Sự mất tích của Herondale

Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Đã khoảng một thời gian, không lâu trước đó, kể từ khi Simon Lewis được thuyết phục rằng tất cả những giáo viên trong phòng tập gym đều là những con quỷ trốn thoát từ địa ngục, tự nuôi dưỡng bản thân bằng sự đau khổ của những người trẻ tuổi.

Cậu gần như không biết rằng cậu đã đúng.

Học viện Thợ Săn Bóng Tối không có phòng tập gym, cũng không hẳn. Và huấn luyện viên thể chất của cậu, Delanay Scarsbury không giống một con quỷ bằng một Thợ Săn Bóng Tối, người mà có thể nghĩ tới việc chặt bay đầu của một con quái vật nhiều đầu từ Địa Ngục bằng những chuyển động uyển chuyển sẽ là một buổi tối thứ Bảy lí tưởng - nhưng theo Simon biết được thì việc này đòi hỏi nhiều tính chuyên môn.

"Lewis!" - Scarsbury hét lên, nhìn thoáng qua Simon đang nằm bẹp trên mặt đất và cố gắng chống đẩy thêm cái nữa. "Cậu đang chờ cái gì vậy? Một lời mời?"

Chân của Scarsbury to như một cái thân cây, và bắp tay của ông ta to một cách đáng sợ. Ít nhất cũng có sự khác biệt giữa Thợ Săn Bóng Tối và giáo viên tập gym người thường của Simon, hầu hết bọn họ đều không mang theo cái túi đầy khoai tây chiên . Hơn nữa, không một giáo viên tập gym nào của Simon đeo một cái bịt mắt hay mang theo một thanh kiếm có khắc chữ rune và được ban phước bởi thiên thần.

Nhưng trong tất cả những thứ kể trên thì Scarsbury chính xác là người như vậy.

"Mọi người nhìn cậu Lewis kìa!" ông ta nói những người còn lại của lớp. Simon đẩy mình lên khỏi tấm ván đang lung lay và sẵn sàng để bụng mình không đập phịch xuống lớp bụi. Và một lần nữa "Người anh hùng của chúng ta có lẽ vừa đánh bại cánh tay nhũn như mì của cậu ấy."

Chỉ có một người cất lên tiếng cười vui vẻ. Simon nhận ra tiếng cười khúc khích đặc biệt của Jon Cartwright, đứa con cả của một gia đình Thợ Săn Bóng Tối ưu tú.( như cậu ta từng kể). Jon tin rằng cậu ta được sinh ra trong sự vĩ đại và dường như đặc biệt bị kích thích khi thấy Simon - một người thường bất hạnh - phải xoay sở để đến đây. Jon đương nhiên là một trong những người đầu tiên gọi cậu là 'người anh hùng của chúng ta'. Và giống như tất cả những giáo viên tập gym độc ác trước, Scarsbury rất vui vẻ khi đi theo trào lưu con nít ấy.

Học viện Thợ Săn Bóng Tối có hai khoá học, một là cho những đứa trẻ Thợ Săn Bóng Tối được lớn lên trong thế giới này và mang dòng máu định sẵn họ sẽ chiến đấu với quỷ, và một khoá để dành cho người thường, người không có nguồn gốc, không mang gen di truyền, người phải cố gắng theo kịp. Họ dành hầu hết một ngày để chia lớp, người thường học những môn võ thuật cơ bản và ghi nhớ những điểm tinh tế của Hiệp ước Nephilim, những Thợ Săn Bóng Đêm tập trung hơn vào những kĩ năng chuyên nghiệp, tung hứng ném những ngôi sao, học về Chthonian, vẽ lên mình chữ rune để có những ưu thế đáng ghét và ai biết còn cái gì nữa (Simon vẫn mong đâu đó trong cuốn sách Thợ Săn Bóng Tối là bí mật kìm chặt của cái chết của Vulcan( Thần lửa) . Sau tất cả, người hướng dẫn của cậu luôn nhắc nhở họ rằng: Tất cả những câu chuyện đều là thật). Nhưng hai khoá học bắt đầu mỗi ngày cùng nhau. Tất cả học sinh, không kể thiếu kinh nghiệm hay tài giỏi, phải báo cáo lĩnh vực tập luyện khi bình minh bằng hàng tiếng đồng hồ mệt mỏi cho bài luyện tập dẻo dai. Chia chỗ đứng, Simon nghĩ, những cơ bắp bướng bỉnh của cậu từ chối phình ra. Các cậu phải cùng nhau tập bài hít đất.

Khi cậu nói với mẹ rằng cậu muốn đi học ở Học viện Quân đội để có thể cứng rắn hơn, bà đã nhìn cậu bằng ánh mắt lạ lùng.( Nhưng không lạ bằng việc cậu nói cậu sẽ học tại Học viện chiến đấu với quỷ rồi cậu có thể uống nước từ Cốc Thánh, Tiến cấp thành Thợ Săn Bóng Tối và có thể nhớ lại quá khứ đã bị đánh cắp ở dưới địa ngục, nhưng sắp thôi) . Cái nhìn ấy như thể nói rằng: Con trai của mình, Simon Lewis, muốn sống một cuộc sống phải chống đẩy một trăm cái trước bữa sáng?

