Năm ngày sau.
Sảnh tiếp đón quý khách trạm trung chuyển.
Gia Long chủ động nghênh đón tiến lên cửa ra tàu không gian, mang theo một nụ cười nhạt.
Eva dưới sự hộ tống của mấy nhân viên bảo vệ, vội vã bước ra khỏi cửa khoang cầu.
- Sư tỷ, cuối cùng chị cũng về rồi.
- Những ngày qua em vẫn luôn làm gì vậy? - Eva bình tĩnh nhìn Gia Long hỏi.
- Em đang bế quan, tình cờ có được một số ý tưởng mới, tính thử nghiệm xem tính khả thi của mình thế nào. - Gia Long cười đáp.
Bốp!
Đại sảnh trong chốc lát trở nên chết lặng, các vệ binh và những cao tầng Xích Tuyết Phái khác cùng đến nghênh đón, tầm mắt chợt đều tập trung lên người hai kẻ. Ánh mắt ngẩn ngơ, kinh ngạc, khó hiểu, hóng chuyện đều đổ dồn qua.
Gia Long đứng ở chính giữa, nghiêng mặt, nhìn sư tỷ Eva trước mặt. Má trái của cậu bị cái tát này đánh mạnh đến mức sưng vù lên, đỏ ửng tràn đầy máu tụ.
- Cậu làm tôi quá thất vọng rồi. - Trong mắt Eva lóe lên một giọt nước mắt, đầy đau đớn lắc đầu.
Gia Long sờ sờ mặt mình, một trận đau đớn kịch liệt vẫn đang không ngừng kích thích da thịt đến rát bỏng.
- Ý của sư tỷ là em nên bao che việc tư, duy trì tình riêng ra tay giúp đỡ mới đúng sao? - Gia Long vậy mà lại mỉm cười lần nữa.
Eva cạn lời.
Cô trầm mặc một lúc, bỗng nhiên dùng sức đẩy văng Gia Long ra, dẫn theo hộ vệ nghênh ngang rời đi.
- Từ nay về sau, anh không còn là sư đệ của Eva Regahar tôi nữa, tôi không dám nhận. - Âm thanh cuối cùng của cô vọng lại từ đằng xa.
Gia Long chỉ cảm thấy gò má ngày càng đau, trong đầu có chút hoa mắt chóng mặt. Phần não bộ bị Già Thái Cơ trọng thương vẫn còn sót lại một tia lực lượng trường lực chưa hoàn toàn bị loại bỏ. Bây giờ lại bị cái tát này của Eva đánh trúng kết hạch, tuy không dùng ý thức lực, nhưng sức mạnh cấp cộng hưởng đỉnh cao vốn đã vô cùng khủng khiếp rồi. Cái tát này giáng xuống, đổi lại là một cơ giáp sư cấp thấp, cái đầu lập tức sẽ bị tát thành dưa hấu nát.
Cậu sờ sờ má trái của mình, trong lòng thở dài một tiếng.
Cậu không muốn trái với đạo lý ân oán phân minh của chính mình, nhưng cũng không thể phơi bày hành động thực sự của bản thân. Trong đại biến sắp sửa ập đến, chỉ có tích cực đứng về phía Già Thái Cơ, mới có thể đạt được lợi ích lớn nhất với xác suất cao nhất.
Đặc biệt là đại quân sắp sửa cập bến Tam Đại Đô Sĩ. Người đàn ông đáng sợ kia...
Mấu chốt lớn nhất trong mưu đồ của bọn họ, nếu bản thân có thể chia sẻ một phần lợi ích thì mới có nhiều khả năng nhất không chỉ đơn thuần là trốn chạy trong đại biến lần này, mà là vơ vét được lợi ích và sự trưởng thành ở mức độ tối đa! Chuẩn bị thật tốt cho tương lai!
- Thời gian... quá ít rồi... - Gia Long thấp giọng lầm bầm, quay người rời khỏi sảnh tiếp đón.
Vốn dĩ cậu đến đây là để chuẩn bị giải thích ám chỉ một vài chuyện với sư tỷ Eva, nhưng xem ra hiện tại, với tính cách bốc đồng của cô ấy...
Từ sau khi Lôi Ni được cứu đi, ba tên nhông cuồng xông vào kia cũng giống như được người trong phái chủ động thả đi.
Mọi chuyện đã định đoạt, dưới sự ngầm đồng ý của phái hệ Nhị trưởng lão, chuyện này cũng cứ thế mà chìm xuồng. Không ai biết Nhị trưởng lão đã phải trả giá bao nhiêu tâm tư cho chuyện này.
