Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

"Một vài người trong lớp này sẽ sớm phải đối mặt với trận chiến đầu tiên của mình. Tôi đến đây để thông báo cho các bạn cái gì đang bị đe dọa."

"Chúng ta không phải người duy nhất cần lo lắng về các mối đe dọa" Jon nói và cười thầm ở hàng ghế sau.

Balough quét mắt về phía cậu ta "Jonathan Cartwright" Anh ta nói với giọng điệu nham hiểm. "Nếu tôi là con của bố mẹ bạn, tôi sẽ giữ mồm giữ miệng cho quyền lợi của bản thân"

Jon trở nên trắng bệch. Simon có thể cảm nhận được ánh nhìn hận thù của Jon và nghĩ rằng Balogh vừa mới tạo ra một kẻ thù trong cuộc sống của mình. Có thể mọi người trong lớp cũng thế bởi Jon không phải loại người ưa thích người ta nghe về điều xấu hổ của mình.

Cậu ta mở miệng, rồi mím chặt thành đường thẳng. Balogh gật đầu như thế đồng ý rằng, đúng rồi đấy, cậu nên ngậm miệng lại và ngồi đó trong sự im lặng đầy xấu hổ.

Balogh hắng giọng: "Tôi có câu hỏi cho các bạn đây, những đứa trẻ. Điều tồi tệ nhất mà Thợ Săn Bóng Tối có thể làm là gì?"

Marisol giơ tay "Giết người vô tội?"

Balogh nhìn như thể anh ta ngửi thấy mùi gì kinh khủng lắm ( như thể cả lớp bị tấn công bởi con côn trùng bốc mùi, điều mà hoàn toàn không thể xảy ra) "Cô là người thường" Anh ta nói.

Cô gật đầu với vẻ mặt hết sức khó chịu. Điều Simon thích về cô bé 13 tuổi dũng cảm này: Cô chưa bao giờ xin lỗi về việc cô là ai hay là cái gì. Ngược lại, cô có vẻ rất tự hào về điều đó.

"Có khoảng thời gian người thường không được phép đến Idris" Balogh nói, liếc nhìn Catarina, người đang nở nụ cười thoáng qua ở góc phòng học. "Và cũng tương tự đối với cư dân Thế Giới Ngầm"

"Mọi thứ đã thay đổi rồi." Marisol nói.

"Quả nhiên." Anh ta quét nhìn cả lớp với đầy người thường và Thợ Săn Bóng Tối. "Liệu có người nào... thông báo các bạn đánh liều với khách mời chưa?"

Beatriz chậm chạp giơ tay "Mẹ của em nói rằng điều tồi tệ nhất mà một Thợ Săn Bóng Tối có thể làm đó là quên đi nghĩa vụ của cô ta, rằng cô ta ở đây để phục vụ và bảo vệ loài người."

Simon chợt nhìn thấy Catarina nhấc môi thành nụ cười nửa miệng.

Một cách rõ ràng Balogh quay về hướng khác. Sau đó hình như quyết định phương pháp Socrate* không mấy hiệu quả, anh ta tự trả lời câu hỏi của mình. "Điều tồi tệ nhất mà một Thợ Săn Bóng Tối có thể làm là phản bội đồng nghiệp của mình trong trận chiến" Anh ta ngâm nga "Thứ tồi tệ nhất mà Thợ Săn Bóng Tối có thể trở thành đó chính là kẻ nhát gan."

*Phương pháp Socrate : Một là "mỉa mai" đây là một thủ pháp phản biện rằng cách nêu lên những câu hỏi sao cho người đối thoại tự thấy mâu thuẫn với ý kiến của mình, từ đó mới thừa nhận sai lầm trong ý kiến đưa ra, thấy được sự thiếu xót ngu dốt của mình.

