Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1054 Tập kích 2

❊ ❊ ❊

Ban đêm vô cùng thâm trầm, mây đen chậm rãi che khuất ánh trăng, chỉ có từng tia khe hở rọi xuống chùm sáng màu ánh trăng.

Xích Tuyết tinh Trọng Thủy giam ngục nằm ở phía dưới chính diện của Trung ương Thẩm Phán Đình, xung quanh chỉ có một lối đi duy nhất, chính là đi thẳng từ khu vực lãnh địa sinh sống của điện chủ Tam Tâm ở vòng ngoài vào.

Con đường lớn này đi từ điện thứ mười lăm ở vòng ngoài cùng, cho đến điện thứ nhất ở sâu nhất, lần lượt là nơi cư trú tổng bộ Xích Tuyết tinh được phân phối cho tất cả đệ tử Tam Tâm, đồng thời cũng là con đường duy nhất phải đi qua để phòng thủ ngoại địch xâm nhập tổng bộ. Tổng cộng mười lăm tòa biệt thự cung điện, tượng trưng cho mười lăm tầng phòng thủ khác nhau.

Nhưng thứ hạng của Tam Tâm không nhất thiết phải dựa theo thực lực, có người thứ hạng thấp, nhưng thực lực không kém, chỉ vì chưa chính thức thách đấu vị trí cao hơn, nên mới ở lại vị trí cũ.

Toàn bộ tổng bộ Xích Tuyết, lấy Thẩm Phán Đình trên đỉnh cao nhất Xích Tuyết ở trung tâm làm trọng tâm, hình dáng giống như một chiếc đinh khổng lồ, mũi đinh chính là cửa vào của lãnh địa thứ mười lăm.

Những nơi còn lại xung quanh, vạn dặm một màu trắng xóa, thưa thớt bóng người.

Mà lãnh địa các mùa khác nhau của các vị trưởng lão, cùng với Đại thư viện vách đá v.v..., lại nằm ở phía xa bên phải của khu vực này. Chỉ có thông qua truyền tống nhảy vọt, mới có thể đến nơi trong chớp mắt.

Lúc này tại cửa vào của điện thứ mười lăm, tuyết trắng bay múa, cửa vào của quần thể kiến trúc màu trắng khổng lồ chính là cánh cửa lớn điện thứ mười lăm cao tới một trăm sáu mươi hai mét này.

Cánh cửa lớn bằng băng màu trắng tuyết giống như ngọn núi băng cực địa vạn năm không tan, phần dưới gần như kết đặc lại với mặt đất, hòa làm một thể. Cánh cửa này đã trọn vẹn mấy trăm năm không mở ra.

Tất cả mọi người hoặc là thông qua truyền tống, hoặc là bay vút từ trên không trung, chưa từng có ai đi bộ qua đây.

Nhưng cánh cửa lớn khổng lồ trăm thước này, giờ khắc này cuối cùng cũng nghênh đón nhóm khách đầu tiên sau mấy trăm năm của nó.

Ba người trẻ tuổi đang đứng trước cửa lớn khổng lồ, ngẩng đầu nhìn cánh cửa phong ấn băng giá cao đến cả trăm thước này. Bọn họ không phải là khách mời của phái Xích Tuyết, tự nhiên không có tư cách bay trên không trung đi vào, nếu không sẽ bị hệ thống phòng thủ khổng lồ đánh tan trong tích tắc, cũng không có tư cách sử dụng thiết bị truyền tống nhảy vọt để đi vào.

Cho nên đành phải nghĩ cách từ cửa vào ở mặt đất.

– Bà lão kia bị giam ở trong này sao? - Thiếu niên tóc vàng đứng ở vị trí trước nhất thần sắc nghiêm nghị, mặc một bộ trường y vải xám đơn giản, cổ tay hai cánh tay để lộ vết tích bị băng vải trắng quấn quanh từng vòng.

Vóc dáng cậu ta không cao, nhưng thanh trọng kiếm màu sắc u ám đeo sau lưng lại khiến cho toàn thân cậu ta toát lên một cỗ sắc bén đơn giản.

– Nếu các cậu muốn cứu Lôi Ni, cách duy nhất chính là đi qua cánh cửa lớn này. - Một giọng nói vang lên từ hư không chậm rãi cất lên. - Hồng Quả. Đây là ải thử thách đầu tiên.

