Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1010 Ước định 2

❊ ❊ ❊

Thủ đô Na Già Đạt Khoa

Rất nhiều phi thuyền phi hạm bay lượn xuyên qua khắp bầu trời, không ngừng di chuyển giữa các cột sáng từ miệng núi lửa.

Một chiếc phi hạm màu bạc ở phần đuôi có bốn lỗ phun hình tròn uy lực mạnh mẽ, ngọn lửa màu đỏ liên tục bắn ra với tốc độ kinh người, đẩy vận tốc của toàn bộ phi thuyền cực kỳ nhanh chóng.

Bề mặt chiếc phi hạm này khắc hình một con phi long màu trắng.

Bên trong phi hạm, mấy nam nữ trẻ tuổi mặc trang phục màu bạc, cổ tay áo đều có biểu tượng phi long, đang tụ tập ngồi vây quanh một chiếc bàn tròn lớn, chơi một trò chơi đối chiến ba chiều tương tự sa bàn.

"Thụy Tĩnh, cậu không qua đây chơi thử à?" Một thanh niên có khuôn mặt giống mặt búp bê, vừa chơi trò chơi trong tay, vừa nhìn về phía người đẹp đang một mình chơi máy tính ở góc phòng.

Thụy Tĩnh lắc đầu, "Còn nhớ lần trước đến đây là cùng đi với hai người bạn mới quen. Không biết bây giờ bọn họ thế nào rồi?"

Cô có chút hoài niệm.

"Bạn bè? Tớ chưa nghe cậu nhắc đến bao giờ, chắc bọn họ đều vào các lưu phái khác nhau rồi chứ?" Thanh niên có hứng thú hỏi.

"Đúng vậy... Hồi đó bọn họ đều lợi hại hơn tớ rất nhiều." Thụy Tĩnh nói nhỏ.

"Vậy bọn họ vào lưu phái nào? Nói nghe xem nào?" Thanh niên truy vấn.

"Nhất định là đại phái rất lợi hại rồi, nhưng Long Quang Lưu chúng ta cũng không kém!" Một thiếu nữ đang chơi trò chơi bĩu môi nói.

Thụy Tĩnh cười cười, không nói gì.

"Hay là lần này rảnh rỗi thì hẹn họ đi, chúng ta cùng tụ tập gặp mặt làm quen một chút?" Nam thanh niên sờ cằm đề nghị, "Ra ngoài chơi thả lỏng, coi như kết bạn thì sao?"

"Thôi đi, lần này ra ngoài nhiệm vụ chính của chúng ta là mua sắm nguyên liệu, muốn chơi thì hoàn thành nhiệm vụ trước đã, đây chính là cơ hội tốt nhất để chúng ta đột phá cấp bốn. Qua lần này, muốn tìm cơ hội tiếp theo sẽ rất hiếm có." Thụy Tĩnh lắc đầu.

"Vậy được rồi, nghe theo cậu." Nam thanh niên tính tình tốt nói.

---❊ ❖ ❊---

ẦM!!!

Trong một dãy núi xa xôi nào đó. Một hang động màu đen bất ngờ bị cự lực nổ tung từ bên trong, đá vụn bụi bặm hỗn loạn tuôn ra ào ào.

Ánh sao bạc điểm xuyết bay vụt ra. Giữa không trung tụ tập thành một cỗ xoáy tinh vân khổng lồ đường kính hơn mười mét.

"Hahahahaha!!! Cuối cùng cũng đột phá rồi!" Một bóng đen cuồng cười từ trong hang chậm rãi bước ra, nhìn khuôn mặt, chính là Jacob lúc trước gia nhập Tinh Vân lưu phái.

Thiên phú của hắn lúc trước vốn đã mạnh hơn hai người Gia Long rất nhiều, bây giờ được bồi dưỡng trong đại phái Tinh Vân, lại càng như cá gặp nước, đột phá phi mã.

"Jacob sư đệ, mới vừa đột phá cộng minh nửa tháng thôi, có cần phải cuồng vọng như vậy không?" Một giọng nam âm nhu từ xa truyền đến.

"Hừ. Khôn Đằng sư huynh đột phá cộng minh nửa tháng tốn bao nhiêu thời gian? Hay là nói cho sư đệ ta nghe xem nào?" Jacob cười lạnh, truyền âm từ xa về phía Tây.

"Hếu không phải được lão sư coi trọng..."

"Ngươi ở lại phân bộ nhiều năm như vậy cũng không thấy lão sư nhìn ngươi bằng con mắt khác, thì có thể trách ai được?" Jacob không chút khách khí, "Đừng có ở đó âm dương quái khí, qua một thời gian ta sẽ dẫn đội đi chiến trường hư không khu chín Tinh Vân, muốn động thủ ngươi cứ việc thử."

Giọng nói kia hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, chìm xuống.

Lúc này nét mặt Jacob mới dần hồi phục bình thường.