Hai là " đỡ đẻ " đây là thủ pháp đi liền với thủ pháp thứ nhất, và được thực hiện sau khi tiến hành thủ pháp " mỉa mai", bởi vì sau khi làm cho đối phương tranh luận thấy được cái sai của mình thì cần phải giúp đỡ họ tìm ra lối thoát bằng cách đạt tới tri thức đúng trừ bỏ quan điểm sai.

Ba là " quy nạp" mục đích của yếu tố này là từ những cái riêng lẻ khái quát lên thành cái chung, có ý nghĩa phổ biến, nghĩa là từ những hành vi đạo đức cụ thể, riêng lẻ phải phân tích, so sánh để tìm ra cái thiện phổ biến của mọi hành vi đạo đức.

Bốn là "xác định ", chủ yếu chỉ ra những hành vi Đạo Đức thuộc loại nào, chúng có phụ thuộc và quan hệ với nhau như thế nào.

Socrates đưa nhiều ví dụ để chứng minh: nếu không hiểu được cái chung cái phổ biến, thì người ta không thể nào phân biệt cái chính nghĩa và cái phi nghĩa, cái thiện và cái ác, cái tốt và cái xấu ....[Nguồn: yahoo.com]

Simon không thể không cảm thấy Balogh đang nhắm trực tiếp vào cậu - rằng anh ta nhìn thấu đầu óc cậu và biết chính xác sự lưỡng lự khi cậu sử dụng vũ khí trong trận chiến, chống lại những sinh vật sống thực sự.

Ờ thì, cũng không hẳn là sống, cậu tự nhắc nhở bản thân mình. Cậu từng chiến đấu với quỷ trước đó, cậu biết rằng, và cậu nghĩ rằng cậu sẽ không mất ngủ vì nó nữa. Nhưng quỷ cũng chỉ là quái vật. Còn ma cà rồng vẫn là người, vẫn có linh hồn. Ma cà rồng không giống những sinh vật trong trò chơi điện tử, có thể làm thương người khác, chảy máu và chết, và chúng cũng đánh trả lại. Trong lớp Tiếng anh một năm trước, Simon đã đọc về Huy hiệu đỏ của Lòng dũng cảm (the Red Badge of Courage), một cuốn tiểu thuyết tẻ nhạt về nội chiến những người lính đến AWOL. Cuốn sách trong thời điểm đó thậm chí còn buồn chán hơn cả bài tập tính toán, đưa Simon vào giấc ngủ, nhưng có một dòng đã in sâu vào tâm trí của Simon "Hắn là một thằng điên hèn nhát". Eric cũng trong lớp, và sau một vài tuần họ quyết định đổi tên ban nhạc thành "Những thằng điên hèn nhát" (Craven Loons) trước khi quên đi tất cả về nó. Nhưng gần đây Simon không thể bật cụm từ ra khỏi đầu. Loon có nghĩa là những kẻ gàn dở với ý nghĩ hắn ta có thể là một chiến binh hay người hùng. Craven có nghĩa là Ẻo lả, Khiếp sợ, Hèn nhát. Một người to lớn trì độn nhút nhát.

"Năm đó là năm 1828" Balogh tuyên bố "Khi đó là trước Hiệp ước, nhắc lại cho các bạn rõ, trước khi Thế Giới Ngầm được đưa vào khuôn khổ và dạy cách sống văn minh."

Ở khóe mắt, Simon thấy giáo viên lịch sử của mình đờ người. Nó không có vẻ khôn ngoan khi xúc phạm pháp sư, thậm chí một người không thể lay chuyển như cô Catirna Loss nhưng Balogh tiếp tục mặc dù anh ta không được chú ý đến.

