"Sed lex, dura lex" George lẩm nhẩm bên cạnh cậu, với cái nhìn không mấy dễ dàng, như thể cậu ấy đang cố gắng tự thuyết phục bản thân.
"Các cậu có 20 người và cô ta chỉ có một mình." Scarsbury nói " Và phòng trường hợp một vài kẻ nhãi nhép khác mà các cậu không thể tự xử lí, những Thợ Săn Bóng Tối nhiều kinh nghiệm sẽ quan sát, và sẵn sàng tham chiến nếu các cô cậu làm hỏng việc. Các cô cậu không nhìn thấy họ, nhưng họ luôn nhìn thấy mấy người các cậu, và đảm bảo rằng mấy cô cậu không bị thương. Có thể. Và nếu bất cứ người nào trong các bạn cụp đuôi lại và chạy trốn, Hãy nhớ lấy những điều các bạn vừa mới được học. Hèn nhát có cái giá của nó."
Khi họ đứng bên lề đường dưới ánh mặt trời rực rỡ, nhiệm vụ nghe có vẻ không mấy quang minh chính đại. Hai mươi Thợ Săn Bóng Tối đang được huấn luyện chiến đấu với một người phụ nữ, một ma cà rồng bị bắt giữ, mắc bẫy ở trong tòa nhà bởi bức tường thép và ánh nắng mặt trời.
Nhưng ở bên trong nhà máy cũ, trong bóng tối, tưởng tượng đến những chuyển động thấp thoáng và chiếc răng nanh lập lòe, là một câu chuyện khác. Trò chơi không còn khiến họ hứng thú nữa - nó không còn giống một trò chơi nữa.
Học sinh chia thành từng cặp, tìm kiếm con mồi qua bóng tối. Simon tình nguyện canh giữ một trong những cửa thoát hiểm, vô cùng mong muốn rằng điều này có thể chứng minh điểm tương tự với lớp bóng đá, nơi mà cậu dành hàng giờ để giữ gôn và chỉ bàn tay đầy kinh nghiệm mới có thể cản phá lại một cú sút bóng tốt.
Và đương nhiên, mỗi lần như vậy, quả bóng đều bay qua đầu cậu và chạm vào lưới, và đội cậu thua. Nhưng cậu cố không nhớ về điều đó.
Jon Cartwright đứng bên cửa cạnh cậu, đèn phù thủy phát sáng trên tay cậu ra. Thời gian trôi qua; họ cố gắng hết sức lờ nhau đi.
"Đáng buồn khi cậu không thể dùng một trong những thứ này" Cuối cùng Jon nói, giơ chiếc đèn phù thủy lên "Hay cái này." Cậu ta chạm vào thanh kiếm thiên thần treo bên hông. Học sinh chưa được dạy cách chiến đấu với những thứ ấy nhưng một vài đứa trẻ Thợ Săn Bóng Tối đã mang vũ khí riêng của chúng từ nhà. "Đừng lo lắng, người hùng. Nếu ma cà rồng xuất hiện, tôi sẽ ở đây để bảo vệ cậu."
"Tuyệt, tôi có thể trốn sau cái tôi to lớn của cậu."
Jon xoay người lại "Cậu có thể tự quan sát một mình, người thường. Nếu cậu không cẩn thận, cậu sẽ..." Giọng Jon nhỏ dần. Cậu ta lùi lại cho đến khi dựa vào tường.
"Tôi sẽ làm sao?" Simon thúc giục.
Jon phát ra âm thanh như thể một tiếng rên. Cậu ta lúng túng đặt tay ở thắt lưng, ngón tay tìm kiếm thanh kiếm thiên thần nhưng không thể tìm thấy. Mắt của cậu ta nhìn chăm chú vào một điểm qua vai Simon. "Hãy làm gì đó đi!" Jon la lên "Cô ta đang sắp đến chỗ chúng ta rồi."
Simon đã xem khá nhiều phim kinh dị để tưởng tượng ra hình ảnh. Và những hình ảnh này đủ để khiến cậu mong muốn xông ra khỏi cánh cửa, lẩn mình vào ánh sáng, và tiếp tục chạy cho đến khi cậu trở về nhà, khóa cửa, an toàn dưới gầm giường, nơi mà cậu đã từng trốn khỏi những con quái vật tưởng tượng.
Nhưng thay vào đó, chậm rãi, cậu xoay người lại.
Cô gái bước dần ra khỏi bóng tối, nhìn có vẻ xấp xỉ tuổi cậu. Mái tóc nâu của cô ta được buộc cao lên, mắt kính màu hồng sậm gọng kiểu vintage, mặc áo phông mô tả lại cái áo đẫm máu của chỉ huy Star Trek và đọc, LIVE FAST DIE RED. Cô ta, nói theo cách khác, chính là kiểu của Simon - trừ việc chiếc răng nanh thấp thoáng dưới ánh đèn pin của cậu và tốc độ không phải của người thường khi cô ta chớp nhoáng chạy xuyên qua phòng và đá vào đầu của Jon Cartwright. Cậu ta ngã gục trên nền đất.
"Và ở đây có hai người." Cô gái nói, nhếch mép cười.
Việc một ma cà rồng bằng tuổi cậu, và ít nhất trông giống như vậy đã từng xảy ra với Simon.
