Lưỡi dao sắc bén rạch phăng một tiếng, cắt đứt trực tiếp lực lượng truyền thừa thành mấy đoạn nhỏ.
Lúc này hắn mới há miệng hít mạnh một hơi, lập tức hút một đoạn tơ xanh vào trong miệng, số còn lại dùng ngọn lửa ma đao bùng nổ cách ly ra, nhốt vào một không gian chật hẹp.
Xì một tiếng, đoạn tơ xanh hắn hít vào chỉ dài bằng ngón trỏ, nhưng vừa vào miệng, Gia Long đã cảm thấy một cỗ cực hàn mạnh mẽ vô song ầm ầm tuôn vào trong đại não của mình.
Toàn bộ đại não của hắn vang lên oanh một tiếng nổ tung, ngẩn ngơ hỗn độn, như thể bị cái lạnh của tơ xanh đông cứng lại.
Tơ xanh sau khi vào miệng liền hóa thành một cỗ hàn ý tinh thuần chui vào cơ thể Gia Long càn quấy tứ tung, đánh cho hàn ý Xích Tuyết Công vốn có trong cơ thể Gia Long tan tác tơi bời.
Đều là hàn ý, nhưng Xích Tuyết Công hiện tại của Gia Long so với cỗ hàn ý này thì đơn giản chính là một trời một vực.
Phù một tiếng.
Ma đao Nhật Diệu phân tách ra một cỗ liệt diễm, bao bọc toàn thân Gia Long lại, nhiệt độ cao nóng rực không ngừng bắt đầu thiêu đốt hắn.
Bốn đạo xích thịa của Xích Tuyết Công từ lỗ mũi Gia Long bắn ra, vờn quanh hắn từ từ xoay tròn quay cuồng, tản ra hàn ý chống lại liệt diễm. Mà trong lúc chống lại liệt diễm, thể tích của xích thịa cũng giống như băng tuyết bắt đầu từ từ tan chảy.
Theo đà tan chảy này, một lượng lớn hàn ý sau khi tan chảy đã xông vào cơ thể Gia Long, đối kháng với tơ xanh, mà số xích thịa còn lại thì lại càng lúc càng trở nên tinh thuần tỉ mỉ hơn.
"Đây là dung luyện." Gia Long hiểu rõ trong lòng. "Lợi dụng lực lượng truyền thừa tơ xanh tách ra một chút xíu đi vào cơ thể, dùng lượng lớn hàn ý của Xích Tuyết Công tích tụ luyện hóa nó, nâng cao chất lượng công lực của bản thân."
Chỉ là tơ xanh hiện tại vẫn đang càn quấy trong cơ thể, dường như hoàn toàn không có dấu hiệu bị Xích Tuyết Công luyện hóa.
Gia Long chỉ có thể kiên trì. Phương pháp này là hắn tìm được trên cơ sở dữ liệu nội bộ, phương thức đối mặt với năng lượng ở tầng thứ cao hơn chính mình để luyện hóa.
Đây cũng là phương pháp duy nhất, dùng lượng để công kích chất. Khiến nó bùng nổ phân tán, hóa thành phần nhỏ bé hơn, dung nạp vào bản thân.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Hàn ý Xích Tuyết Công trong cơ thể Gia Long không ngừng va chạm với tơ xanh, nội tạng của Gia Long cũng trong sự chấn động không ngừng mà dần dần bị tổn thương, nhưng lập tức lại được thể chất cường hạng của hắn tự động chữa lành.
Thỉnh thoảng xuất hiện chấn thương nghiêm trọng ngoài dự kiến, Gia Long ngay lập tức cũng dùng một chút điểm tiềm năng để nhanh chóng khôi phục.
Thoắt cái mấy tiếng đã trôi qua.
Sắc mặt Gia Long ngày càng trắng bệch, dường như không có nửa điểm huyết sắc. Tựa như ngọc trắng.
Ngọn lửa màu xanh lam vờn quanh bốn phía, thể tích của bốn đạo xích thịa đã thu nhỏ lại còn một nửa so với ban đầu, chỉ dài bằng nắp móng tay. Nhưng màu sắc lại càng thêm tươi thắm, giống như quả anh đào đỏ vừa mới hái, vô cùng tươi non.
"Gần đủ rồi." Gia Long há miệng hít mạnh một cái.
Vù vù vù vù!!
Đột nhiên bốn đạo xích thịa bị hắn hút tuột cả vào trong miệng, thuận theo cổ họng nuốt vào cơ thể. Hung hăng tựa như kiếm bén. Đánh lên tơ xanh trong cơ thể.