Nhưng ai nấy đều nhìn ra tâm trạng lúc này của ông ta rất tốt, vô cùng tốt.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Mọi người dường như đều cố tình lãng quên chuyện này. Không ai nhắc lại nữa.
Tổng bộ Xích Tuyết Phái lại khôi phục lại bầu không khí yên bình tĩnh lặng ban đầu, người khổ tu thì khổ tu, người đi du ngoạn khắp nơi thì đi du ngoạn, ai thích chiến trường hư không thì dứt khoát ở lỳ trong đó không thèm ra ngoài.
Hành vi của Gia Long trong chuyện này cũng đã được Đại trưởng lão và Tam trưởng lão công nhận, nhưng nhiều hơn cả, chính là được sự công nhận của Đại sư huynh Già Thái Cơ. Thành công bước đến gần đối thủ hơn rất nhiều.
Chuyện này tuy khơi dậy sự bất mãn của rất nhiều sư huynh đệ, nhưng vì uy quyền của Đại sư huynh, nên cũng đành cho qua không giải quyết nữa. Không ai dám có ý kiến dị biệt.
Vốn dĩ Gia Long định tiếp tục bế quan tu luyện cho đến khi đại bỉ lưu phái ba năm sau mới xuất quan. Nhưng một việc mà Già Thái Cơ sắp xếp cho cậu, đã khiến cậu không thể không gián đoạn việc bế quan, chuẩn bị xuất phát.
Hắc Lang Lĩnh.
Một nam thanh niên tóc ngắn màu trắng sải bước đi vào trang viên rộng lớn ở trung tâm Hắc Lang Lĩnh, vừa mới bước vào.
Tiếng sói gầm nhỏ vụn vây quanh từ bốn phương tám hướng. Từng con hắc lang tráng kiện cao lớn như trâu nước chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, đôi mắt màu xanh lục của chúng giống như những chiếc đèn lồng, rực rỡ sáng ngời.
Hơn mười con hắc lang trực tiếp vây kín nam thanh niên tóc trắng vào giữa.
Sắc mặt nam nhân lạnh lùng, nhưng đồng tử không kìm được mà co rút mạnh một chút. Không phải vì sợ hãi, mà là bị chấn động bởi cường độ trường lực khủng bố lượn lờ trên người những con hắc lang này.
- Ta là Thập Tứ Bạch Dạ. Phụng mệnh Đại sư huynh đến đây thỉnh Hắc Lang sư huynh cùng xuất phát hỗ trợ.
Trong trang viên ngập tràn bóng tối không có tiếng động.
Dường như giọng nói của hắn không truyền được vào sâu bên trong. Những con cự lang xung quanh bắt đầu chậm rãi vây lại, khóe miệng một con hắc lang thậm chí còn chảy ra nước bọt, đặc quánh nhỏ giọt xuống mặt đất. Trong không khí cũng không ngừng lan tỏa mùi hôi tanh nhàn nhạt.
- Ta là Thập Tứ Bạch Dạ! Phụng mệnh Đại sư huynh đến đây!
- Ta nghe thấy rồi. - Một âm thanh ngắt lời hắn lặp lại. - Vào đi.
Lúc này Bạch Dạ mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc trước khi hắn vẫn còn là đệ tử Nhị Tâm, đã từng nghe qua uy thế của Hắc Lang sư huynh này, xem ra quả nhiên danh bất hư truyền (danh không hư truyền), cường hãn không phải dạng vừa.
- Còn có mấy vị sư đệ và người theo đuổi của ta...
- Cùng vào đi. - Giọng nói của Gia Long truyền ra từ bóng tối sâu thẳm.
Bạch Dạ lúc này mới gật đầu, những con cự lang xung quanh nhanh chóng tản ra, phía sau hắn lúc này mới không một tiếng động đi theo hơn mười bóng người.
- Lão đại, nơi này quả nhiên lợi hại! Còn lợi hại hơn cả Bạch Dạ Viên của đại ca nhiều! - Một đại hán cười ha hả nói.
- Lịch sự chút đi. - Bạch Dạ thấp giọng nhắc nhở một câu.
- Biết rồi biết rồi. - Đại hán cười hì hì.
