Gia Long bỗng cảm thấy có chút thú vị, không ngờ tiểu gia hỏa này vậy mà lại có thể nói ra một đạo lý dài như vậy.
- Vậy em không sợ bị người ta cự tuyệt dẫn đến ngại ngùng sao?
- Ngại ngùng? Cái đó có gì chứ? - Cô bé bĩu môi, - So với ngại ngùng, em thích kết bạn nhiều hơn! Em thích náo nhiệt, đông người, đông người rất vui mà, mọi người ở bên nhau luôn có thể nghĩ ra rất nhiều chuyện vui. So với việc một mình buồn bã chán nản thì tốt hơn nhiều lắm.
Gia Long lắc đầu, nghe qua là biết cha mẹ không hay quan tâm đến tâm lý của cô bé, mới dẫn đến tính cách sợ cô đơn thế này, thích kết bạn là vì sợ sự cô độc khi chỉ có một mình. Kỳ thực thứ mà một tiểu gia hỏa như vậy cần, vẫn là người mình quan tâm có thể ở bên cạnh bầu bạn, nhưng rất nhiều lúc mong ước nhỏ nhoi này lại không thể được thỏa mãn.
- Này, em tên gì? Có thể cho xin số điện thoại không? Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy một ông chú ngầu như vậy, vóc dáng lại đẹp thế đấy! - Cô bé vậy mà lại bắt đầu đòi số điện thoại ngay.
Gia Long không ngờ vì để an trí muội muội của Lam Cực Tinh mà đến tinh cầu này, chỉ là tiện tay đi dạo ngẫu nhiên, vậy mà lại có thể gặp được một tiểu gia hỏa thú vị thế này.
Cô tiểu thư này nói quả thực không sai, hắn xuyên qua hết lần này đến lần khác, từ việc chủ động hòa nhập lúc ban đầu, cho đến bây giờ nhìn cái gì cũng mang thái độ lạnh lùng hờ hững.
Bất luận thế nào, trong lòng hắn vẫn vô thức cách một lớp ngăn cách, giống như là để bảo vệ chính mình, không cho bản thân bị tổn thương lúc chia ly. Hành động như vậy với việc cô bé nói vì sợ bị tổn thương mà không dám tiếp xúc, thì có gì khác nhau chứ?
- Không ngờ ta lại bị một tiểu gia hỏa dạy dỗ... - Gia Long buồn cười trong lòng. Tuổi của hắn phỏng chừng số lẻ còn lớn hơn cô tiểu thư này, lại không ngờ còn không nhìn thấu suốt bằng cô bé.
- Này, đang hỏi anh đấy đấy nhé! - Cô bé kia vẫn đang giục giã.
- Anh không có điện thoại. - Gia Long lắc đầu.
- Anh lừa trẻ con à! - Cô bé bĩu môi, khó chịu nói, - Anh không thấy em lái xe thể thao sao?! Xe thể thao đấy nhé! Em chính là rất có nhiều tiền đấy! Một gã khờ giàu có thế này mà anh vậy mà lại không muốn quen biết, anh bị bệnh à!?
Gia Long cạn lời, quan điểm tư duy của người này hình như có chút kỳ quái. Có ai lại tự ví mình là gã khờ để được bao nuôi đâu chứ.
- Anh xem, em có thể mời anh ăn cơm, mời anh đi chơi cùng, đi mua sắm, tặng quà cho anh, còn có thể tìm mấy người chị em tốt là mỹ nữ đi chơi cùng nữa, anh vậy mà vẫn ra vẻ không thèm muốn! Có thú vị không hả? - Cô bé lần này đã bộc lộ ý đồ thật sự. Vậy mà lại muốn theo đuổi Gia Long.
Gia Long nghe ra tầng ý nghĩa này, không kìm được cúi đầu nhìn lại hình tượng toàn thân của mình.
Áo khoác gió màu đen hơi chật, phác họa ra vóc dáng cao lớn và cường tráng hơn người thường thấy rõ của hắn. Ngoại trừ vóc dáng ra thì chính là khí chất có chút khác biệt, trên dung mạo hắn cũng đã điều chỉnh ngụy trang, bình phàm và phổ thông, không có bất kỳ đặc điểm gì. Tiểu gia hỏa này sao lại có thể coi trọng hắn chứ?
- Phải rồi. Câu hỏi lúc trước anh vẫn chưa trả lời em. Anh mang theo một thanh đao là để làm gì? Đã không phải là cosplay thì ít ra cũng phải có công dụng chứ nhỉ? - Cô bé lại bắt đầu hỏi.
