Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1008 Chém giết 2

❊ ❊ ❊

Đòn tấn công này Gia Long đã dùng phá mệt của Vạn Chân Công, nhưng sức bùng nổ thậm chí còn yếu hơn trước, điều này khiến hắn khẽ thở dài một tiếng, lùi lại cực nhanh, xuất hiện trở lại điểm đứng ban đầu.

- Anh chỉ biết chạy thế này thôi sao? - Trên mặt Vân Đạt lộ vẻ chế nhạo.

Trên khán đài quý tộc, Tam Nguyệt lộ nụ cười lạnh.

- Xem ra cái tên Gia Long đó không xong rồi.

- Theo quy định thì bây giờ có thể nhận thua. Chỉ cần trả một chút chiến lợi phẩm là có thể xuống đài. - Y Linh ở bên cạnh nhíu mày.

- xuống đài nhận thua? Vậy phải xem tôi có đồng ý hay không đã. - Tam Nguyệt nhẹ nhàng vỗ tay.

Phaf!

Lôi đài quyết chiến phía dưới lập tức dâng lên một lớp màng bảo vệ cách âm, trực tiếp cách ly tất cả âm thanh bên trong.

Trên lôi đài, Gia Long ngẩng đầu nhìn lớp màng cách âm đang từ từ dâng lên ở mép.

- Lớp màng bảo vệ này có tác dụng gì? - Hắn nhíu mày hỏi.

- Có tác dụng gì? Đương nhiên là cách ly âm thanh rồi. - Vân Đạt cười dữ tợn một tiếng, đưa tay ấn lên chuôi roi.

Vèo một tiếng, toàn bộ cây roi của hắn vậy mà phân hóa thành ba cây roi đen mảnh dài.

Tầm mắt của hắn xuyên qua màng bảo vệ nhìn về phía bầy ong trên khán đài quý tộc.

- Đại nhân Bầy Ong, đại nhân Tam Nguyệt bảo tôi gửi lời hỏi thăm ngài. - Hắn giơ ba cây roi lên, nhẹ nhàng vung lên, lập tức ba cây roi ở giữa không trung hóa thành ba con mãng xà màu đen lớn, dữ tợn mở cái miệng rộng lao về phía Gia Long.

Bầy ong trên khán đài quý tộc sắc mặt có chút khó khăn.

- Bốn đầu vật thí nghiệm cấp năm ư? Quả nhiên có vốn liếng kiêu ngạo!

Khu khán giả giờ phút này đã chìm trong sự hưng phấn, Vân Đạt quả nhiên không hổ là cao thủ lão bài có nền tảng thâm hậu, ra tay chính là bốn đầu vật thí nghiệm! Rõ ràng là đã dùng phương pháp đặc biệt nào đó để tăng số lượng vật thí nghiệm có thể kiểm soát của bản thân.

Năng cơ sư bình thường cho dù là cấp năm, cũng chỉ có thể điều khiển hai ba đầu, mà hắn vậy mà có thể đạt tới bốn đầu.

Ba người Bạch Dạ lúc này đang căng thẳng chòm chú nhìn lôi đài quyết chiến.

- Phong chủ Gia Long nguy hiểm rồi! - Giọng Tóc Vàng căng cứng, không ai có thể ngứa mắt với vẻ kiêu ngạo đó của Vân Đạt. Hắn tự nhiên cũng thế, đương nhiên càng hy vọng Gia Long có thái độ khiêm tốn hơn giành chiến thắng.

- Bốn đầu vật thí nghiệm. Muốn tăng giới hạn đã được định hình, thứ và tài nguyên phải trả chắc chắn không phải là một con số đơn giản. Thật là một tay chơi lớn mà... - Tóc Trắng cảm thán nói, phương diện này hắn có một kiến thức nhất định, biết trong đó cần tiêu tốn cái giá và sự trả giá lớn bao nhiêu, lúc này từ tận đáy lòng ca ngợi. - Phong chủ Gia Long phỏng chừng sắp nhận thua rồi.

- Chưa chắc. - Bạch Dạ bỗng nhiên lên tiếng. - Các cậu nhìn nét mặt của phong chủ Gia Long đi.

Hai người nghe hắn nói, lập tức chú ý tới nét mặt của Gia Long. Bọn họ kinh hãi phát hiện, sắc mặt hiện tại của Gia Long không chỉ không hề có chút sợ hãi hoảng loạn nào, mà ngược lại còn bình tĩnh hơn trước.

