Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Vào thời điểm họ dịch chuyển về Học viện, bữa tối đã bắt đầu khá lâu. Nhưng như một phần thưởng cho sự nỗi lực của họ , Dean Penhallow mở sảnh ăn và bếp cho 20 học sinh trở về. Họ chen chúc trên bàn ăn, ngấu nghiến món trứng cuộn đã sắp hỏng và món shawarma* vô vị đáng thương. Học viện đã trả lại chính sách truyền thống phục vụ những món ăn quốc tế - nhưng không may, tất cả thức ăn đều được chuẩn bị chỉ bằng một đầu bếp, người mà Simon nghi ngờ là pháp sư, bởi hầu hết những món họ ăn đều có mùi như thức ăn chó.

*shawarma:

"Bởi vì đó là điều chúng ta làm." Jon nói. "Một ma cà rồng - một cư dân Thế Giới Ngầm - vi phạm Hiệp ước, một người nào đó phải giết nó. Cậu không chú ý à?"

"Vậy tại sao không có nhà giam cho cư dân Thế Giới Ngầm?" Simon nói "Tại sao không có việc xét xử cho cư dân Thế Giới Ngầm?"

"Đó không phải cách nó hoạt động, Simon." Julie nói. Cậu đã nghĩ cô có thể thân thiện hơn sau cuộc nói chuyện ở hành lang trong tối hôm đó, nhưng, góc cạnh của cô còn sắc sảo hơn, có trách nghiệm hơn để lấy máu. "Đây không phải là cái luật ngu ngốc của lũ người thường các cậu. Đây là Luật. Được ban xuống bởi Thiên thần. Cao quý hơn tất cả mọi thứ."

Jon tự hào gật đầu "Sed lex, dura lex."

"Nếu nó sai thì sao?" Simon hỏi.

"Làm sao nó có thể sao nếu nó là Luật chứ? Đó là phép nghịch hợp."

Đúng là chó chê mèo lắm lông, cậu ấu trĩ nghĩ, nhưng đã kịp ngăn mình lại trước khi nói ra tiếng. Dù thế nào đi chăng nữa Jon cũng giống đứa trẻ.

"Cậu nhận ra cậu như kiểu đang ở trong giáo phái nào đó vậy." Simon phàn nàn, chạm vào ngôi sao đeo trên cổ cậu. Gia đình cậu không hẳn sùng đạo, nhưng bố cậu luôn thích giúp cậu hiểu được quan điểm nào đúng, quan điểm nào sai của người Do thái "Luôn có ít phòng ngọ nguậy." Ông nói với Simon "Có rất ít không gian cho con tự hiểu được những thứ đó." Ông dạy Simon cách đặt câu hỏi, cách thách thức chính quyền, hiểu và tin vào những luật lệ trước khi cậu tuân theo. Có một cuộc tranh cãi của giáo hội Do Thái, bố của cậu thích thú nói, thậm chí khi nó trở thành tranh cãi với Chúa.

Simon tự hỏi bây giờ bố sẽ nghĩ gì về cậu, ở một trường cho người theo trào lưu chính thống, thề trung thành với Luật tối cao. Điều này có ý nghĩa gì khi là một người Do thái ở trong một thế giới nơi thiên thần và ác quỷ bước đi trên trái đất, sử dụng phép thuật và mang kiếm? Liệu có nghĩ cho bản thân một hoạt động phù hợp hơn với một thế giới không có bằng chứng nào của sự chia rẽ?

"Luật tuy hà khắc nhưng Luật vẫn là Luật." Simon thêm vào trong sự kinh tởm. "Thế thì làm sao? Nếu Luật sai trái, tại sao không thay đổi nó. Cậu có biết thế giới sẽ như thế nào nếu chúng ta vẫn theo luật trong thời kì Tăm tối*

*Nguyên tác: Dark Ages :là một cách phân kì lịch sử chỉ thời Trung Cổ. Cách gọi này nhấn mạnh sự suy thoái văn hóa và kinh tế, được cho là xảy ở Châu Âu khi Đế chế La Mã suy tàn, cũng như sự thiếu vắng ghi chép tương đối trong thời kì này "Nguồn: Wikipedia."

"Câu có biết người nào khác từng nói như thế này à?" Jon hỏi một cách đáng ngại.

"Để tôi đoán : Valentine" Simon cau có "Bởi vì trong toàn bộ lịch sử của Thợ Săn Bóng Tối, chỉ có một người làm phiền đặt ra câu hỏi. Vâng đó chính là tôimột kẻ độc ác và quyến rũ sắp chỉ huy một cuộc cách mạng mới. Tốt hơn hết là các cậu hãy tố giác tôi đi."

