Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Tuy đại hán gầy cao bị giết ngay tại chỗ nhưng quái nhân béo lùn, cũng trúng phải ám khí tại vai trái, ngứa ngáy khí huyết, mặt nhăn nhó khó coi hết sức.

Ba đạo sĩ của phái Điểm Thương cùng rút kiếm ra khỏi bao chẳng nói chẳng rằng xông lại tấn công quái nhân ấy liền.

Kiếm thuật của phái Điểm Thương xưa nay vẫn khét tiếng trên giang hồ nên quái nhân béo lùn nọ địch sao nổi ba lão đạo sĩ của phái Điểm Thương, huống hồ y lại đang bị thương.

Tòng Thanh đạo nhân quát lớn một tiếng:

- Lạc lão sư đừng trách bần đạo độc ác đấy nhé.

Y vừa quát xong, mọi người đã nghe thấy quái nhân đầu to, béo lùn rú một tiếng, đầu đã bị chém đứt bắn ra ngoài xa hơn một trượng. Máu tươi ở trong người phun ra như mưa.

Ba đạo sĩ của phái Điểm Thương giết xong quái nhân liền thâu kiếm quay trở về chỗ ngồi.

Tòng Thanh đạo nhân mặt lạnh lùng, nhìn Thúc Tôn Minh và Công Dương Xuân hai người rồi nói tiếp:

- Hai vị hà tất phải cố chấp như vậy, bần đạo chỉ cần biết Quảng Thành nhị báu hiện giờ ở đâu? Mong hai vị theo đúng sự thực nói cho bần đạo hay, bần đạo sẽ tiễn hai vị ra khỏi nơi đây tức thì. Cổ nhân đã nói: "Kẻ thức thời là tuấn kiệt, câu chuyện vừa xảy ra trước mắt đây là một cái gương sáng cho cả hai vị đấy." Thúc Tôn Minh ha hả cười đáp:

- Kiếm học của phái Điểm Thương chẳng qua chỉ có thế thôi, ba người địch một dù thắng cũng không quang minh chút nào cả. Huống hồ lão phu lại bị tấn công lén mới bị bắt giữ chứ có phải là tài kém không địch nổi đâu? Tòng Thanh đạo nhân mặt lộ sát khí nhưng y nghĩ lại vội dịu nét mặt lại mỉm cười nói tiếp:

- Có phải thí chủ muốn nói khích bần đạo để giải vết thương độc cho hai vị rồi đấu lại với hai vị phải không? Nếu là lúc bình thường thì bần đạo cũng vui lòng làm như thế đấy nhưng hoàn cảnh bây giờ không cho phép, xin thứ lỗi bần đạo không chịu lời khích bác này đâu. Tốt hơn hết hai vị cứ nói thật cho bần đạo nghe đi, bằng không sẽ hối hận không kịp đấy.

Công Dương Xuân lại quát lớn:

- Đạo sĩ kia, ngươi muốn giết thì giết, hà tất phải nói nhiều như thế làm gì? Tòng Hà đạo nhân cười hì hì xen lời nói:

- Có thật không? Công Dương Xuân lớn tiếng đáp:

- Lão phu không phải là kẻ tham sống sợ chết đâu? Sao lại không thật? Tòng Hà đạo nhân biến sắc mặt, giơ tay lên ném một cái, liền có một luồng ánh sáng lóe mắt, Công Dương Xuân cảm thấy vai phải đau nhức kỳ lạ liền kêu hừ một tiếng, cúi đầu xuống nhìn mới hay nơi đó đã có một mũi đinh ba góc cắm sâu ngập nửa cái đinh. Đầu đinh màu lam, y biết ngay đinh này có tẩm thuốc rất độc.

Tòng Hà đạo nhân cười nhạt một tiếng nói tiếp:

- Không đầy nửa canh giờ, cánh tay phải của thí chủ sẽ thối nát hóa thành máu liền rồi đau đớn chịu đựng không nổi, nếu thí chủ thay đổi tính nết bướng bỉnh này thì nói cho anh em lão phu biết Quảng Thành nhị báu hiện giờ ở đâu thì vẫn còn kịp cứu chữa.

Công Dương Xuân chỉ cảm thấy tâm thần hoảng hốt và rùng mình một cái nhưng y vẫn bướng bỉnh như cũ, nhắm nghiền mắt lại chẳng nói chẳng rằng.

Tòng Hà đạo nhân cười nhạt nói tiếp:

- Lát nữa thí chủ sẽ van lơn cầu khẩn bần đạo liền nhưng lúc ấy bần đạo không còn có cách gì cứu chữa cho nữa đâu.