– Đầu tiên? - Thiếu niên tóc vàng nhíu mày. - Nói cách khác, đằng sau vẫn còn rất nhiều ải? Cùng nói ra luôn đi. Tổng sẽ có cách thôi.

– Cậu có tình báo do tên béo cung cấp, hẳn phải biết, phái Xích Tuyết với tư cách là một trong những lưu phái năng cơ sư, cũng là sự tồn tại cường đại bậc nhất trong cả tinh hệ này. - Giọng nói kia lại một lần nữa cất lên. - Cho nên, trước tiên cậu phải nghĩ cách vượt qua cánh cửa lớn này. Sau đó mới có đối mặt với mười lăm cửa ải phòng thủ ở bên trong.

– Mười lăm người mạnh nhất phái Xích Tuyết sao? - Thiếu niên Hồng Quả khinh bỉ nhổ nước bọt, nước bọt vừa bắn ra rơi xuống đất liền đông cứng thành khối băng, phát ra một tiếng "cốp" giòn tan.

– Cái này khó quá đi mất... - Một thiếu niên yếu đuối trong ba người lộ vẻ khó xử. - Chúng ta tiếp xúc với năng cơ chưa đầy một năm...

– Sợ thì quay đầu đi về đi. - Người thứ ba là một cô gái, trên mái tóc ngắn màu vàng rực rỡ đã tích tụ một tầng tuyết trắng dày đặc. Nét mặt cô ta lạnh lùng, biểu cảm thản nhiên, dường như không có chuyện gì có thể làm cho cô ta động dung. Hai tay mỗi bên cột một thanh đoản kiếm. Cách ăn mặc cũng là áo thun bó sát cộng với quần jean bó màu trắng, nhìn qua rất gọn gàng. Hoàn toàn để lộ dáng người quyến rũ và đôi chân thon dài.

– Đã đi đến bước này rồi, chúng ta còn quay về được sao? - Hồng Quả điềm nhiên nói. - Tôi không biết Tam Tâm ở bên trong rốt cuộc lợi hại đến mức nào, nhưng khó khăn tổng sẽ có cách giải quyết. Nếu bởi vì sợ hãi mà dừng bước, vậy ngay từ đầu đã không nên bước vào đây.

Thiếu niên yếu đuối cúi đầu, siết chặt nắm đấm.

– Chết thì cùng chết. - Thiếu niên tóc vàng thản nhiên nói.

– Dũng khí đáng được biểu dương, nhưng tiện thể nói cho các cậu biết, sở dĩ đưa các cậu đến đây, cũng là vì, nếu các cậu thực sự có thể đả thông con đường này, vậy thì, phái Xích Tuyết sẽ ban cho người đả thông con đường này một cơ hội thỏa mãn nguyện vọng. - Giọng nói kia lại vang lên lần nữa, không phân biệt nam nữ.

– Ồ? Nguyện vọng gì cũng được sao?! - Hai mắt Hồng Quả lập tức sáng rực lên.

– Nguyện vọng gì cũng được.

– Hì hì...

Hồng Quả trừng trừng nhìn cánh cửa lớn trăm thước trước mắt, cười quái dị một tiếng, chậm rãi rút thanh trọng kiếm màu đen sau lưng ra.

Bên trong tổng bộ Xích Tuyết

Gió lạnh buốt giá mang theo bông tuyết bay lả tả không ngừng rơi xuống.

Bên trong một tiểu viện chật hẹp. Thiếu niên bí ẩn cùng vào môn phái với Bạch Dạ lúc này đang cầm thanh nhuyễn kiếm, lặng lẽ đứng trong tiểu viện lãnh địa thứ mười lăm của mình.

Bốn hướng mỗi hướng có một người mặc áo trắng che mặt canh gác sự an toàn của cậu ta, để tránh có người làm phiền.

Phong tuyết trượt xuống dọc theo bên người cậu ta, nhưng không có mảy may tích tụ trên đỉnh đầu và bả vai cậu ta. Cậu ta vừa được phân phối vào lãnh địa thứ mười lăm dưới điện thứ mười lăm, không một phút giây nào lơi lỏng, ngay lập tức đi thẳng đến Đại thư viện vách đá lấy một cuốn bí kíp bí thuật để tu luyện.