"Cậu sẽ muốn cẩn thận với thứ đó đấy, Ma cà rồng ưa sáng ạ." cô ta nói "Tôi nghe được rằng cậu sống lại một lần nữa. Có lẽ cậu cứ muốn giữ như thế này."
Simon nhìn xuống và nhận ra cậu đã cầm trong tay cây dao găm.
"Cậu sẽ để tôi rời khỏi đây, hay không?" Cô ta hỏi.
"Cô không thể rời khỏi đây."
"Không thể sao?"
"Ánh nắng mặt trời, nhớ chứ? Khiến cho ma cà rồng yếu đi." Simon không thể tin rằng giọng của cậu không run rẩy. Thực lòng mà nói, cậu không thể tin được cậu chưa tè ra quần. Cậu đang ở một mình với một ma cà rồng. Một cô gái ma cà rồng dễ thương... người mà đáng nhẽ ra cậu phải giết. Bằng một cách nào đó.
"Hãy xem đồng hồ của cậu đi, Ma cà rồng ưa sáng."
"Tôi không đeo đồng hồ." Simon nói "Và tôi cũng không còn là Ma cà rồng ưa sáng nữa."
Cô ta bước đến gần cậu, gần đến nỗi có thể vuốt ve khuôn mặt cậu. Ngón tay cô ta lạnh, làn da mịn màng như sứ. "Thực sự là cậu không nhớ sao?" Cô ta nói, nhìn cậu tò mò "Cậu thậm chí còn không nhớ về tôi?"
"Tôi đã từng... tôi biết cô sao?*"
*Bản gốc: Did I... do I know you?
Cô ta lướt đầu ngón tay qua môi "Câu hỏi là, làm sao cậu biết tôi, Ma cà rồng ưa sáng? Tôi chưa bao giờ nói"
Clary và những người khác không nói bất cứ thứ gì về việc Simon có một người bạn là ma cà rồng...hay hơn một người bạn. Có thể họ muốn loại bỏ đi những chi tiết về phần đó của cuộc đời cậu, phần mà khi cậu khát máu và bước đi trong bóng tối. Có thể cậu cảm thấy xấu hổ khi cậu chưa bao giờ nói với họ.
Hoặc có thể cô ta đang nói dối.
Simon ghét việc này, việc không biết gì cả. Nó khiến cho cậu cảm thấy như thể cậu đang đi trong cát lún, mỗi câu hỏi chưa được trả lời, mỗi khám phá mới về quá khứ của cậu đều nhấn chìm cậu sâu hơn xuống đống bẩn thỉu ấy.
"Để cho tôi đi ma cà rồng ưa sáng," Cô ta thì thầm "Rồi cậu sẽ không bị thương."
Cậu đã từng đọc trong quyển Codex rằng ma cà rồng có khả năng thôi miên. Cậu biết là cậu nên chống lại nó. Nhưng ánh nhìn của cô ta có sức hấp dẫn mạnh. Cậu không thể nhìn đi chỗ khác.
"Tôi không thể làm vậy." Simon nói "Cô phá vỡ Luật. Cô đã giết một vài người. Rất nhiều người."
"Làm sao cậu biết?"
"Bởi vì..." Cậu dừng lại và nhận ra nó nghe yếu đuối và nhu nhược như thế nào: bởi vì có người bảo tôi như vậy.
Dù gì thì cô ta cũng đoán ra câu trả lời mà thôi. "Cậu luôn làm theo những gì cậu được kể hở, Ma cà rồng ưa sáng? Cậu chưa bao giờ nghĩ cho bản thân à?"
Tay Simon nắm chặt lấy dao găm. Cậu đã từng lo lắng về việc khám phá ra cậu là kẻ hèn nhát, quá sợ hãi để chiến đấu. Nhưng cậu đang ở đây, đối mặt với một con có lẽ là quái vật, cậu không sợ - cậu miễn cưỡng.
Sed lex, dura lex.
Ngoại trừ có thể nó không đơn giản như vậy, có thể cô ta nhầm lẫn, hay một người nào khác, có thể cậu nhận được thông tin sai lệch. Có thể cô ta là một kẻ giết người máu lạnh - nhưng thậm chí là như vậy, ai sẽ thay cậu trừng phạt cô ta?
Cô ta đi chéo qua cậu đến trước cửa. Không hề suy nghĩ, cậu chặn cô ta lại. Chiếc dao găm vung lên, xoay một đường vòng cung trong không khí, rít bên tai cô. Cô nhảy về phía sau, cười khi lao lên tấn công cậu, ngón tay cong lại như móng vuốt. Khi đó Simon cảm nhận được, lần đầu tiên, lượng adrenaline dâng trào cậu đã từng hy vọng, sự rõ ràng của trận chiến. Cậu dừng việc nghĩ về kĩ thuật và chuyển động, không nghĩ gì cả, chỉ đơn giản hành động, khóa và tránh những đòn tấn công của cô ta, những cú đá nhắm đến mắt cá chân để quét chân cô ta xuống, cứa chiếc dao găm qua làn da nhợt nhạt, lấy máu ra và khi não cậu hoạt động trở lại, một bước sau người cậu, cậu nghĩ, mình có thể làm được, mình đang chiến đấu và mình sẽ chiến thắng.