả lời.

"Tôi đã nhìn thấy cậu với Clary, và với Isabelle," Magnus tiếp tục. "Tôi biết cậu đang trên con đường để được chọn, để có một parabatai và một tình yêu Shadowhunter. Cậu có hài lòng với việc đó? Cậu chắc chứ?"

"Tôi không biết về việc chắc chắn", Simon nói. "Tôi cũng không biết về việc sẵn sàng là thế nào. Tôi không thể nói là tôi không do dự, rằng tôi đã không nghĩ đến việc quay trở lại và trở thành thành viên ban nhạc ở Brooklyn. Tôi nghĩ đôi khi nó quá khó để tin vào chính mình. Bạn làm những điều bạn không chắc chắn mình có thể làm. Bạn chỉ hành động, mặc dù không phải là chắc chắn. Tôi không tin rằng tôi có thể thay đổi thế giới - ngay cả nói chuyện về điều đó cũng có vẻ nực cười, nhưng tôi sẽ cố gắng. "

"Tất cả chúng ta thay đổi thế giới, với mỗi ngày chúng ta sống" Magnus nói. "Cậu chỉ phải quyết định cách cậu muốn thay đổi thế giới. Tôi đã đưa cậu vào thế giới này, lần thứ hai trong đời, và mặc dù đó là lựa chọn của riêng cậu tôi vẫn có một số trách nhiệm. Thậm chí nếu cậu đã cam kết, cậu vẫn có sự lựa chọn khác. Tôi có thể sắp xếp để cậu thành ma cà rồng một lần nữa, hoặc một người sói. Cả hai đều mạo hiểm, nhưng không kém phần mạo hiểm như được chọn. "

"Vâng. Tôi muốn thử thay đổi thế giới như là một Shadowhunter, "Simon nói. "Tôi thực sự muốn vậy. Tôi muốn cố gắng và thay đổi Clave từ bên trong. Tôi muốn sức mạnh đặc biệt đó để giúp mọi người. Đó là cái giá để mạo hiểm "

Magnus gật đầu.

Anh ấy đã có ý đó, Simon nghĩ, khi anh nói rằng sự lựa chọn của Simon là của riêng Simon. Anh đã để nó lại cho Simon, ngày hôm đó ở Brooklyn khi anh và Isabelle tiếp cận Simon bên ngoài trường học của anh. Lúc này anh không hỏi Simon, mặc dù Simon đã sợ rằng lựa chọn trở thành một Shadowhunter mà không phải là một Downworlder có thể đã xúc phạm anh ấy. Anh không muốn giống như các Shadowhunters, những người luôn nghĩ họ thượng đẳng hơn so với Downworlders. Anh muốn trở thành một Shadowhunter hoàn toàn khác.

Magnus không có vẻ gì bị xúc phạm. Anh đứng trên đỉnh tháp, trên đá trong ánh sáng của các vì sao, xoay xoay đồng xu từng thuộc về người đã mất bằng các ngón tay của mình. Anh trầm ngâm.

"Cậu đã nghĩ về tên Shadowhunter của cậu chưa?"

"Um. . . , "Simon nói bẽn lẽn. "Một chút. Thực sự, tôi đã tự hỏi - tên thật của anh là gì? "

Magnus gửi cho anh một cái liếc. Không ai có thể liếc sang bên cạnh như một kẻ có đôi mắt mèo như anh. "Magnus Bane," anh nói. "Tôi biết cậu đã quên rất nhiều thứ, Smedley, nhưng thực không đó? "

Simon chấp nhận lời trách móc tinh tế đó. Anh hiểu tại sao Magnus sẽ trách móc, ngụ ý rằng tên của anh được lựa chọn để xác định chính bản thân anh, nó tồn tại qua nhiều năm dài và vừa nổi tiếng vừa lừng lẫy.