Hồng thịa sau khi được ngưng tụ tôi luyện độ cao thì cứng rắn bất thường. Giống như bốn con dao găm nhỏ, hung hăng đâm vào cùng một điểm trên tơ xanh.
Rắc!
Phịch một tiếng, tơ xanh cuối cùng cũng bị đánh đứt, vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ bay tán loạn.
Lượng lớn hàn ý của Xích Tuyết Công điên cuồng tuôn lên, sau mấy giờ liền kén chiến, công lực tiêu hao của Gia Long lúc này rất lớn, phần lớn công lực không đủ tinh thuần đều bị tiêu hao trong quá trình đối đầu quấn lấy với tơ xanh, chỉ để lại công lực Xích Tuyết Công tinh khiết và dai dẳng nhất.
Những công lực này nương theo hồng thịa đang xoay chuyển với tốc độ cao ở trước ngực Gia Long. Tuy rằng chúng vô hình trong cơ thể, nhưng sự xoay chuyển tốc độ cao như vậy cũng dần dần mang lại gánh nặng cực lớn cho nội tạng của Gia Long.
Kéo lê nội tạng của hắn mơ hồ chuyển động theo.
Phóc!
Cuối cùng không nhịn được nữa. Gia Long phun ra một ngụm máu tươi, văng đầy đất trước mặt.
Năng lực tự lành cường hạng và điểm tiềm năng đồng thời được sử dụng, năng lực tự lành của bản thân thể chất hoàn toàn không tài nào theo kịp tốc độ phá hoại của các mảnh vỡ phát nổ và hồng thịa lúc này.
Gia Long biết rõ bản thân vẫn đánh giá thấp độ khó hấp thu của lực lượng truyền thừa, đây cũng là hắn, nếu đổi thành người khác tới, trong khoảnh khắc chính là kết cục tự bạo.
Nếu không phải thể chất bản thân hắn không tệ, Sinh Chi Mật Võ Hàn Ngục Khổng Tước Công đối với hàn ý có sức kháng cự cường hóa, cộng thêm sự phục hồi của điểm tiềm năng, có lẽ bây giờ hắn đã triệt để nổ tung, thành một bãi thịt nát rồi.
Đặc biệt là sự hồi phục của điểm tiềm năng.
Gia Long nội thị nhìn thấy nội tạng của mình không ngừng giãy giụa sinh trưởng ra lượng lớn thịt non mưu đồ tự lành sửa chữa, nhưng vết thương vừa mới khép lại ngay lập tức lại bị lực lượng xoay tròn khổng lồ cắt đứt phá hoại, cứ liên tục khép lại phá hoại khép lại phá hoại như thế.
Chỉ là sự tổn thương lặp đi lặp lại như thế này thôi, vậy mà đã dùng hết một điểm tiềm năng rồi!
Phải biết rằng đây chính là điểm tiềm năng có thể tái sinh chi chi, trọng thương sống lại, một điểm chính là một cái mạng! Vậy mà cứ thế bị tiêu hao sạch sẽ trong lúc tu luyện luyện hóa ư!?
Trong lòng Gia Long chấn động, đồng thời kiểm tra lại điểm tiềm năng còn dư của mình.
Còn lại ba điểm.
Cũng may trong sự xoay tròn tốc độ cao của hồng thịa như vậy, những mảnh vỡ tơ xanh đó nhanh chóng bị dung hóa, hấp thu vào trong bốn đạo xích thịa, khiến cho xích thịa vốn chỉ dài bằng nắp móng tay từ từ lớn lên, càng ngày càng dài, càng ngày càng rộng.
Vậy mà nhanh chóng biến thành hình dạng bốn lưỡi dao dài bằng bàn tay, sắc bén vô song.
Bốn đạo xích thịa ở giữa lồng ngực Gia Long, hình thành một cái xoáy nước màu đỏ, sau khi hấp thu xong mảnh vỡ tơ xanh, rõ ràng chất lượng của chúng đều tăng lên một bậc.
Lúc này Gia Long mới thở phào nhẹ nhõm, sau khi hấp thu hoàn tất, thương thế ở nội tạng của hắn cũng dần dần được chữa lành, tốc độ cắt của hồng tuyền xoáy cũng khiến cho thể chất dần dần thích ứng.
"Không đột phá sao?" Hắn cảm ứng trạng thái của bản thân một chút, quả thực không đột phá, Xích Tuyết Công vẫn y nguyên như cũ, vẫn là tầng thứ mười ban đầu.