- Anh kỳ thực là tập võ. Dùng đao. - Gia Long tiện mồm giải thích.
Thấy cô bé lại trưng ra vẻ mặt anh lừa quỷ à, hắn vội vàng bồi thêm một câu:
- Lần này thật sự không lừa em.
Chính hắn cũng không biết vì sao bản thân không rời đi ngay lập tức, mà lại ở đây tiêu phí thời gian với một tiểu gia hỏa để làm gì. Nhưng không hiểu sao những lời tán gẫu nhàn rỗi thế này, lại khiến tia cô độc trong lòng hắn có vết tích nhạt dần đi.
Có thể nhìn ra được, tiểu gia hỏa này cũng cô độc y như vậy, vì cô độc, hai người dường như vô tình lại vô cùng tâm ý tương thông, hợp rơ. Dọc đường Gia Long đi bộ, cô bé lái xe, tổ hợp kỳ lạ này thỉnh thoảng lại khiến những người khác chú ý nhìn theo. Nhưng cả hai đều như không cảm giác thấy gì, cứ tự mình nói chuyện của mình.
Sắc trời dần dần tối xuống. Dường như đã đến ban đêm.
Gia Long không mục đích cứ đi dọc theo con đường cho đến vùng ngoại ô, nơi giáp ranh thành thị và nông thôn, những quán hàng nhỏ ven đường ngày càng nhiều hơn, quần áo trên người đám đông cũng dần trở nên rách rưới hơn.
- Em nên về nhà rồi. - Gia Long thản nhiên nói.
- Không vội, anh vẫn chưa cho em số điện thoại mà ông chú. - Cô bé mỉm cười ngọt ngào đáp lại.
- Em còn nhỏ, vẫn chưa hiểu thế nào là tình yêu... - Gia Long mỉm cười.
- Anh cũng đâu có lớn hơn em bao nhiêu! - Cô bé khó chịu.
Gia Long ngẩng đầu nhìn bầu trời, bỗng nhiên vô tình lộ ra một tia cô độc nhàn nhạt, rất nhạt rất nhạt, nhưng lại bị cô bé nhạy cảm bắt trọn lấy.
- Anh sắp đi rồi à? - Cô không nhịn được thốt lên, không hiểu vì sao, ngay cái nhìn đầu tiên khi trông thấy người đàn ông này, cô đã cảm thấy anh và mình là cùng một loại người, đều cô độc, vẻ bề ngoài lạnh lùng cũng là vì sợ bị tổn thương, cộng thêm bộ dạng ăn mặc kỳ quái mà trông rất ngầu kia, cho nên cô mới ôm một cỗ lý lẽ vẹo vọ mà sáp lại gần làm quen. Không ngờ hai người lại càng nói càng hợp nhau thật.
Người đàn ông này hoàn toàn không có chút bận tâm nào đối với bộ dạng giàu có của cô, thậm chí còn lười liếc mắt thêm một cái đối với chiếc xe thể thao, sự lạnh lùng của cô ngay từ ban đầu không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được, quá rõ ràng.
- Anh muốn đi đâu? - Cô bé vội vàng hỏi, - Nhà anh ở ngay gần đây à? Em cũng có bạn ở gần đây đấy nhé.
Cô sợ làm tổn thương lòng tự trọng của đối phương, những người sống ở đây đa phần gia cảnh đều rất kém.
Gia Long lắc đầu, ôn hòa nhìn cô tiểu thư cô đơn này.
- Em và anh có duyên hội ngộ một lần, thứ này tặng cho em.
Không biết từ lúc nào trong lòng bàn tay hắn đã xuất hiện thêm một chiếc nhẫn xám xịt rất bình thường, thô ráp màu xám đen, thoạt nhìn vô cùng bình thường, không có bất kỳ điểm đặc biệt nào. Khẽ búng một cái, chiếc nhẫn lập tức rơi chính xác vào trong xe, được cô bé đưa tay bắt lấy, giống như hai người đã cùng nhau tập luyện từ trước rất lâu và rất quen thuộc vậy.
Điều này khiến cô bé lập tức mở lớn hai mắt.
- Hy vọng em sẽ không có lúc phải dùng đến nó....
Lúc cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn, thân hình Gia Long vô thanh vô tức biến mất trong không khí, hoàn toàn biến mất.