George lắc đầu một cách cảnh cáo "Simon tớ không nghĩ - "

"Nểu cậu ghét điều đó như vậy, tại sao cậu vẫn ở đây?" Beatriz cắt ngang với thái độ thù địch, có thể nhận ra trong giọng của cô. "Cậu có thể chọn một cuộc sống cậu muốn." Cô dừng đột ngột, để lại một thứ gì đó treo lơ lửng trong sự im lặng. Một thứ gì đó, Simon nghi ngờ, như : Không giống như những người còn lại.

"Đó là một câu hỏi hay." Simon đặt nĩa xuống và đẩy ghế ra sau.

"Thôi nào, cậu thậm chí còn chưa xong..." George vẫy tay về phía cái đĩa, như thể cậu không thể khiến bản thân miêu tả đây là một món ăn.

"Tớ không muốn ăn."

Simon đã đi được nửa đường tới ngục tối khi Catarina Loss chặn đường cậu ở hành lang.

"Simon Lewis." Cô nói "Chúng ta cần nói chuyện."

"Chúng ta không thể làm điều đó vào buổi sáng được sao cô Loss?" Cậu hỏi "Hôm nay là một ngày dài, và -"

Cô lắc đầu "Tôi biết về ngày của cậu, Simon Lewis. Chúng ta nói chuyện ngay bây giờ."

Bầu trời rực rỡ với những ngôi sao. Làn da xanh của Catarina sáng lên dưới ánh trăng và mái tóc rực màu bạc. Pháp sư khẳng định rằng họ đều cần không khí trong lành và Simon phải thừa nhận rằng cô ấy đúng. Cậu đã cảm thấy tốt hơn, chỉ hít thở ở bãi cỏ và cây và bầu trời. Idris có mùa, nhưng đến tận bây giờ ít nhất chúng không giống những mùa cậu đã từng trải qua. Hoặc có thể chúng giống những phiên bản có thể nhất của chúng: mỗi mua thu đều sắc nét và tươi sáng, không khí tràn ngập

\ưhứa hẹn của lửa trại và vườn táo, sự xuất hiện của mùa đông được đánh dấu bởi một bầu trời trong lành đáng ngạc nhiên và ăn mòn không khí gần như vui vẻ trong cơn đau lạnh giá của nó.

"Tôi đã nghe những gì cậu nói trong bữa tối, Simon." Catarina nói khi họ đi dạo quanh khu đất.

Cậu nhìn giáo viên của mình với sự ngạc nhiên và một chút khẩn trương. "Làm sao cô nghe được?"

"Tôi là một pháp sư," Cô nhắc nhở cậu "Tôi có làm được nhiều thứ."

Đúng rồi. Trường học phép thuật, cậu nghĩ trong tuyệt vọng, tự hỏi liệu cậu có cái gì riêng tư nữa hay không.

"Tôi muốn kể cho cậu một câu chuyện, Simon." Cô nói. "Tôi chỉ kể cho một số người đáng tin, và tôi mong rằng cậu sẽ lựa chọn giữ điều đó cho riêng mình."

Có vẻ đó là điều kì lạ đối với cô khi mạo hiểm với một học sinh mà cô không hiểu rõ - nhưng dù gì cô cũng là một pháp sư. Simon không biết họ có thể làm gì, nhưng cậu đang cải thiện khả năng tưởng tượng của mình. Nếu cậu phá hủy sự tự tin của cô, cô có thể biết điều đó.

Và hành động một cách phù hợp.

"Trong lớp học cậu đã nghe câu chuyện của Tobias Herondale, đúng chứ?"

"Em luôn nghe giảng trên lớp." Cậu nói, và cô cười.

"Cậu luôn giỏi với những câu trả lời lảng tránh, Ma cà rồng ưa sáng. Cậu có thể trở thành tiên đấy."

"Em đoán đó không phải lời khen."

Catarina hướng về cậu một nụ cười bí ẩn. "Tôi không phải Thợ Săn Bóng Tối." Cô nhắc nhở cậu. "Những ý kiến về tiên là của riêng tôi."

"Tại sao cô vẫn gọi em là Ma cà rồng ưa sáng?" Simon hỏi "Cô biết đó không còn là em nữa."

"Chúng ta đều là những kết quả của quá khứ." Catarina nói "Sự góp nhặt của hàng ngàn những lựa chọn hằng ngày. Chúng ta có thể thay đổi bản thân nhưng không bao giờ có thể xóa đi chúng ta từng là gì." Cô nâng một ngón tay để bảocậu im lặng, như thể cô biết rằng cậu chuẩn bị tranh cãi "Quên đi những lựa chọn đó không làm chúng biến mất, Ma cà rồng ưa sáng. Cậu nên nhớ điều đó."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.