Bất quá thanh kỹ năng lại vẫn phát sinh biến hóa.
‘Năng Giới Sư Bí Pháp — Hàn Vực Xích Tuyết Công: Tầng mười. (Băng lãnh cường hóa cấp một, sắc bén cường hóa cấp một.)’
"Đây là hiệu quả cường hóa?"
Trong lòng Gia Long vui mừng khôn xiết, hiệu quả cường hóa từng xuất hiện trong thế giới mật võ cuối cùng cũng tái hiện, như vậy mới có thể biết rõ hơn mức độ của chính mình.
"Không biết sự cường hóa băng lãnh này có tác dụng gì, cường hóa sắc bén lại có hiệu quả gì chứ?" Gia Long tâm tư chuyển động, nhưng có vẫn hơn không.
Lực lượng truyền thừa quả thực không phải dùng để nâng cao tầng thứ, tác dụng lớn nhất, là tăng thêm bình phong đột phá cấp truyền thừa, đây mới là then chốt, nó có thể nâng cao chất lượng phẩm chất ý thức lực, đây là điều mà vô số Năng Giới Sư hằng mơ ước.
Gia Long nghĩ thông suốt điểm này trong lòng, liền không còn chần chừ nữa. Há miệng lại hít một hơi, hút đoạn tơ xanh thứ hai vào trong miệng.
Một vòng hấp thu mới lại bắt đầu.
Lần hấp thu này không còn giống như lần đầu tiên, nguy hiểm như vậy. Cường độ của xoáy nước hồng thịa màu đỏ rõ ràng đã tăng lên một đoạn lớn, hoàn toàn chịu nổi sự xung kích và phá hoại sau khi tơ xanh đi vào, hai bên chậm rãi và kiên định ma sát đối kháng với nhau.
Gia Long thỉnh thoảng lấy ra một số hương liệu vật liệu bổ sung công lực đã chuẩn bị sẵn, để bổ sung cho công lực tiêu hao cực lớn của mình.
Cứ như vậy, không ngừng hấp thu, Gia Long ở trong động ngục dưới lòng đất trọn vẹn hai ngày trời. Hai ngày không ăn không ngủ, cuối cùng cũng đem toàn bộ lực lượng truyền thừa hấp thu dung hợp vào trong Xích Tuyết Công của mình.
Mà Xích Tuyết Công trong thanh kỹ năng cũng xuất hiện biến hóa cuối cùng.
‘Năng Giới Sư Bí Pháp — Hàn Vực Xích Tuyết Công: Tầng mười. (Băng lãnh cường hóa cấp ba, sắc bén cường hóa cấp ba.)’
Cả hai cường hóa băng lãnh và sắc bén đều đạt tới hiệu quả cấp ba. Gia Long không biết hiệu quả cấp ba lợi hại đến mức nào, không thử qua hắn cũng không rõ. Nhưng tuyệt vời hơn trước đây của hắn rất nhiều là cái chắc.
Ngọn lửa màu xanh lam trong động ngục từ từ tắt đi, Gia Long thu lại ma đao Nhật Diệu trong tay, mệt mỏi thở phào một hơi.
<span>"Cuối cùng cũng hấp thu xong...."</span>
Hắn vội vàng ăn chút đồ ăn, ngả đầu liền ngủ.
Hai ngày liên tục không ăn không ngủ, tinh thần tập trung cao độ. Lại còn phải điều khiển ma đao Nhật Diệu và trạng thái trong cơ thể, cộng thêm việc bị thương liên tục phía trước, cho dù là hắn cũng cảm thấy tâm thần mệt mỏi.
Giấc ngủ này kéo dài đúng một ngày.
Đến khi Gia Long tỉnh lại, đã là gần hai mươi tiếng sau đó.
Mở mắt ra, nhìn thấy trong động một mảnh yên tĩnh, chiếc đèn bức xạ đã bị hỏng trên mặt đất đang bốc lên làn khói trắng nhạt, Gia Long hung hăng trút ra một ngụm khí.
"Đã là ngày thứ tư rồi, nên đi giải quyết tinh hoa biến hình trùng thôi. Còn có lệnh bài đệ tử phái địch. Giải quyết luôn một thể!"
Gia Long cũng lười thu dọn động quật, chỉnh đốn lại y bào. Thay một bộ y bào bốt mới từ trong không gian giới chỉ ra.
Lực lượng trường triển khai, Gia Long hung hăng đâm thẳng ra khỏi động quật.