"Châu Âu đang vô cùng hỗn loạn. Những cuộc cách mạng ngang ngược đang xúi giục sự bất hòa giữa các lục địa. Và ở Đức, một âm mưu nhỏ của các pháp sư đã lợi dụng tình hình chính trị để đến xem tình cảnh khổ sở của dân cư địa phương. Một vài người thường trong các bạn có lẽ đã quen với tấn bi kịch và sự tàn phá trong truyện cổ tích của anh em nhà Grimm." Thấy được ánh mắt ngạc nhiên của một vài học sinh, Balogh nở nụ cười đầu tiên. "Vâng Wilhem và Jacob rất thân thiết với nó. Hãy nhớ lấy, bọn ranh, tất cả những câu chuyện đều là sự thật. "

Khi Simon cố nhồi vào đầu mình cái ý nghĩ rằng có thể, đâu đó ở Đức, có vài cái đầu khổng lồ đang rình rập của những người khổng lồ giận dữ ở đầu, Balogh tiếp tục câu chuyện của mình. Anh ta kể rằng lớp học của một nhóm nhạc nhỏ của Thợ Săn Bóng Tối đã xảy ra tranh chấp khi "đối đầu" với pháp sư. Chuyến đi của họ vào khu rừng rậm rạp ở Đức, những cái cây của nó sống dậy bởi ma thuật hắc ám, những con chim và quái vật của nó đã bỏ bùa để bảo vệ lãnh thổ của chúng khỏi khuôn khổ của pháp luật. Ở trái tim đen tối của khu rừng, một pháp sư đã triệu hồi một con Đại Quỷ, âm mưu thả nó ra ở Bayern*

*Bayern : là bang lớn nhất nằm cực nam của Đức ngày nay [nguồn : Wikipedia]

"Tại sao?" Một học sinh nào đó hỏi.

"Pháp sư không cần lí do" Balogh nói, với ánh nhìn khác về phía cô Catarina "Phép triệu hồi của ma thuật hắc ám luôn luôn được chú ý bởi kẻ yếu và những kẻ dễ bị cám dỗ."

Cô Catarina lẩm bẩm gì đó. Simon mong đó là một lời nguyền.

"Có 5 Thợ Săn Bóng Tối" Balogh tiếp tục "Những người có thể dễ dàng chiến đấu với 3 pháp sư. Nhưng Đại Quỷ là điều bất ngờ. Thậm chí khi đó, lẽ phải đã chiến thắng, nếu không phải vì sự hèn nhát của người trẻ tuổi nhất trong nhóm, một Thợ Săn Bóng Tối được đặt tên là Tobias Herondale"

Tiếng thì thầm bao trùm lớp học. Mỗi học sinh, cả Thợ Săn Bóng Tối và người thường, đều biết cái tên Herondale. Đó là họ của Jace. Tên một người hùng.

"Vâng, vâng, các bạn đều đã nghe về gia đình Herondale" Balogh nói không mấy kiên nhẫn "Và các bạn có thể đã nghe những điều tốt- về William Herondale, ví dụ, hay con trai của cậu ta James, hay Jonathan Lighthood Herondale ngày nay. Nhưng thậm chí cái cây mạnh nhất cũng có cành cây yếu. Anh của Tobias và vợ của anh ấy đã chết một cách vinh quang trong trận chiến trước khi thập kỷ kết thúc. Điều đó cũng đủ để xóa đi vết dơ của cái tên Herondale. Nhưng không có sự vinh quang và hy sinh nào của dòng họ Herondale có thể khiến chúng ta quên đi những gì Tobias đã làm. Tobias là người thiếu kinh nghiệm và dễ bị xao nhãng khỏi những nhiệm vụ bắt buộc. Hắn ta có người vợ đang mang bầu ở nhà, và nhồi nhét ảo tưởng rằng điều này có thể giúp hắn ta khỏi phải làm nhiệm vụ của mình. Và khi quỷ tấn công, Tobias Herondale, cái tên đã bị bôi nhọ trong suốt khoảng thời gian còn lại, xoay gót chân và chạy trốn" Sau đó Balogh nhắc lại những từ cuối cùng, bàn tay nắm chặt lấy bàn kêu răng rắc khi thốt ra từng từ "Chạy. Trốn".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.