Sự mất tích của Herondale

Lượt đọc: 113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

"Vậy là cô nói có một người nhà Herondale khác đang ở đâu đó trong thế giới ngoài kia? Có thể là một thế hệ nhà Herondale khác mà không ai biết tới?" Có một dòng trong quyển pháp điển Do thái mà bố của Simon rất thích trích ra: Cứu một mạng người là cứu một thế giới.

"Có thể." Catarina nói "Tôi phải đảm bảo rằng cậu bé không hề biết cậu bé là ai - đó là cách an toàn nhất. Nếu thật sự dòng dõi cậu ấy vẫn tiếp tục, hậu duệ của cậu ấy chắc chắn tin họ là người thường. Chỉ là bây giờ Thợ Săn Bóng Tối suy yếu, Clave có thể chào mừng những đứa con đã mất của họ trở lại với hội. Hay có lẽ ai đó trong chúng ta sẽ giúp. Khi thời điểm thích hợp."

"Tại sao cô lại kể cho tôi, cô Loss? Tại sao là bây giờ? Mà không phải khi nào khác?"

Cô dừng lại và quay lại về phía cậu, mái tóc trắng bạc bồng bềnh trong gió "Cứu đứa trẻ đó, là tội ác kinh khủng nhất mà tôi từng làm. Ít nhất, đối với Luật của Thợ Săn Bóng Tối. Nếu mà có bất cứ ai biết, thậm chí là bây giờ..." Cô lắc đầu. "Nhưng đó cũng là việc dũng cảm nhất mà tôi từng làm. Điều mà tôi tự hào nhất. Tôi bị ràng buộc bởi một Hiệp ước giống như người khác, Simon. Tôi sẽ cố gắng hết sức để sống theo Luật. Nhưng tôi sẽ luôn tự đưa ra quyết định của mình. Điều đó còn cao hơn cả Luật."

"Cô nói như thể biết nó là gì là điều vô cùng dễ dàng ." Simon nói. "Cô đã đúng khi hiểu rõ bản thân mình cho dù Luật có nói gì."

"Nó không dễ." Catarina sửa lại. "Nó có ý nghĩa của việc tồn tại. Nhớ những điều tôi nói, Simon. Bất cứ gì cậu quyết định sẽ quyết định cậu. Không bao giờ cho phép người khác quyết định cậu sẽ trở thành người thế nào."

Khi cậu trở về phòng, đầu óc quay mòng mòng, George đang ngồi trên mặt đất ở hành lang, học cuốn Codex.

"Ờ, George?" Simon cúi xuống sao cho bằng người bạn cùng phòng. "Sẽ dễ dàng hơn nếu làm điều đó bên trong chứ? Nơi có ánh sáng ấy? Và không có đống bầy nhầy kinh tởm trên mặt đất? Ờ..." Simon thở dài. "Ít nhất là ít chất nhờn hơn."

"Cô ấy nói tớ phải chờ ngoài đây." George nói. "Để cho hai cậu có thời gian riêng tư."

"Ai nói?" Nhưng đấy là câu hỏi vì còn ai khác nữa chứ? Trước khi George có thể trả lời cậu đã mở cửa và bước vào phòng "Isabelle, cậu không thể ném bạn cùng phòng của tớ..."

Cậu dừng lại, quá đột ngột khiến cậu tự làm mình vấp ngã.

"Không phải Isabelle." Cô gái ngồi trên giường cậu nói. Mái tóc rối đỏ rực của cô được buộc lại, khoanh chân; cô hoàn toàn như đang ở nhà mình vậy; như thể cô dùng nửa cuộc đời mình thoải mái ngồi trên giường cậu vậy. Cái mà, theo cô ấy, cô ấy đã làm vậy.

"Cậu đang làm gì ở đây hở Clary?"

"Tớ dịch chuyển đến đây." Cô nói.

Cậu gật đầu và đợi. Cậu rất vui khi nhìn thấy cô nhưng cũng rất đau khổ. Giống như mọi khi, cậu tự hỏi khi nào đau đớn qua đi và cậu cảm nhận được niềm vui của tình bạn mà cậu biết nó luôn ở đó, như một cái cây ở dưới mặt băng, chờ đợi được vươn lên lần lữa.

"Tớ đã nghe điều gì xảy ra ngày hôm nay. Với ma cà rồng. Với Isabelle."

Simon hạ người lên giường của George, đi qua cô. "Tớ ổn, được chưa? Không có vết cắn hay bất cứ thứ gì. Cậu thật tốt khi lo lắng cho tớ, nhưng cậu không thể cứ dịch chuyển đến đây và - "

Clary khịt mũi. "Tớ có thể thấy cái tôi của cậu có vẻ không sao cả. Tớ không ở đây vì lo cho cậu Simon."