Đoàn người nhanh chóng đi vào trong, đi qua sân viện có phần điêu tàn, hành lang, giả sơn, tiểu hoa viên, lại đi qua một căn nhà trống trải có phần xiêu vẹo. Rất nhanh đã đến nội viện sâu nhất của toàn bộ trang viên.
Nội viện hình vành khuyên tối thui một mảng, chỉ có bốn ngọn đèn xanh u u đang cháy bập bùng đầy yêu dị, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Một bóng người cao lớn tráng kiện đang khoanh chân ngồi trên khoảng đất trống giữa bốn ngọn đèn. Mặt đất dường như khắc một loại minh văn đặc biệt thần bí nào đó, mang lại cho người ta một cảm giác cực kỳ khó chịu. Thậm chí không khí cũng có cảm giác ngột ngạt.
Bạch Dạ hít sâu một hơi, giơ tay lên ra hiệu cho thuộc hạ dừng lại, một mình hắn bước lên trước.
- Hắc Lang sư huynh, Đại sư huynh bảo tôi đến mời anh cùng đi tới Tứ Hoàn Tinh Minh Cực Đông Tinh. - Hắn lớn tiếng nói.
- Ta đã biết rồi. - Gia Long mở mắt ra, có chút quái dị nhìn Bạch Dạ trước mặt. - Các ngươi đi một nhóm mười mấy người, đi tới tộc địa gia tộc ngươi tìm kiếm bảo tàng, đây là ngươi chủ động xin đi hay là ý của Đại sư huynh?
Bạch Dạ hơi cúi đầu, tránh đi ánh mắt của Gia Long.
- Là đề nghị của tôi, cũng là ý của Đại sư huynh.
Gia Long trầm mặc một lát, lại mở miệng.
- Tứ Hoàn Tinh Minh đã rời khỏi phạm vi thống trị của Cơ Giáp Sư ta rồi, ngươi hiểu chứ?
- Có hiểu biết đôi chút. - Bạch Dạ gật đầu.
- Cho dù ngươi là thể chất Cực Đông, đi đến điện đường tiên tổ, một bước đạt tới cấp độ ngũ cấp hiện tại, muốn trực tiếp đi ra khỏi phạm vi phi cơ giáp sư, vẫn có chút miễn cưỡng. - Gia Long thản nhiên nói. Cậu đã cảm nhận được Bạch Dạ này có chút bất thường, không phải bản thân người này có điểm bất thường, mà là trên người hắn, có một loại cảm giác lực nhân quả thoắt ẩn thoắt hiện giống hệt như cậu.
Cảm giác này rất kỳ quái, rất diệu kỳ.
- Cho nên Đại sư huynh mới bảo tôi đến tìm anh, tìm kiếm sự giúp đỡ. - Bạch Dạ cúi đầu nói.
- Cực Đông Tinh đó chính là một ngôi sao chết mà... - Gia Long thở dài một tiếng. - Ngươi đi đi, mang theo một con hắc lang của ta đi, lúc cần thiết nó sẽ ra tay.
Hắn vung tay lên, một con cự lang có hình thể có chút bất thường chậm rãi bước ra từ phía sau hắn, con hắc lang này có chút quái dị. Khác với cự lang bình thường, hai bên sườn của nó nhô lên hai khối cơ bắp rõ rệt, giống như đôi cánh chưa mọc dài ra vậy, vô cùng kỳ dị.
Bạch Dạ liếc nhìn hắc lang, lập tức cảm thấy da đầu tê rần, ấn ký cơ giáp sau đầu không kìm được mà tự động báo động hiện lên, điên cuồng chuyển động. Đây là phản ứng khủng bố chỉ sinh ra khi hắn gặp phải mối đe dọa cực lớn.
Bạch Dạ có chút chấn động, rõ ràng con cự lang này đã có thực lực uy hiếp đến tính mạng của hắn, đây mà chỉ mới là một con cự lang của Hắc Lang sư huynh thôi đấy!
Cơ giáp sư của Na Già Tinh sau khi bước vào cấp cộng hưởng, thứ mạnh nhất đã không còn là cơ giáp, mà là chính bản thân họ. Mà hiện tại, cơ giáp không phải mạnh nhất thế mà lại có thể mang đến uy hiếp mạnh mẽ như vậy cho bản thân đã đạt cấp năm...
Cứ đi đi... lúc cần thiết ta sẽ âm thầm đi theo. - Gia Long nhắm hai mắt lại, nhẹ giọng nói.