Từ sau khi gia nhập Tinh Vân, cơ chế cạnh tranh tàn khốc được thực hiện trong đó, hầu như là khó khăn nhất trong tất cả các lưu phái. Đệ tử cao cấp thậm chí có thể chèn ép thu nhập bổng lộc hàng tháng của đệ tử cấp thấp, nếu không tìm được ngọn núi lớn mạnh mẽ để bảo vệ mình, có lẽ cả đời cũng không nhìn thấy hy vọng. Sẽ trực tiếp bị lưu phái trục xuất rút lui.

Trong môi trường như vậy, Jacob chật vật bò lên, thậm chí hoàn toàn không có tinh lực và thời gian ra ngoài nghỉ ngơi, toàn bộ thời gian đều dồn vào việc đột phá.

Chỉ thỉnh thoảng liên lạc với Gia Long và Thụy Tĩnh một chút, bọn họ cũng coi như là mấy người bạn hiếm hoi của hắn khi được truyền tống đến tinh cầu Na Già.

Trong một lưu phái như Tinh Vân, vĩnh viễn đừng nghĩ sẽ có bạn bè chân thành, cho nên chính vì thế, mặc dù thiên phú của Gia Long và Thụy Tĩnh đều không bằng hắn, nhưng hắn vẫn không có ý coi thường hai người. Mục đích chính là vì phần tình bạn hiếm hoi không có bất kỳ quan hệ lợi ích nào này.

Nghĩ đến đây. Hắn mở ấn ký năng cơ, nhìn lướt qua bảng liên lạc. Ảnh đại diện của Gia Long và Thụy Tĩnh ở phía trên đều sáng lên, rõ ràng là có thể trực tiếp liên lạc.

"Thụy Tĩnh, Gia Long, có ở đây không?" Hắn trực tiếp liên lạc khoảng cách xa thông qua ấn ký năng cơ.

"Jacob? Cậu xuất quan rồi?" Thụy Tĩnh là người đầu tiên trả lời. "Hôm trước nghe cậu nói đang bế quan, cho nên không dám làm phiền. Bây giờ thế nào rồi? Đột phá cấp năm chưa?"

Jacob do dự một chút, thực ra hắn vẫn luôn giấu giếm hai người, hắn vốn dĩ đã sớm đột phá đến cấp năm rồi, hiện tại đã đột phá giai đoạn cộng minh, chỉ cần lần này ra ngoài, thành công tiêu diệt tên kia, lấy được dịch lôi đình là có thể tiến thêm một bước, đạt đến cấp mãn nguyệt!

Nhưng hắn sợ khoảng cách với hai người kéo ra quá lớn, có một số thứ, có lẽ cũng sẽ vì chênh lệch địa vị mà dần dần biến chất. Càng ở trong môi trường dơ bẩn như Tinh Vân, thì lại càng trân trọng tình bạn bèo nước gặp nhau thuần khiết không mang tạp chất này.

"Vẫn chưa, thất bại rồi..." Cuối cùng Jacob vẫn không nói ra tình hình thực tế của mình.

K"hông sao, lần sau tiếp tục cố gắng, chúng ta đều còn trẻ, tổng cộng sẽ có cơ hội xông lên!" Giọng nói của Gia Long vang lên. "Jacob cậu là người có thiên phú tốt nhất trong ba người chúng ta, sau này hỗn đầu ra rồi thì đừng quên mấy người bạn cũ chúng ta là được."

"Cậu tính đi, bây giờ tớ đang bị kẹt lại, nói không chừng không bao lâu nữa hai người sẽ vượt qua tớ ngay, chuyện bình phong này không ai nói rõ được." Jacob cười nhẹ. "Đến lúc đó có lẽ tớ còn phải dựa vào hai người mới được."

"Tớ lập tức đi buổi đấu giá ở đô thị trung tâm, mua ít đồ, có lẽ lần này cũng phải xung kích cấp bốn rồi." Tâm trạng Thụy Tĩnh có chút thấp thỏm, "Jacob cậu bây giờ là cấp bốn, có kinh nghiệm gì và những điểm cần chú ý không?"

Jacob suy nghĩ một chút, đem rất nhiều chuyện khi mình đột phá cấp bốn lần lượt điểm ra nhắc nhở Thụy Tĩnh. Gia Long ở một bên cũng mở miệng hỏi mấy vấn đề, Jacob đều giải thích rất rõ ràng.

"Gia Long nếu cậu ở bên Xích Tuyết phái muốn mua thứ gì, có thể nói với tớ một tiếng, tớ ở đây giúp mua ít đồ gửi qua vẫn rất thuận tiện." Hắn tốt bụng nhắc nhở một câu.

"Yên tâm đi, lúc cần cậu giúp tuyệt đối sẽ không khách khí." Gia Long cười đáp, mấy năm liên lạc khiến giao tình của ba người đều rất tốt, coi như là cảm giác nhận đồng sưởi ấm cho nhau giữa những người tha hương trên tinh cầu Na Già, khiến ba người càng đi càng gần.

"Đúng rồi, tớ vừa hay cần tìm một thứ, nếu cậu vô tình nhìn thấy có thể để ý giúp tớ." Gia Long nghĩ nghĩ đúng là có chỗ cần giúp đỡ.

"Thứ gì, tớ tìm tài nguyên ở đây tuyệt đối là hạng nhất, hiệu quả kinh người."