Ngẩng đầu lên, cô bé lập tức ngẩn ngơ nhìn ra ngoài chiếc xe trống hoác, nhìn quanh bốn phía trái phải, xung quanh hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng một ai.
Cô vội vàng đẩy cửa xe xuống xe, vòng quanh một vòng, giữa con đường trống trải này vậy mà hoàn toàn không tìm thấy bóng dáng của Gia Long, từ chỗ chiếc xe cho dù có chạy nhanh chui vào con hẻm trốn đi thì ít ra cũng cần năm sáu giây, nhưng Gia Long lại chỉ cúi đầu ngẩng đầu trong chớp mắt như thế, liền bốc hơi khỏi nhân gian.
- Này!! Ông chú!! - Cô không nhịn được sốt ruột, lớn tiếng hét lên.
- Ông chú! Anh ở đâu?! - Cô không biết vì sao mình lại làm như vậy. Lớn tiếng hét bất chấp hình tượng thế này, nhưng không có lý do gì cả, cô cứ xúc động làm như vậy đấy.
- Trần Trừng, em đang làm cái gì thế hả?! Ở đây la lối om sòm. - Một chiếc xe hơi sang trọng từ từ lái tới từ phía sau. Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của một cặp vợ chồng trung niên.
- Bố... con... - Cô bé muốn giải thích, nhưng lập tức bị đối phương cắt ngang.
- Từ nãy đã có chú của con gọi điện cho bố, nói là con một mình lái xe, chạy rất chậm và không ngừng lẩm bẩm một mình, giống như bên cạnh có người đi theo trò chuyện cùng vậy. Làm chú của con sợ chết khiếp, rốt cuộc là con đang giở trò quỷ gì thế hả?! - Người đàn ông trung niên nghiêm nghị quát mắng.
- Vừa nãy rõ ràng có một ông chú vẫn luôn trò chuyện với con mà! - Trần Trừng mở lớn mắt cãi lại.
- Ông chú gì chứ! Bố thấy con là xuất hiện ảo giác rồi thì có! Trên cả đoạn đường con quay về mà hỏi xem! Có ai nhìn thấy cái gọi là ông chú nào mà con nói không! Toàn bộ đều là con tự lẩm bẩm một mình phát thần kinh. Đi! Về nhà mau! - Người đàn ông bất lịch sự quát mắng.
- Hầy... cũng dọa em sợ chết khiếp, vội vàng rời khỏi cục cảnh sát, đến họp cũng không tham gia. - Người phụ nữ trung niên quý phái kia thở dài nói. - Đi thôi. Về nhà thôi.
- Con.... nhưng mà con! - Trần Trừng nắm chặt chiếc nhẫn, mặt đỏ bừng, bỗng nhiên cô nhớ tới chiếc nhẫn, vội vàng cầm lên. - Không tin bố mẹ xem đi! Đây chính là món đồ mà ông chú kia tặng cho con!
- Món đồ tặng cho con á? Đây rõ ràng là chiếc nhẫn sắt bình thường có mấy đồng một chiếc ở hàng rào ven đường. - Người đàn ông trung niên nhận lấy liếc nhìn, lắc đầu. - Được rồi, về nhà thôi. Trần Trừng, bố biết con ở nhà một mình không có ai bầu bạn. Con có thể đi tìm mấy người chị em tốt của con cơ mà, cần bao nhiêu tiền tiêu vặt bố trực tiếp chuyển khoản cho con, muốn đi đâu chơi cứ tự nhiên, bố xin con đấy, đừng ở đây phát điên nữa.
- Nhưng mà vừa nãy con thật sự có trò chuyện với một ông chú mà! Chú ấy mang theo một thanh loan đao màu xanh lam, ở ngay bên hông, rất ngầu! Toàn thân mặc áo khoác gió màu đen, vóc dáng cao lớn cường tráng.... - Trần Trừng lớn tiếng tranh cãi.
- Đừng tìm lý do lừa bọn bố nữa. Ngoan ngoãn về nhà đi, nghe lời bố con đi. - Người phụ nữ quý phái bất đắc dĩ nói.
- Nhưng mà con thật sự... - Trần Trừng uất ức đến mức nước mắt sắp trào ra rồi.
- Thôi được rồi được rồi. Bố mẹ tin con là được chứ gì. - Người phụ nữ gật gật đầu, vươn tay xoa gò má của con gái, - Đừng khóc đừng khóc, hầy.... Đây là nhẫn của con này.