Bạch Dạ cúi đầu, cung kính lùi ra ngoài, nhìn con cự lang kia trong chớp mắt liền biến mất trong bóng tối, không một tiếng động. Hắn tức khắc cảm thấy da đầu tê dại một trận. Nếu như có một kẻ địch như vậy ẩn giấu trong bóng tối, bản thân ngay cả một tia khí tức cũng không thể dò ra, đối thủ như vậy đơn giản là quá khủng bố...
Đám người lùi ngược ra sau hơn trăm mét, mới dám quay người bước nhanh rời đi.
Đợi cho đến khi ra khỏi trang viên, thuộc hạ đi theo sau Bạch Dạ đều trút phào nhẹ nhõm một hơi. Nhìn nhau đối phương, toàn thân đều là mồ hôi lạnh.
- Truyền văn nói Hắc Lang sư huynh từ sau khi bế quan, lãnh địa của hắn ngày càng cô tịch, không có chút sinh khí sinh cơ nào, ngay cả hệ thống trí năng có thể tự động vận hành cũng bị ảnh hưởng mà xuất hiện những sự cố khó hiểu, bây giờ nhìn mức độ hoang vu của trang viên này, truyền văn chắc là không sai đâu.
Bạch Dạ hít sâu một hơi, thấp giọng nói.
- Điện hạ Thập Tứ Dạ, bây giờ phải làm sao đây? Trực tiếp trở về Cực Đông Tinh sao? - U Lợi tâm phúc bên cạnh hắn thấp giọng hỏi. Đây là một nữ tử tóc đỏ đuôi ngựa dài vẫn luôn đi theo hắn từ lúc hắn rời khỏi gia tộc, trạc tuổi hắn, là một cô gái có tư chất được hắn cứu trong một lần lưu lạc.
- Đã Hắc Lang sư huynh nói sẽ đi theo, vậy thì tuyệt đối sẽ không sai, chúng ta xuất phát luôn. - Bạch Dạ, hoặc là nam nhân hiện tại đã đổi tên thành Bạch Thập Tứ Dạ thấp giọng nói. - Rời khỏi quê hương đã bao nhiêu năm rồi... cũng đến lúc nên quay về thôi...
Hắn thở dài một hơi, dường như nhìn thấy cảnh tượng thiên tai gia tộc mình bị hủy diệt năm xưa vậy.
Gia Long yên lặng ngồi trong bóng tối.
Bình tĩnh hồi tưởng lại nam thanh niên tóc trắng khi nãy, hoặc phải nói không nên gọi là nam nhân, mà chỉ đơn thuần là một đứa trẻ vừa mới thoát khỏi phạm vi thiếu niên.
Bạch Dạ, Bạch Thập Tứ Dạ, Điện hạ Tam Tâm xếp hạng mười bốn, truyền văn là một phần tử cực đoan vì theo đuổi sức mạnh mà không từ thủ đoạn. Xuất thân từ gia tộc Cực Đông thuộc Tứ Hoàn Tinh Minh, gia tộc Cực Đông không hiểu sao bị tiêu diệt, may mắn trốn thoát, trở thành người sống sót duy nhất.
Bây giờ mượn danh nghĩa của Xích Tuyết Phái trở về, mục đích sợ rằng không phải là tìm bảo tàng, mà nhiều hơn là muốn xem xem còn người thân nào sống sót hay không, hoặc nói cách khác, là tìm kiếm tung tích kẻ thù...
Trong lòng Gia Long xẹt qua một tia suy nghĩ.
Điều quan trọng nhất là, Bạch Dạ này vẫn là một thành viên không thể thiếu trong đại thế... Lần này đi tới Cực Đông Tinh, sẽ đụng độ với Lâm bọn họ, đây mới là mấu chốt. Thể chất Cực Đông... hơn nữa còn là thiên tài trăm năm có một trong thể chất Cực Đông. Quả nhiên loạn thế sắp đến, thiên tài như vậy cùng với thiếu niên thần bí kia, vậy mà lại xuất hiện liền hai người.
Nghĩ đến đây, cậu nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Hai thiên tài đồng thời xuất hiện, là thực sự đến thời điểm Xích Tuyết Phái ta quật khởi rồi sao? Câu này cậu không hề giấu giếm, mà là thấp giọng lầm bầm nói ra.
Những thiên tài như vậy đều nằm dưới tay ta, ta ngược lại rất mong càng nhiều càng tốt, ngươi nói phải không? Sư đệ.
Một giọng nói bình thản từ trong bóng tối phía sau Gia Long truyền ra. (Còn tiếp...)