"Tôi xin lỗi," anh nói. "Chỉ là ký ức của tôi không giữ lại những cái tên. Nếu tôi còn sống sót qua được chọn, tôi sẽ phải chọn một tên Shadowhunter. Tôi không biết làm thế nào để chọn một cái tên đúng-Tôi không biết làm thế nào để chọn một cái tên có ý nghĩa hơn bất kỳ cái tên nào khác. "

Magnus cau mày.

"Tôi không chắc chắn tôi có thể đưa ra lời khuyên khôn ngoan trong trường hợp này. Có lẽ tôi nên đeo một bộ râu trắng để thuyết phục bản thân tôi là một nhà hiền triết. Chọn một cái tên mà cậu cảm thấy đúng, và đừng lo lắng quá nhiều " cuối cùng Magnus nói "Nó sẽ là tên của cậu. Cậu sẽ phải sống với nó. Cậu sẽ là người mang đến cho nó ý nghĩa, không phải là những thứ xung quanh khác. "

"Tôi sẽ cố gắng," Simon nói. "Có lý do tại sao anh chọn "Magnus Bane" là cái tên đúng không? "

"Magnus Bane đúng đắn với rất nhiều lý do," Magnus nói, đó không phải là một câu trả lời thực sự. Anh dường như cảm giác được sự thất vọng tội nghiệp của Simon, vì anh nói thêm: "Đây là một"

Magnus lật đồng xu qua các ngón tay, đồng xu di chuyển nhanh hơn và nhanh hơn. Những đường màu xanh phép thuật dường như tuôn trào từ những chiếc nhẫn của anh, một cơn bão nhỏ gia tăng trong lòng bàn tay Magnus và vây lấy đồng xu trong một mạng lưới những tia sét.

Sau đó, Magnus ném đồng xu ra khỏi tháp vào gió đêm. Simon có thể nhìn thấy đồng xu rơi, vẫn bao quanh với ngọn lửa màu xanh, đi xa khỏi khu đất của Học viện.

"Có một hiện tượng khoa học để mô tả một điều gì đó sẽ xảy ra khi một vật thể đang chuyển động. Cậu nghĩ rằng cậu sẽ biết chính xác con đường nó đi qua và nơi mà nó sẽ rơi xuống. Sau đó đột nhiên, không vì lý do gì cả, cậu có thể nhìn thấy. . . những thay đổi hồ quang. Nó sẽ đi đâu đó cậu không bao giờ mong đợi. "

Magnus búng ngón tay, đồng xu zig zag trong không khí và quay lại tay Magnus trước cái nhìn chằm chằm của Simon, cảm giác như anh lần đầu tiên nhìn thấy phép thuật. Anh bỏ đồng xu vào tay của Simon và mỉm cười, một nụ cười nổi loạn rực rỡ, đôi mắt của anh sáng lên như vàng, như mới phát hiện báu vật.

"Nó được gọi là hiệu ứng Magnus" anh nói.

* * *

"Fzzzz," Clary nói, mái đầu tóc màu đỏ của cô lơ lửng trên cái đầu nhỏ xíu màu xanh thẫm của em bé. Cô hôn nhẹ lên má của em bé, rù rù như một con ong. Đứa bé cười khúc khích và nắm lọn tóc của cô. "Fzzzz, fzzz, fzzzz. Cô không biết cô đang làm gì nữa. Cô chưa bao giờ có một mối quan thân thiết với những đứa trẻ sơ sinh. Cô mười sáu tuổi và cô vẫn nghĩ rằng cô là một đứa con duy nhất đó, bé cưng. Và sau đó, cưng à, con không muốn biết những gì cô nghĩ đâu. Tha lỗi cho cô nếu cô đang làm sai nhé, bé à. Cưng có thích cô không nào? Cô rất thích cưng đấy."

"Hãy cho tôi bế đứa bé đi," Maryse ghen tị. "Cô đã bồng nó trong suốt bốn phút rồi đấy, Clarissa."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.