Nói xong y lại nhìn Thúc Tôn Minh mà hỏi tiếp:

- Thí chủ nghĩ sao? Thúc Tôn Minh nhìn y một cách oán hận, cười nhạt một tiếng rồi quay mặt đi.

Tòng Hà đạo nhân trầm giọng nói tiếp:

- Bần đạo không tin hai vị xương đồng da sắt.

Nói xong y lại ném một mũi đinh độc vào bả vai của Thúc Tôn Minh.

Tòng Thanh đạo nhân niệm một câu "Vô Lượng Thọ Phật" rồi nói:

- Sư đệ ngừng lại một lát, chút nữa họ không chịu đau nổi, sẽ nói ra liền.

Thế rồi cả ba đạo sĩ ngồi nhắm mắt lại như hòa thượng nhập tịnh vậy.

Nửa canh giờ sau, Thúc Tôn Minh với Công Dương Xuân hai người thấy mồ hôi toát ra như mưa và cảm thấy trong bả vai như có kiến bò vậy, ngứa ngáy khó chịu nhịn không nổi, cả hai đều kêu hừ hừ.

Tòng Thanh đạo nhân bỗng trợn to đôi mắt lên nhìn, đôi ngươi như hai ngọn đèn ló ra chiếu sáng và lên tiếng nói:

- Nếu hai vị tiếc thân thì mau nói cho bần đạo biết là Quảng Thành nhị báu ở đâu đi, như vậy hai vị không còn chịu đau khổ nữa, và hai cánh tay sẽ không bị hóa thành máu.

Đột nhiên ngoài điện có giọng thiếu nữ nghe rất êm tai vọng vào, thiếu nữ ấy nói:

- Đạo sĩ kia, các ngươi lầm rồi, hai người này làm sao biết được Quảng Thành nhị báu ở đâu? Chỉ có bổn cô nương ta mới biết rõ thôi.

Ba đạo sĩ phái Điểm Thương nghe nói như vậy liền thất sắc vội đứng dậy. Ngay lúc đó, họ liền thấy trong điện tối om, nến đều bị tắt hết, tiếng gió ào ào, một vài bóng người như ma quỷ lẹ làng phi thân vào trong điện.

Những ngọn nến lại sáng tỏ như thường và trong điện lại có thêm chín người.

Trong số đó có hai ông già to lớn vạm vỡ, oai phong lẫm lẫm đứng ở góc điện, một thiếu nữ đẹp như tiên và một thiếu niên rất anh tuấn đứng sát bên nhau ở chính giữa điện.

Một người đàn bà tuổi trạc trung niên, tóc trắng mặt hồng, mặc quần áo đen đứng ở phía sau thiếu niên nam nữ ấy.

Sau nữa còn có bốn nội gia cao thủ mặc áo dài đen, người nào người nấy mắt sáng như điện, hai thái dương huyệt gồ lên rất cao.

Tòng Thanh đạo nhân thấy vậy kinh hãi, mặt biến sắc, biết ngay chín người này không phải là những tay tầm thường nhưng y vẫn gắng can đảm trầm giọng hỏi:

- Các thí chủ là cao nhân ở đâu tới, xin cho bần đạo biết để bần đạo khỏi thất kính.

Ông già đứng ở góc điện trông rất oai nghi đột nhiên lớn tiếng cười đáp:

- Kể ra ngươi cũng rành đấy nên không dám thị mình tài ba ra tay đánh chúng ta. Lão đây là Hách Liên Yến Hầu, còn những người kia các ngươi không cần phải hỏi, chỉ cần lão giới thiệu tên một trong các vị đó thôi thì cũng đủ khiến cho các ngươi nhức đầu rồi.

Nói xong, y chỉ người đàn bà tóc bạc mặt hồng mà giới thiệu rằng:

- Vị này là Hắc Y Hân Huyền Vy tiên tử, là một trong hai người của Miêu Lãnh Song Tiên, đã lừng danh khắp thiên hạ, bây giờ Song Tiên chỉ còn lại phu nhân đây thôi.

Ba đạo sĩ của phái Điểm Thương nghe nói giật mình kinh hãi, biết tình thế rất là nguy hiểm nhưng cũng còn muốn giãy giụa trước khi chết.

Thiếu niên anh tuấn bước nhanh tới trước mặt hai người Công Dương Xuân và Thúc Tôn Minh, nhanh tay điểm vào các yếu huyệt của hai người liền.