– Nói đi cũng phải nói lại, muốn trà trộn vào nơi này quả thực không dễ dàng gì cho lắm. - Không ai phát hiện ra, thiếu niên bí ẩn mắt to mày rậm này lúc này lại đang âm thầm giao lưu không một tiếng động với một sự tồn tại nào đó trên người mình.

– Chỉ cần thành công đi vào, tổng sẽ có cơ hội bước vào địa ngục băng giá, cứ yên tâm đi, chỉ cần không xảy ra tai nạn, phái Xích Tuyết nhất định sẽ dốc sức bồi dưỡng trọng điểm cậu và tên nhóc có thể chất cực đông kia, tuyệt đối không có chút lơ là nào. - Một giọng nói yêu nghiệt truyền vào thức hải của cậu ta, không nam không nữ, nhưng lại giống như mang theo chút âm hưởng nặng nề.

– Dẫu sao thì gen thiên phú của cậu cũng là huyết mạch Bạch Long trong truyền thuyết. Là loài rồng huyễn tưởng nắm giữ băng giá, không cho phép tầng lớp cao phái Xích Tuyết không coi trọng. Đến thời điểm mấu chốt, chỉ cần cậu tìm đúng thời cơ, ra tay lén lút... Hì hì...

Thiếu niên mỉm cười nhạt.

Xoẹt!

Thanh nhuyễn kiếm trong tay đột ngột đâm về phía trước, đánh ra một đạo bạch mang sáng chói trong phong tuyết, thẳng tắp và kéo dài rất lâu không tan, giống như chùm sáng mảnh dài.

Cạch...

Trong lúc hoảng hốt, dường như có âm thanh nứt vỡ nhỏ bé truyền đến từ đằng xa.

Âm thanh rất nhỏ, rất nhạt, nhưng lại khiến cho người ta không thể phớt lờ.

Thiếu niên bí ẩn sửng sốt nhẹ, quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.

– Tiếng gì vậy?

Sức mạnh ý thức cấp năm của cậu ta bùng nổ toàn lực, hóa thành một đạo bạch mang bắn vụt ra, xẳng thẳng lao về nơi phát ra âm thanh.

Chùm sáng trắng thẳng tắp và mảnh dài lập tức phát ra ánh sáng thuần khiết, chiếu rọi mọi thứ trên đường đi sáng rõ. Bạch mang lướt qua từng hàng kiến trúc thưa thớt, soi sáng từng nhân vật lưu phái bị tiếng động làm giật mình đi ra khỏi kiến trúc, những con người được tuyển chọn kỹ lưỡng từ thế giới bên ngoài này đều là lựa chọn những con người ưu tú nhất trên Xích Tuyết tinh, bước vào đây phục vụ công việc. Trải qua mấy trăm năm đã dần dần hình thành một hệ thống truyền thừa hoàn chỉnh tự cung tự cấp, đời này qua đời khác sinh sống trong vùng lãnh địa khổng lồ này, chưa từng thay đổi.

Mà lúc này ban đêm phát ra âm thanh, lại là hiện tượng chưa từng có trong mấy trăm năm qua.

Chùm sáng trắng bắn ra mấy ngàn mét, trực tiếp chiếu rọi tất cả mọi thứ đã đi qua.

Thiếu niên bí ẩn bỗng nhiên lộ ra một biểu cảm giống như nhìn thấy thứ gì đó rất thú vị.

– Không ngờ...

Ngay khoảnh khắc lời cậu ta còn chưa dứt.

Ầm ầm ầm!!!

Đi kèm với vô số tiếng kính vỡ vụn, cánh cửa lớn trăm thước chưa từng mở ra ở nơi cực xa kia, thế mà vào cái đêm u ám này, trong nháy mắt nứt ra một khe hở khổng lồ.

Vô số mảnh băng phun ra rơi xuống từ khe hở, nện mạnh xuống mặt đất, nhà cửa, đường phố.

Nhân vật ở gần bên dưới lần lượt phát ra tiếng kêu hoảng loạn, lăn lê bò trườn cuống cuồng chạy trốn về phía xa.

Tiếng hô hoán, tiếng cảnh báo, tiếng hò hét, cùng với tiếng kêu thảm thiết bị băng trọng lực khổng lồ nện trúng, đều bị nhấn chìm trong tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, lúc ẩn lúc hiện.