Cậu biết điều đó, bởi cậu khá hiểu mẹ mình, và cũng bởi vì khi mẹ lấy lại khả năng nói, bà đã nói : "Con trai của mình, Simon Lewis, muốn sống một cuộc sống phải chống đẩy một trăm cái trước bữa sáng?" Sau đó bà trêu rằng cậu có bị một sinh vật độc ác chiếm hữu không và cậu giả vờ cười, cố gắng lờ đi những cái tua của kí ức từ một cuộc đời khác, cuộc sống thực của cậu. Cái kí ức mà khi cậu biến đổi thành ma cà rồng và mẹ của cậu đã gọi cậu là quái vật và đuổi cậu ra khỏi nhà. Đôi khi Simon nghĩ rằng cậu có thể làm tất cả mọi thứ để nhớ lại quá khứ đã bị đánh cắp khỏi cậu - nhưng một vài khoảnh khắc cậu tự hỏi liệu có tốt hơn khi một số việc bị quên đi.

Scarsbury, đòi hỏi hơn tất cả những trung sĩ nghiêm khắc nhất, bắt người dưới quyền ông ta phải chống đẩy hai trăm cái mỗi sáng... nhưng ít nhất là ông ta cho họ ăn bữa sáng trước.

Sau chống đẩy là chạy đua. Sau chạy đua là đấu kiếm. Và sau đấu kiếm là -

"Sau cậu, người hùng ạ." Jon chế nhạo, bắn Simon với viên đạn đầu tiên ở tường trèo "có thể nếu chúng tôi cho cậu bắt đầu trước thì chúng tôi đã không phải chờ quá lâu để đợi cậu bắt kịp"

Simon đã quá mệt mỏi để quay lại thể hiện thái độ cáu kỉnh. Và hoàn toàn kiệt sức để bám tường và trèo lên, lúc đó khoảng cách giữa những mỏm đã trở nên bất khả thi để với lấy trong một thời gian ngắn. Ít nhất cậu cũng có thể trèo lên vài feet, và sau đó dừng lại để những bắp thịt đang gào thét của cậu nghỉ ngơi. Từng người một, những học sinh khác dần leo vượt qua cậu, không một ai trông có vẻ hụt hơi.

"Trở thành một người hùng đi, Simon" Simon lẩm bẩm một cách cay đắng, nhớ cuộc sống mà Magnus Bane đằng đẵng theo đuôi cậu trong buổi gặp mặt đầu tiên của họ - hay ít nhất câu đầu tiên cậu nhớ được "Hãy đi phiêu lưu đi Simon. Hoặc biến cuộc sống của cậu thành lớp gym dài khổ sở, Simon."

"Anh bạn, cậu lại nói chuyện một mình nữa rồi" George Lovelace, bạn cùng phòng và người bạn thực sự duy nhất của Simon ở Học viện, nâng người lên bên cạnh Simon " Cậu mất tập trung?"

"Tớ đang tự nói chuyện với bản thân mình chứ không phải với người ngoài hành tinh" Simon nói rõ "Vẫn bình thường, lần cuối tớ kiểm tra"

"Không, ý tớ là - " George nghiêng đầu về phía ngón tay đẫm mồ hôi của Simon, đã trở nên nhợt nhạt với nỗ lực giữ trọng lượng cho cả cơ thể cậu "Cậu đang nắm chặt sức bám*"

*[grip: sự cầm chặt, sự nắm chặt, sự ôm chặt (Nguồn: rung.vn)]

" À ừ, tớ còn nhiều sức lắm" Simon nói " Tớ chỉ nhường cho các cậu đi trước thôi. Tớ đoán trong cuộc chiến thì người áo đỏ sẽ luôn đi trước, cậu biết không?"

George nhăn trán " Áo đỏ? Nhưng bộ đồ đi săn của chúng ta là màu đen"

"Không đâu, áo phông đỏ chứ. Thư mục Cannon. Star Trek?. Và bất cứ cái gì dâng lên... " Simon thở dài trước cái nhìn trống rỗng trên mặt George. George lớn lên tại vùng quê hoang vắng ở Scotland nhưng không có nghĩa là cậu ấy sống thiếu mạng và cáp ti vi. Vấn đề là, theo như Simon nói, gia đình Lovelaces không xem cái gì khác ngoài bóng đá và dùng wifi để tìm tin tức độc quyền về Thủ tướng Dundee Hoa Kì và mua cừu với số lượng lớn " Quên đi. Tớ ổn. Hẹn gặp ở đỉnh"

George nhún vai và tiếp tục trèo. Simon ngắm người bạn cùng phòng của mình, một người mẫu rám nắng và cơ bắp của hãng Abercrombie, đu người lên nắm lấy mỏm đá nhựa mà không hề tốn sức như Spider Man. Nó thật là lố bịch: George không mang dòng máu Thợ Săn Bóng Tối. Cậu ấy được nhận nuôi bởi 1 gia đình Thợ Săn Bóng Tối, điều này khiến cậu ấy trở thành 1 người thường giống Simon. Ngoài trừ việc giống hầu hết những người thường khác - và không giống Simon lắm - cậu ấy gần giống như mẫu vật hoàn hảo nhất của loài người. Thể thao, lực lưỡng, hòa đồng, và nhanh nhẹn, và rất giống với Thợ Săn Bóng Tối khi không có dòng máu của Thiên Thần chảy trong huyết quản. Hay nói cách khác: một trò đùa một người lính Scotland

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.