Bịch!!
Đá vụn văng tung tóe, Gia Long tiện tay ném một thứ ra, lăn vào trong động.
Oanh một tiếng, một lượng lớn ngọn lửa từ trong động thiêu đốt phun trào ra, thiêu rụi toàn bộ vết tích vật phẩm bên trong.
Hắn đứng ở mép khe nứt vực sâu, nhìn lên nhìn xuống một lượt.
Bầu trời vẫn một mảnh tối đen, đày đặc sao trời, phía dưới là vực sâu màu đen không thấy đáy, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng quái kêu nhỏ xíu.
Xì...
Bỗng nhiên trên vách đá tuyệt bích lao vút ra một bóng đen, đó là một con hắc hấp nhân có tứ chi bám chặt vào vách đá để di chuyển, con quái vật này nhào về phía Gia Long bên này, trong miệng bắn ra cái lưỡi giống như tiêu phi tiêu màu đen.
Cái lưỡi hung hăng đánh lên bề mặt lực trường của Gia Long, văng ra từng điểm mảnh vỡ trong suốt.
<span>"Sức sát thương cấp bốn?!"</span> Gia Long hơi kinh ngạc nhìn lướt qua con hắc hấp nhân này, tên này lại nhảy ngược về vách đá, trừng mắt nhìn chằm chằm mình đầy vẻ hổ rình mồi.
Tứ chi của nó giống như thằn lằn, dán trên tuyệt bích, toàn thân đen kịt như than, chỉ có một đôi mắt là màu đỏ, thể hình lại giống hệt con người.
<span>"Nơi này là khu vực cấp hai, vậy mà lại xuất hiện sinh vật cấp bốn?"</span> Gia Long có chút khó hiểu, hoàn toàn lười quản sinh vật loại này, đối phương quả thực là cấp bốn, nhưng đó là so với cơ sư cấp bốn mà nói, hắn đường đường là Năng Giới Sư, bản thân đã mạnh hơn cơ sư rồi, cộng thêm hắn còn là Năng Giới Sư lưu phái, lại còn mạnh hơn một bậc, chính là đứng yên tại chỗ mặc cho hắc hấp nhân đánh, thì cũng phải mất ít nhất mấy tiếng mới phá được phòng ngự.
Hơn nữa thứ phiền phức nhất của hắc hấp nhân là đánh chết xong sẽ phóng thích ra mùi hôi rất nồng nặc, mùi hôi phân, rất khó khứ trừ, dính trên người phải một tuần mới giặt sạch được.
Gia Long cúi đầu nhìn xuống vực sâu phía dưới, hắn hoài nghi sự xuất hiện của sinh vật cấp bốn hắc hấp nhân hẳn là có liên quan đến cái vực sâu dưới thân mình này.
<span>"Xuống dưới xem thử vậy, có lẽ sẽ gặp được sinh vật kiểu như biến hình trùng, theo tài liệu thì nó thích sống ở môi trường âm u lạnh lẽo."</span>
Nhưng đi xuống bằng cách nào đây, Gia Long liếc nhìn hắc hấp nhân vẫn đang vây quanh mình cảnh giác ở bên cạnh.
Mấy phút sau.....
Gia Long cưỡi trên lưng hắc hấp nhân, hai bên giống như thằn lằn bay nhanh leo trèo xuống dưới, chạy về phía dưới vực sâu.
Trên vách tuyệt bích dốc đứng đủ một trăm tám mươi độ, hắc hấp nhân đi trên đất bằng. Bốn chi giống như đĩa hút bám chặt lấy vách đá, bị Gia Long cưỡi trên lưng, hai con mắt của nó thỉnh thoảng lóe lên hung quang, nhưng ngay lập tức liền bị một cỗ hàn ý của Gia Long đông cho run lẩy bẩy, hung quang tức thì biến thành sự khuất phục.
Gia Long ngồi trên lưng hắc hấp nhân, cảm nhận vách đá ở hai bên không ngừng di chuyển xuống phía dưới với tốc độ cao, phía trước phía dưới mơ hồ đã có thể nhìn thấy một chút đường nét.
Dường như có một con sông màu đen, tiếng nước chảy xiết và cuồn cuộn không ngừng truyền đến, theo khoảng cách đến gần càng ngày càng lớn, càng ngày càng vang.
Trên những tảng đá lộn xộn ven sông còn mọc một số thực vật màu tím đen, tương tự như gai nhọn bụi gai, thoạt nhìn đã thấy vô cùng hung ác.