Chỉ pháp của chàng ta rất huyền diệu, Công Dương Xuân và Thúc Công Minh hai người đã thấy hết ngứa ngáy tức thì.

Thiếu niên lại rút hai mũi đinh kia ra để ở trong lòng bàn tay xem xét một hồi, bỗng nổi giận, bước tới trước mặt ba đạo sĩ của phái Điểm Thương.

Tòng Vân đạo nhân quát lớn:

- Nếu thí chủ còn đi đến gần nữa thì bần đạo sẽ thất lễ liền.

Thiếu niên nọ lẳng lặng không nói năng gì hết, vẫn cứ tiến lên bước lên một bước.

Tòng Thanh trong lòng nóng như lửa thiêu vì ở ngoài đạo quan y đã thiết lập rất nhiều chòi canh và những người phụ trách chòi canh đó đều là cao thủ cả mà vừa rồi quái nhân đầu to béo lùn đã vào một cách dễ dàng như thế, bây giờ lại thêm chín người này nữa, họ vào như chốn không người, trước khi họ vào không có được một tên thủ hạ nào báo tin cho y biết, chẳng lẽ những thủ hạ ấy đều đã bị tiêu diệt hết cả rồi chăng? Ba huynh đệ chúng sợ nhất là Hách Liên Yến Hầu với Hân Huyền Vy hai người thôi, còn những người khác chúng chắc là có thể đối phó được. Chúng hy vọng là hạ được hai người ấy hay là làm quẩn chân họ thì huynh đệ chúng sẽ có cơ hội thoát thân ngay. Vì những người kia chúng chẳng coi vào đâu cả, chúng chỉ sợ có hai người ấy mà thôi.

Tòng Thanh nghĩ như vậy là lầm rồi. Sự thật chín người có mặt trong phòng ấy đều lợi hại vô cùng.

Lúc ấy trong điện ngoài Điểm Thương Tam Lão ra, còn có những người hầu của chúng, nhưng vì hồi nãy chúng thấy quái nhân hạ độc thủ giết chết đồng môn của chúng như vậy nên chúng hãi sợ không dám đường đột ra tay nữa.

Thiếu niên nọ đi tới gần Tòng Vân đạo nhân, ngờ đâu lão ta đột nhiên rút kiếm ra, đâm bổ người xuống rồi nhằm thiếu niên ấy đâm luôn.

Kiếm thế của y vừa nhanh vừa mạnh.

Thiếu niên chỉ xoay người một cái đã tiến tới trước mặt Tòng Hà đạo nhân.

Tòng Hà đạo nhân cả kinh vội rút trường kiếm ra, y ra tay đã nhanh mà thiếu niên nọ lại càng nhanh hơn, chàng ta chìa tay phải ra chộp lấy kiếm thân của y liền, còn tay trái thì chộp lấy cánh tay của y.

Tòng Hà đạo nhân thấy cánh tay phải bị rung động rất mạnh, trường kiếm liền rời khỏi tay và nghe thấy bốp bốp hai tiếng, má đã bị tát hai cái rất mạnh.

Tòng Hà đạo nhân bị tát hai cái loạng choạng lui về phía sau mấy bước, mồm rỉ máu tươi.

Thiếu niên cướp được trường kiếm của đối phương, rồi liền quay người lại nhanh nhẹn múa kiếm vừa chống đỡ kiếm của Tòng Vân ngay.

Chỉ nghe thấy kêu leng keng một hồi, áo của Tòng Vân đã bị rách tả tơi và kiếm của y cũng bị chặt gãy làm đôi. Sắc mặt của y nhợt nhạt, đủ thấy y bị đánh xấc bấc như thế nào.

Chưởng môn của phái Điểm Thương thấy võ nghệ của thiếu niên cao tuyệt như vậy, chỉ trong nháy mắt đã đánh hai sư đệ của mình một trận tơi bời như vậy, y liền biến sắc mặt, lên tiếng hỏi:

- Thí chủ là ai? Thiếu niên đáp:

- Tại hạ là Lạc Dương.

Lạc Dương một mặt nói, một mặt quay trở lại đỡ Công Dương Xuân, Thúc Tôn Minh hai người, móc túi ra cho mỗi người một viên thuốc.

Chưởng môn phái Điểm Thương võ công có phải tầm thường đâu, nhưng vì Lạc Dương giở thủ pháp triệt y tán mạch trong Hiên Viên Thập Bát Giải một môn kỳ học hiếm có, nên tay chàng nhanh không thể tưởng tượng được, chỉ thoáng cái đã điểm trúng yếu huyệt của y rồi.