Trần Trừng nhận lấy chiếc nhẫn, vậy mà lại khóc nấc lên thật.
- Con không gạt bố mẹ mà!
- Còn dám nói dối hả!! - Người cha nổi giận, - Con tự mình xem đi!
Ông ta lấy điện thoại di động ra, ở phía trên là đoạn video ghi hình mà người chú lúc trước đã truyền tới.
Trần Trừng nhìn một cái, lập tức có hơi ngây người.
Trong khung hình đó, thật sự chỉ có một mình cô đang lái xe, chạy rất chậm rất chậm, dường như đang nói cười vui vẻ, thỉnh thoảng còn bĩu môi hờn dỗi, giống như bên cạnh ngoài xe thật sự có một người đang đi bộ tiến về phía trước vậy.
- Con...... - Cô bỗng nhiên có loại cảm giác không biết phải làm sao. - Con thật sự nhìn thấy có một ông chú... Thứ này chính là chú ấy tặng cho con! - Cô vẫn tranh cãi, trong lòng bỗng dâng lên một tia hoảng sợ. Người đàn ông ngầu lòi lúc trước thật sự là ảo giác ư? Thật sự là bản thân mắc bệnh tâm thần rồi ư? Xuất hiện ảo giác rồi ư?
- Không có ông chú nào cả, không có ai nói chuyện với con hết! Toàn bộ đều là một mình con tự lúc nãy đấy! - Sắc mặt người cha lúc này cũng có chút thay đổi, ông ta hình như nhìn ra được con gái hoàn toàn không có dấu hiệu nào khi đang nói dối, nếu như tinh thần thật sự xảy ra vấn đề... Ông ta có chút không dám nghĩ tiếp nữa.
Trần Trừng cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay mình, không nói một lời, vành mắt đỏ hoe.
- Đi thôi, về nhà. Mẹ lái xe cho. - Người mẹ xuống xe, thở dài đi về phía chiếc xe thể thao của Trần Trừng.
Đúng lúc này, một người đàn ông che mặt lao nhanh tới, húc mạnh một cú vào người mẹ của Trần Trừng. Phập! Một thanh đao đâm sâu vào bụng của người mẹ.
- Khônggg!!! - Trần Trừng trơ mắt nhìn thanh đao đâm về phía bụng dưới của mẹ, cô bất chấp tất cả lao tới, chắn trước người mẹ.
Trong lúc hoảng hốt, cô dường như nghe thấy một tiếng thở dài.
Keng!!!
Một tiếng động khẽ vang lên, ánh đao màu xanh thẳm giống như tia chớp nở rộ trong đêm tối, thoáng qua một cái.
Tên hung thủ cứng đờ, người mẹ ngẩn ngơ, người cha đang ngồi trong xe đã mở hé được một nửa cửa xe cũng ngẩn người.
Trần Trừng càng ngây ngốc nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, nhìn tên hung thủ bất động ở ngay trước mặt.
Phụt một tiếng, tên hung thủ phát ra một tiếng rên đục ngầu, cả người vậy mà trực tiếp quỳ rạp xuống đất, hoàn toàn mất đi khí tức. Con dao găm trong tay rơi tuột xuống đất, phát ra tiếng kêu giòn giã.
Những người qua đường xung quanh lúc này đã vây lại, nhưng ngoại trừ gia đình ba người Trần Trừng ra, không ai nhìn thấy tia đao quang màu xanh lam nở rộ trong khoảnh khắc đó cả. Tất cả mọi người đều đang xôn xao bàn tán, hỏi thăm quá trình xảy ra sự việc, có người đã gọi điện thoại báo cảnh sát.
Nhưng lúc này trong đầu gia đình ba người Trần Trừng vẫn chỉ có tia đao quang màu xanh thẳm như tia chớp nở rộ kia, vẻ kinh diễm của khoảnh khắc đó giống như được khắc bằng dao, in sâu vào trong tâm trí họ.
Lúc này cặp vợ chồng mới phản ứng lại, nhìn cô con gái mắt đẫm lệ mờ sương.
- Con không gạt bố mẹ mà... - Trần Trừng lẩm bẩm. - Thật sự... (Còn tiếp, xin hãy tìm kiếm Phêu Thiên Văn Học, tiểu thuyết đọc nhanh hơn, hay hơn!)
---❊ ❖ ❊---
Chương sai sót / Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của Trang web Phêu Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của Trang web Đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phêu Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn giữa bầu trời All rights reserved.