- Nhìn tay của anh ta kìa! - Bạch Dạ bỗng nhiên kêu khẽ lên, hai mắt của cậu ta cũng trừng lớn đột ngột, dường như nhìn thấy chuyện gì khó tin.

Trên lôi đài quyết chiến.

Gia Long chậm rãi giơ tay lên, trên ngón tay trắng nõn của hắn đeo một chiếc nhẫn kim loại màu vàng nhạt, lúc này chiếc nhẫn từ từ phát sáng mờ ảo.

Từng con cự lang màu đen từ từ xuất hiện bên cạnh hắn. Một con, hai con, ba con, bốn con... Tám con, mười con... Hai mươi.... Ba mươi....

Bầy sói dày đặc xuất hiện bên cạnh Gia Long, giống như muôn sao vây trăng bao quanh hắn. Từng con cự lang ít nhất cũng có thân dài hai mét, cao hơn một mét, toàn thân cơ bắp cường tráng, móng vuốt nhọn sắc bén lóe ánh hàn quang.

Bốn con cự mãng vừa lao tới, liền bị hơn mười con cự lang ùn ùn kéo đến lao lên áp chế chặt chẽ trên đài, dây dưa tranh đấu với nhau.

Gần như chỉ trong vài giây, khắp lôi đài quyết chiến đều là cự lang do Gia Long thả ra. Đủ hơn ba mươi con bầy sói ngửa mặt gào thét cuồng nhiệt.

Ô.....!!

Cùng với tiếng sói tru lớn, toàn bộ xung quanh lôi đài quyết chiến trong chớp mắt ồ lên.

- Mày....!! Sao có thể như vậy được!!? - Vân Đạt giống như nhìn thấy ma, trừng trừng nhìn chằm chằm Gia Long. - Nhiều như vậy... Nhiều thú sinh hóa như vậy!! Mày...

Gia Long bình tĩnh lùi lại một bước. Từng con cự lang nằm bò bên cạnh hắn gầm nhẹ.

- Giết nó!

Ầm!!

Gần như cùng một thời điểm, hàng chục con cự lang đồng thời bay lên lao về phía Vân Đạt, tiếng dẫm đạp lớn bùng nổ vào khoảnh khắc đó hội tụ thành một tiếng động lớn, tựa như vô số bóng đen che trời lấp đất lao về phía Vân Đạt.

Mỗi một con đều là cự lang cấp ba, đối mặt với bốn con hắc mãng kia, những con cự lang này không màng hiểm nguy, điên cuồng cắn xé tới. Chỉ mấy cái liền cào rách lớp phòng hộ lực trường, xé nát nó thành chỉ còn trơ bộ xương rồi ăn tươi nuốt sống.

Vân Đạt không kịp suy nghĩ thêm điều gì nữa, điên cuồng rơi vào vòng vây của bầy sói.

Gia Long lặng lẽ đứng ở mép lôi đài, mỗi khi một con hắc lang chết đi, hắn liền nhanh chóng bổ sung một con từ trong chiếc nhẫn lao vào. Nét mặt của hắn bình tĩnh khiến người ta lạnh gáy, lặng lẽ nhìn Vân Đạt đang bị cắn xé kéo lại, dường như không phải đang quyết chiến, càng không giống như đang xem đối thủ quyết chiến của chính mình, tầm mắt tuy rơi trên người Vân Đạt, nhưng tinh thần lại giống như không biết trôi dạt đi nơi nào.

Bên ngoài lúc này đã hoàn toàn hỗn loạn thành một mảng.

Tam Nguyệt sớm đã đứng phắt dậy, sắc mặt tái mét, tay hắn treo lơ lửng ngay trước nút bấm giải trừ quyết chiến, nhưng một bàn tay khác đeo găng tay đen lại nắm chặt lấy cổ tay hắn muốn bấm.

Người đàn ông kiêu ngạo vẫn luôn nắm tay nô lệ lúc nãy không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh hắn, đang một tay nắm lấy cổ tay hắn với vẻ mặt mỉm cười.

- Tại sao không để bọn họ diễn xong màn kịch hay này? Cốt truyện hiếm có thế này không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy...

Khóe mắt Tam Nguyệt đỏ ngầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông kiêu ngạo bên cạnh.

Hai người dáng vẻ như thân thiết, thân hình trong gang tấc lại tràn ngập ý hàn thấu xương.

Y Linh và Gioi cùng những người khác ở ngay bên cạnh hắn, nhưng không ai dám cử động, hai người nam nữ mặc đồ trắng viền bạc cũng khống chế hai người bọn họ.