Jacob cười nói.

Lúc này ở không trung phía dưới cửa động của hắn, đã liên tục nhảy vọt tới hơn mười chiếc phi hạm phi thuyền lớn nhỏ khác nhau, bề mặt những phi thuyền này đều lóe lên quang màng cấp năm nhạt nhãn, rõ ràng chủ nhân của chúng đều là cao thủ năng giới sư đã đạt đến tầng bậc cấp năm.

Từng bóng người từ phi hạm phi thuyền bay ra, chân đều mang giày có đôi cánh bạc, có thể tự do bay lượn.

Những bóng người này lần lượt rơi xuống bãi đất phẳng trước hang động.

"Cung nghênh Hắc Diệu sư huynh xuất quan!!!"

Toàn bộ mấy chục người đều đứng cùng một chỗ, lớn tiếng hô đồng đều.

Jacob gật đầu coi như đáp lại, đây đều là kẻ phụ thuộc và thủ hạ của hắn, thực lực của hắn ở Tinh Vân thuộc hàng top đầu, vượt cấp giết người là chuyện thường ngày, chiến đấu thực tế trong thời gian cực ngắn đã đạt đến top mười của phân bộ, có thể nói là xuất chúng, trong những người này có kẻ lúc trước từng chèn ép hắn, bây giờ bị hắn chèn ép ngược lại, có kẻ là lão làng tư chất có hạn không thể tiếp tục tiến lên, coi như kẻ phụ thuộc của hắn, còn có thủ hạ thấy gió chiều nào xoay chiều đó chạy tới, cùng với năng giới sư bị hắn cưỡng chế thu phục đánh bại.

Trong phân bộ tám mươi mốt Tinh Vân, hắn hiện tại xếp thứ năm, là một trong ba người có tiềm năng nhất trong tất cả đệ tử. Cộng thêm việc mới được kiểm tra ra thiên phú đặc biệt siêu tuyệt, thanh thế đang ở đỉnh cao.

Ra hiệu những người này tự lui xuống, Jacob tiếp tục đối thoại với Gia Long và những người khác.

"Thứ tớ muốn tìm, tên gọi là Chí Âm thủ trượng, hoặc loại nguyên liệu tương tự thế này cũng được." Gia Long trực tiếp truyền tới một tấm hình, còn có một số chỉ số thông số chi tiết.

"Thứ này...." Jacob hơi nhíu mày, hắn hình như đã nhìn thấy ở nơi nào đó.

"Nếu có thể tìm được, coi như giúp tớ đại ân rồi!" Gia Long nghiêm túc nói.

"Bên tớ cũng giúp nhìn xem, nhiều kênh thông tin nói không chừng cũng có thể phát hiện." Thụy Tĩnh cũng nói theo.

"Vậy thì cảm ơn trước nhé."

"Yên tâm, qua trận cho cậu tin tức." Jacob gật đầu.

"Vậy được, bên tớ còn có chút việc, cắt đứt trước đây, có rảnh chúng ta tụ tập một chút, rất lâu không gặp rồi."

"Cũng đúng, từ khi chúng ta nhập phái đến nay, thật sự chưa từng có ba người thật sự tụ tập một lần." Thụy Tĩnh lập tức đáp lời, có vẻ hơi vui mừng.

"Tớ còn có chút việc phải xử lý một chút, có lẽ phải ra ngoài chiến trường hư không một chuyến, đại khái thời gian ba năm đi, trở về tớ liên lạc mọi người cùng nhau ra ngoài tụ tập thế nào?" Jacob đề nghị.

"Không thành vấn đề!"

"Đến lúc đó nhất định đến!"

Hai người lần lượt đồng ý.

Hẹn xong thời gian địa điểm, Jacob mới cắt đứt liên lạc, một tia ôn hòa trong mắt dần tan đi, nhìn về phía đám người trước mặt.

Hắn vung tay lên, vù một tiếng thả ra một màn sáng lập thể, phía trên hiển thị hình ảnh xoay tròn của Chí Âm thủ trượng và thông tin chỉ số liên quan.

"Phát động kênh thông tin thuộc phân bộ, tìm cho ra thứ này."

Năng giới sư bên dưới ghi chép cẩn thận hình ảnh và thông tin đặc điểm, không nói một tiếng tản ra phi hạm của mình tản đi bốn phía.

Jacob nhìn về phía phương Tây, nét mặt chuyển lạnh.

"Ta ở chiến trường hư không chờ ngươi!"

Cổ tay hắn lóe lên hắc quang, toàn bộ người thế nhưng trực tiếp không gian nhảy vọt rời đi, chỉ để lại một xoáy nước màu đen nhỏ bé, lóe lên rồi biến mất.

Trong một hang động sơn mạch nào đó phía phương Tây.

Một nam trung niên mặt mày âm hiểm hừ lạnh một tiếng, đánh mạnh một quyền lên vách đá, trong tiếng ầm ầm, đá vụn bắn tung tóe rơi xuống từng mảng lớn.

Cho ngươi càn rỡ thêm chút nữa! Tiểu súc sinh!! (Còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:955
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.