Lạc Dương chưa ngừng chân mà đã kiềm chế được cả Tòng Vân, Tòng Hà nữa.

Năm tên môn hạ của phái Điểm Thương thấy vậy đều hoảng sợ đến mất cả hồn vía vội quay đầy ù té chạy ngay.

Thúc Tôn Minh, Công Dương Xuân hai người đã khỏi, nhưng trong lòng vẫn còn oán hận phái Điểm Thương vô cùng, liền song song quát lớn một tiếng, nhảy ra ngăn cản năm người kia, múa đao tấn công luôn, chỉ trong nháy mắt, năm người nọ mất mạng tức thì.

Hai huynh đệ y vẫn chưa can tâm lại nhanh nhẹn lướt tới trước mặt ba lão đạo sĩ của phái Điểm Thương. Mặt Công Dương Xuân đã lộ sát khí, ba huynh đệ Tòng Thanh thấy vậy cả kinh ai nấy đều run lẩy bẩy.

Công Dương Xuân cười nhạt nói:

- Món nợ sáu tháng trả lại một cách rất nhanh chóng, đạo sĩ kia, ngươi cũng phải nếm mùi đau khổ một chút chứ.

Y nói xong, vội khám túi Tòng Hà, Tòng Vân lấy ra được mười mấy mũi đinh ba góc tẩm độc, cười khinh khỉnh một hồi, rồi nói với Thúc Tôn Minh:

- Lão đại, chúng ta ăn miếng trả miếng nhé.

Thế rồi y với Tôn Minh mỗi người cầm ba mũi đinh cắm vào bốn nơi yếu huyệt của hai đạo sĩ kia.

Công Dương Xuân vẫn chưa hả dạ lại cầm đinh đâm vào yếu huyệt của Tòng Thanh đạo nhân, Chưởng môn nhân của phái Điểm Thương nữa.

Đột nhiên Hách Liên Yến Hầu lên tiếng bảo:

- Công Dương Xuân lão sư hãy ngừng tay lại, nên nể họ một chút.

Công Dương Xuân ngạc nhiên vô cùng, quay đầu lại nhìn Hách Liên Yến Hầu mà hỏi:

- Người hung ác như thế này mà Hách Liên sơn chủ lại còn xin hộ chúng làm chi.

Hách Liên Yến Hầu mỉm cười đáp:

- Có phải lão xin hộ bọn chúng đâu, nhưng để bọn chúng lại, chúng ta còn phải lợi dụng bọn chúng.

Công Dương Xuân càng ngạc nhiên thêm, hỏi tiếp:

- Chẳng hay bọn chúng còn cái gì có thể lợi dụng được? Hách Liên Yến Hầu lớn tiếng đáp:

- Để bọn chúng ở lại làm mồi bắt kẻ kẻ địch, hai vị đừng hỏi vội, chờ trời sáng tỏ rồi sẽ biết ngay.

Tòng Thanh đạo nhân nghe thấy Hách Liên Yến Hầu nói như vậy liền hiểu ngay, ai bảo y là Chưởng môn của một môn phái tông chính như vậy nhưng chỉ vì tham lam nhị báu, bây giờ có hối hận thì cũng quá muộn rồi.

Vì vậy cả ba huynh đệ y đều khóc thầm! Hân Huyền Vy liền lên tiếng nói:

- Tôi còn phải đi hái một ít thuốc, không có thời giờ ở lại đây, chúng ta sẽ gặp nhau ở núi Đại Lượng.

Nói xong, bà ta quay mình đi luôn.

Trời đã sáng dần, gió Bắc càng thổi mạnh, tiết trời giá lạnh khôn tả. Ngoài Thông Thiên Quan đã có khá nhiều người lần lượt tới, nhưng họ chỉ có vào chứ không có ra và cũng không thấy tiếng kêu la thảm khốc nào hết.

Mặt trời đã mọc lên cao, trong Thông Thiên Quan, người ta thấy sáu bảy chục cái xác nằm ngổn ngang, có kẻ đã chết, có kẻ mất hết công lực nằm mê man bất tỉnh.

Tòng Thanh đạo nhân nằm chết cứng trên ghế, hai mắt trợn trừng, trông rất kinh khủng. Tội nghiệp thật, một Chưởng môn nhân mà có kết quả như vậy, thật đáng tiếc vô cùng.

Hách Liên Yến Hầu các người đã rời khỏi đạo quan, vội đi núi Đại Lượng liền.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.