Rất nhiều người trên khán đài đã đứng dậy, có người đã dùng máy ghi hình bắt đầu ghi lại màn cảnh hiếm có này. Tiếng trầm trồ náo nhiệt vang lên liên hồi, có người đã thông báo cho bạn bè, ngày càng có nhiều người lại đổ xô vào khán đài xung quanh lôi đài quyết chiến.

Khônggggg!!!!

Lớp màng chắn cách âm trên lôi đài quyết chiến cuối cùng cũng được thu hồi, một tiếng kêu thảm thiết xé lòng cuối cùng cũng truyền ra.

Lớp phòng hộ lực trường của Vân Đạt cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, hàng chục con cự lang ùn ùn kéo đến, trong nháy mắt xé nát hắn thành từng mảnh. Trong chốc lát máu thịt tung tóe, thảm không nỡ nhìn.

Đạo băng thiền màu trắng bạc cuối cùng cũng được hắn sử dụng ra, nhưng chỉ xuyên qua thân thể của bốn con hắc lang rồi lực bất tòng tâm, bị mấy con cự lang lao lên làm chậm tốc độ lại rồi cắn một miếng.

Vân Đạt cùng với bốn con hắc mãng của hắn, toàn bộ đều bị cắn xé thành mảnh vỡ máu thịt, không thành hình dạng. Trên lôi đài hỗn độn một mảng, khắp nơi là quần áo rách nát và tổ chức máu thịt. Bầy sói lại đang cúi đầu không ngừng gặm nhấm một cách ngon lành. Ăn vô cùng ngon miệng. Nhìn khiến không ít người buồn nôn muốn ói ra.

'Gia Long thắng, quyết chiến sinh tử vượt cấp giành được một nghìn điểm tích lũy, sau khi phong ấn bản ghi hình, sẽ được dùng để cho thuê xem, mỗi lần xem có thể nhận được một nửa chi phí chia phần.'

Một giọng nữ điện tử lạnh lùng vang lên giữa không trung.

Cột sáng bao trùm trên lôi đài quyết chiến cuối cùng cũng được thu hồi hoàn toàn.

Gia Long cất bầy sói đi, chậm rãi bước xuống lôi đài quyết chiến, từ xa gật đầu chào đại công chúa Ái Ni trên ghế ngồi hoàng gia.

Nhẫn không gian là mượn riêng tư của Ái Ni, nếu không phải nhờ cô ta, trận quyết chiến lần này thật sự có chút phiền phức.

Nụ cười trên mặt Ái Ni rực rỡ như hoa đoàn cẩm tú, miễn cưỡng duy trì sự tao nhã của nét mặt, nhưng sự kinh ngạc và vui mừng trong mắt thì thế nào cũng không che giấu được.

- Chúc mừng điện hạ đại công chúa, kết giao được một vị thiên tài cường giả tương lai như vậy.

Một vị công chúa nước láng giềng ở bên cạnh ngưỡng mộ chân thành nói.

Thành viên vương thất bọn họ, nếu có một vị thiên tài cường hãn như vậy ủng hộ mình. Địa vị và quyền lên tiếng ở trong nước cũng sẽ được nâng cao đại đại, thậm chí tranh giành trực tiếp vị trí nữ vương cũng không phải là không thể.

Trải qua một trận chiến này, chỉ cần Gia Long không xảy ra chuyện gì, địa vị của đại công chúa Ái Ni có thể nói là vững như thành đồng rồi.

Trong khán đài.

Bạch Dạ ánh mắt chớp động nhìn Gia Long đi xuống đài, chỉ cần bản thân đứng yên không nhúc nhích, bầy sói vô số bên cạnh ùn ùn kéo đến, dễ dàng xé nát đối thủ thành từng mảnh vụn.

Trận chiến như thế này.... Không! Đây đã không được tính là chiến đấu nữa, mà là tàn sát! Tàn sát đơn phương!

- Quá mạnh... - Miệng Tóc Vàng có chút khép không lại, cục diện trong chớp mắt đảo ngược hoàn toàn, nhìn đến mức cậu ta hoàn toàn ngẩn người trợn tròn mắt.

- Năng cơ sư trung cao cấp từng người một đều là những sự tồn tại cường đại có cương bài đặc biệt. Quả nhiên bất kỳ ai cũng không thể xem thường được... - Trên mặt Tóc Trắng lộ ra sự ngưỡng mộ đậm đặc.

- Hèn chi... - Bạch Dạ thấp giọng nói.