– Thú vị... Thật sự rất thú vị...! - Thiếu niên xách ngược nhuyễn kiếm, nụ cười trên mặt tạo thành sự tương phản rõ rệt với những kẻ bảo vệ có phần mất đi sự bình tĩnh xung quanh.

Vừa bước ra khỏi giam ngục, Gia Long nghiêng đầu nhìn về hướng truyền đến tiếng gầm rú khổng lồ ở đằng xa. Cánh cửa lớn được đồn đại là mấy trăm năm không mở ra kia, cánh cửa lớn mà hầu như tất cả mọi người đều cho là đã bị phế khí, thế mà lại mở ra vào đêm nay?

Đứng ở cửa giam ngục, Gia Long nhẹ nhàng nắm lấy chuôi đao của thanh cong đao màu xanh lam, nhắm hai mắt lại. Mở ra lần nữa, lặng lẽ bước về hướng lãnh địa thứ mười lăm mà mình ở.

Phía sau cậu ta là đỉnh cao sắc nhọn Xích Tuyết Phóng Thán Đình uy nghi khổng lồ.

Bên trong điện thứ nhất

Ở giữa điện thứ nhất trắng xóa hoang vắng, Già Thái Cơ khoanh chân ngồi trên tuyết, xung quanh trống trải, không có bất kỳ kiến trúc nào, thứ duy nhất tồn tại chỉ là tàn tích kiến trúc bị đại tuyết chôn vùi bên dưới.

Trước mặt hắn lúc này đang đứng người thứ hai, chính là người phụ nữ bí ẩn toàn thân được bao bọc trong áo bào trắng, đồng thời cũng là chị gái của Lôi Ni - Á Lệ Ti.

Á Lệ Ti, một cái tên rất phổ thông đại chúng, nhưng đặt lên người người phụ nữ này, thì chưa từng có ai cảm thấy tầm thường.

Với tư cách là cao thủ đệ nhất phái Xích Tuyết ban đầu, đồng thời cũng là thủ lĩnh tối cao của Nguyệt Huy, Á Lệ Ti đã tồn tại ở phái Xích Tuyết từ bao giờ cũng không biết, có lẽ mấy trăm năm, có lẽ hàng ngàn năm, không ai biết rõ.

Cô ta là một trong những nhóm đệ tử lưu phái đầu tiên của toàn bộ phái Xích Tuyết. Ở giữa cũng từng xuất hiện rất nhiều nhân vật cấp thiên tài, nhưng theo những nhân vật đó hoặc rời đi, hoặc vẫn lạc, cô ta vẫn đứng ở vị trí thủ lĩnh của Nguyệt Huy, không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Mỗi lần có sư đệ thiên tài vượt lên trước, cô ta luôn sẵn lòng nhường vị trí đứng đầu ra, bản thân chịu đứng vị trí thứ hai. Không ai biết cô ta đang nghĩ gì, cũng không ai biết rốt cuộc cô ta trông như thế nào.

Lúc này Á Lệ Ti chỉ để lộ ra một đôi mắt dài nhỏ màu xanh nhạt, lặng lẽ chăm chú nhìn Già Thái Cơ đang khoanh chân ngồi trên tuyết.

– Nghe thấy chưa? Cửa lớn thí luyện đã bị mở ra rồi. - Giọng nói êm tai của cô ta truyền ra từ dưới mặt nạ.

– Thì sao chứ? - Già Thái Cơ nhạt giọng nói. Thậm chí còn không thèm mở mắt ra.

– Nếu bọn họ có thể đi đến trước mặt anh, anh sẽ làm thế nào? - Á Lệ Ti bình tĩnh hỏi.

– Cô muốn tôi làm thế nào? - Già Thái Cơ mở mắt ra, trong hai mắt giống như có vòng xoáy đen kịt đang chuyển động. Ánh mắt kia đối diện trực diện với Á Lệ Ti.

Từng tia khí tức trường lực vô hình từ từ lan tỏa ra, bầu không khí có phần ngưng tụ lại. (Còn tiếp xin hãy tìm đọc Sưu Tầm Văn Học, tiểu thuyết cập nhật nhanh hơn đẹp hơn!)

---❊ ❖ ❊---

Giá sách của tôi

Thêm cuốn sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ của Phưu Thiên Văn Học Vô, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phưu Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1038
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.