"Ồ, sau đó...?"

"Tớ lo cho Isabelle."

"Tớ khá chắc Isabelle có thể tự lo cho mình."

"Cậu không biết gì về cô ấy, ý tớ là, không còn như vậy nữa. Nhưng nếu mà cô ấy mà biết tớ ở đây, cô ấy sẽ giết tớ, nhưng... cậu có thể tử tế với cô ấy dù chỉ một chút được không? Làm ơn?"

Simon vô cùng ngạc nhiên. Cậu biết là cậu đã khiến Isabelle thất vọng, rằng chính sự tồn tại của cậu là nỗi thất vọng vô hạn đối với cô, rằng cô muốn cậu là một người khác. Nhưng người như cậu, không phải ma cà rồng, không phải anh hùng, không phải bản sao quyến rũ của Simon Lewis và có khả năng tổn thương cô.

"Tớ xin lỗi." Simon hoảng loạn. "Nói với cô ấy là tớ xin lỗi."

"Cậu đang đùa tớ đấy à?" Clary nói. "Cậu có nghe đoạn tớ nói cô ấy sẽ giết tớ nếu biết tớ ở đây nói với cậu về chuyện đó. Tớ sẽ không nói bất cứ điều gì với cô ấy cả. Tớ đang nói với cậu. Cẩn thận với cô ấy. Cô ấy mỏng manh hơn cậu nghĩ đấy."

"Cô ấy như thể là cô gái mạnh mẽ nhất mà tớ từng gặp." Simon nói.

"Cô ấy có mạnh mẽ" Clary thừa nhận. Cô dịch người lại không mấy thoải mái, và cầu nguyện cho cái chân của mình."Ờ, tớ nên... tớ nghĩ, tớ biết cậu không thực sự muốn tớ ở đây, vì vậy..."

"Không phải, tớ chỉ..."

"Không, tớ hiểu, nhưng ..."

"Tớ xin lỗi..."

"Tớ xin lỗi..."

Cả hai đều cười và Simon cảm thấy lồng ngực mình được gỡ một nút thắt, bắp thịt nào đó mà cậu không biết từng bị xiết chặt.

"Điều như thế này chưa từng xảy ra, hở?" Cậu hỏi "Lúng túng?"

"Chưa." Cô nở nụ cười buồn. "Có rất nhiều việc đã xảy ra, nhưng chưa bao giờ là lúng túng."

Cậu không thể tưởng tượng được, cảm thấy dễ chịu với một cô gái, rất ít người giống cô ấy, xinh xắn, tự tin và ngập tràn ánh sáng "Tớ cá tớ từng thích điều đó."

"Tớ mong vậy, Simon."

"Clary - " Cậu không muốn cô rời đi, không phải bây giờ, nhưng cậu không biết nói gì nếu cô ở lại. "Cậu có biết câu chuyện về Tobias Herondale không?"

"Tất cả mọi người đều biết câu chuyện đó." Cô nói. "Và, rõ ràng, bởi vì Jace..."

Simon chớp mắt, nhớ lại: Jace là người nhà Herondale. Người cuối cùng của nhà Herondale. Hay đó chỉ là anh ấy nghĩ.

Nếu cậu có một gia đình ngoài kia, biến mất qua nhiều thế hệ, cậu sẽ muốn biết, đúng chứ? Simon có nên kể cho anh ta nghe? Kể cho Clary?

Cậu tưởng tượng một người nhà Herondale thất lạc ngoài kia, một cô gái hay chàng trai với đôi mắt vàng người không biết gì về Thợ Săn Bóng Tối hay tiếng xấu của họ. Có lẽ họ muốn tìm hiểu mình thực sự là ai - nhưng có thể nếu Clary và Jace đến gõ cửa nhà họ, kể cho họ nghe về câu chuyện về thiên thần và ác quỷ và truyền thống cao quý điên cuồng chiến đấu với quỷ, họ sẽ chạy đi theo hướng ngược lại và hét ầm lên.

Thỉnh thoảng, Simon tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu Magnus không bao giờ tìm thấy cậu, không cho cậu cơ hội để trở lại Thế giới Thợ Săn Bóng Tối. Cậu có thể sống trong lời nói dối ...nhưng nó vẫn là lời nói dối hạnh phúc. Cậu có thể tiếp tục lên cao đẳng, tiếp tục chơi với ban nhạc, tán tỉnh một vài cô gái không đáng sợ, sống trên bề mặt của mọi thứ, không bao giờ đoán những thứ đen tối nằm phía dưới.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.