- Hèn chi cái gì? - Tóc Vàng nhìn người đồng bạn này, lúc trước cũng chỉ có một mình cậu ta là người phát hiện ra sự bất thường của Gia Long sớm nhất, bây giờ quả nhiên thể hiện ra nhãn lực siêu phàm của cậu ta.

Tóc Trắng ở một bên tuy không cam lòng. Nhưng cũng không thể không thừa nhận nhãn quang của Bạch Dạ quả thực rất lợi hại.

- Hèn chi phong chủ Gia Long tự xưng là Tuyệt Phong Hắc Sói, hóa ra nguyên nhân thực sự là ở đây, anh ta là vương giả điều khiển hắc lang, dưới sự cắn xé của bầy sói, lại có ai có thể phù hợp với cái tên phong chủ Hắc Sói hơn anh ta chứ? - Lòng Bạch Dạ trào dâng cảm xúc, năng cơ sư như thế này mới là người cậu ta hướng tới nhất! Mới là người đủ cường đại thực sự!

Năng cơ sư như thế này... Mới là năng cơ sư thực sự!!

---❊ ❖ ❊---

Quyết chiến kết thúc, Tam Nguyệt và người đàn ông kiêu ngạo tách thân hình ra, hai người lạnh lùng nhìn nhau một lúc, Tam Nguyệt hừ lạnh một tiếng quay người dẫn người rời đi.

Người đàn ông kiêu ngạo từ xa liếc nhìn Gia Long. Gia Long mang ơn mỉm cười nhẹ gật đầu với hắn coi như là nhận ơn. Lúc này mới mỗi bên ngầm hiểu rút lui rời đi.

Bái Ân Tư Tháp và Hi Nhĩ có thể nghênh đón lên, đều là vẻ mặt sùng kính.

- Sư huynh ngài thật sự quá mạnh! Bốn mươi hai con hắc lang cơ đấy! Bốn mươi hai con!! Trời! Đó là khái niệm gì chứ?! - Bái Ân Tư Tháp kích động đến mức giọng nói có chút chói tai.

- Không hổ là sư huynh! - Hi Nhĩ chỉ có một câu nói, nhưng sự sùng kính trong mắt không kém chút phân nửa nào. Đến mức giọng nói của cô bé có chút run rẩy.

Từ lúc bắt đầu rơi vào thế yếu, đến sau đó trong chớp mắt tiêu diệt đối thủ, khoảng cách ở giữa quá lớn, quá nhanh, đến mức hai người đều có chút không thích ứng kịp.

- Giúp tôi tra xem người giúp đỡ ngăn cản Tam Nguyệt lúc nãy là ai, lần này coi như là ơn của anh ta. - Gia Long tung tung chiếc nhẫn không gian trên tay, bên trong đựng rất nhiều tài sản tài nguyên tùy thân của Vân Đạt.

Hắc lang đều do hắn điều khiển, cố ý giữ lại những thứ vẫn còn hữu dụng đối với hắn này, không hề phá hủy.

- Vâng. - Hi Nhĩ gật đầu.

Bên ngoài người hò reo náo nhiệt, hình như có rất nhiều người tập trung ở lối ra.

Gia Long nhìn về phía Bái Ân Tư Tháp, người sau lập tức phản ứng lại, giải thích.

- Là đại diện vương thất các nước lập tức chạy tới sau khi ngài quyết thắng, còn có người phụ trách thương hội, một số sư huynh sư tỷ cũng có mặt, nhưng quan trọng nhất vẫn là tam sư tỷ đại nhân Lôi Cách Cáp Nhĩ.

-(Là Oa Lôi Cách Cáp Nhĩ?) - Gia Long hơi ngẩn người, lập tức nhớ ra, vị này chính là người lúc hắn nhập phái đã tự mình tới đón hắn. Lúc đó ấn tượng chủ yếu là ngũ sư tỷ Lôi Ni hình tượng bà lão, vị tam sư tỷ này ngược lại không mấy sâu sắc. Không ngờ lần này lại là cô ta tự mình chạy tới đầu tiên.

Nhưng ngẫm lại cũng rất bình thường.

Vân Đạt tuy thoạt nhìn bị tiêu diệt rất dễ dàng, nhưng dẫu sao cũng là đại thần chủ sự ngoại phái, là cao thủ cấp năm, năng cơ sư cấp năm cho dù ở Xích Tuyết Phái cũng được coi là nhân tài cao cấp, cho nên chuyện lần này nên có một người có đủ quyền lên tiếng để tuyên bố công bố chi tiết cụ thể. Ổn định đại cục. (Còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:955
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.