Thần Quan Ma Vương và Các Nàng Dũng Sĩ Xinh Đẹp

Lượt đọc: 2228 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1430
Bạn bè

❊ ❊ ❊

Hắn đã nhìn thấy gì vậy? Ở đây, vậy mà lại có người hắn quen!

Mái tóc dài màu xanh lá bồng bềnh, đôi tai nhọn, ngay cả dáng đi đứng ngày thường cũng vô cùng tao nhã, giống hệt như một kỵ sĩ yêu tinh bước ra từ trong truyện cổ tích.

Một thanh bảo kiếm mảnh khảnh đeo bên hông càng làm cho hắn thêm phần anh tuấn. Trong thế giới toàn là con gái này, hắn giống như tia sáng cuối cùng khi ngày tận thế ập đến, soi sáng trái tim đầy bối rối của Ulysse.

Không sai, tuyệt đối không thể sai được. Người đang ở đó chính là Kira, người bạn tốt mà hắn quen biết ở thành Sophia, vị kiếm vũ giả tộc yêu tinh từng dùng phong lan vàng quý giá của tộc mình để tiếp đãi hắn. Giữa hai người họ từng có một trận thi đấu kiếm nhanh đầy ấn tượng.

Đó là cuộc đối đầu giữa những chiêu kiếm nhanh cao tốc đơn giản và điệu kiếm vũ tao nhã của một kiếm vũ giả. Kết quả cuối cùng là Ulysse thắng nhỉnh hơn một chút, đồng thời cũng kết giao được một người bạn tốt khác tộc.

Hiện tại, hắn đang ở ngay nơi đó.

Khác với Ulysse không giỏi ăn nói, Kira là kiểu người lãnh đạo bẩm sinh. Dù là người mới gặp lần đầu cũng có thể hòa hợp rất tốt, là kiểu người khiến người khác cảm thấy rất yên tâm khi kết giao.

Mà đối với Ulysse hiện tại, sự xuất hiện của hắn càng khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra, cái gọi là "Lĩnh vực tuyệt đối của nữ giới" mà đại sư Airo nói cũng không phải là loại kỳ thị và bài xích tất cả nam giới một cách vô lý. Đã là kiếm vũ giả như Kira có thể ở đây, nghĩa là nơi này không phải hoàn toàn không có lấy một nam giới. Ít nhất, trước mặt hắn đã có một ví dụ sống sờ sờ rồi, không phải sao?

Mặc dù không biết tại sao Kira lại ở đây, nhưng chỉ cần biết mình không phải là người duy nhất ở đây, Ulysse đã thấy rất vui mừng. Ở một mình trong cái thế giới toàn con gái này, áp lực thật sự quá lớn.

"Tôi không có hứng thú đi cùng cậu, muốn đi dạo đêm thì tự mình mà đi." Kira sải bước trên hành lang, mà phía sau hắn là một cô gái tóc vàng vô cùng xinh đẹp.

Cô ấy có đôi mắt màu xanh lam trong vắt to tròn, mái tóc dài mềm mại được tết thành một bím tóc vàng lớn. Trước ngực cài một đóa hoa hồng rực rỡ, đang dùng ánh mắt chăm chú nhìn Kira. Trong đôi mắt trong veo như mặt hồ ấy là những tình ý không sao kể xiết.

"A, vẫn cứ lạnh lùng như thế, Kira đáng yêu của ta. Trong mắt ta không có bóng dáng của cậu, cậu có biết đó là một chuyện đau khổ đến nhường nào không?"

"Nếu đau khổ như vậy, chi bằng đi ngủ sớm một chút không phải tốt hơn sao."

"Không, đêm vẫn còn dài lắm, ngủ sớm như vậy thì lãng phí lắm."

"Tôi nhớ là sáng nay lúc tôi luyện kiếm, cô chẳng thấy đâu cả."

"A ha ha, tối qua có chút việc nên ngủ hơi muộn một chút, thật ngại quá." Cô gái tóc vàng nở nụ cười hơi ngượng ngùng, tay cũng không kìm được mà run lên một cái.

"Lại ngủ cùng nữ sinh khác chứ gì... Thật không làm gì được cô mà." Kira không khách khí nói thẳng sự thật đó ra.

"Quan tâm thế cơ à, chẳng lẽ cậu ghen sao? Phòng của tôi lúc nào cũng không khóa, bất kể cậu đến lúc nào cũng đều hoan nghênh." Cô gái tóc vàng dùng ánh mắt thâm tình nhìn chằm chằm vào Kira, tỏa ra một loại khí tức quyến rũ.

"Nếu vậy, tôi sẽ nhớ kỹ mỗi lần trước khi ngủ đều khóa cửa thật chặt." Kira dứt khoát nói.

"A, quả nhiên, việc truyền đạt tình yêu thật là khó khăn..." Cô gái tóc vàng thở dài, tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối về điều này.

Ulysse ngạc nhiên phát hiện, khi hai người này đi ngang qua, âm thanh trong những căn phòng xung quanh bỗng chốc dừng lại, thay vào đó là một tràng âm thanh lộn xộn. Sau đó, từ khe cửa của những căn phòng hai bên, xuất hiện thêm rất nhiều đôi mắt đầy ngưỡng mộ và phấn khích.

Quả nhiên, là vì có nam giới ở đây nên các cô ấy mới không tùy tiện như vậy, Ulysse phán đoán như thế.

Dường như vì sự xuất hiện của Kira, tiếng nói chuyện của các cô gái đều nhỏ đi rất nhiều. Hầu như là đang thì thầm to nhỏ với nhau, ngay cả Ulysse cũng chỉ có thể nghe loáng thoáng được những từ như "Đẹp trai quá!", "Quả nhiên giống y như trong truyền thuyết.", "Được gặp thật tốt quá.".

Xem ra, độ nổi tiếng của Kira ở đây không phải dạng vừa. Cũng đúng thôi, ngoại hình anh tuấn đó, tư thế tao nhã của một kiếm vũ giả, tính cách thân thiện với mọi người, được các cô gái hoan nghênh là điều đương nhiên. Những cuốn tiểu thuyết và kịch về một kiếm vũ giả yêu tinh anh tuấn làm nhân vật chính cũng rất thịnh hành trong xã hội quý tộc nữ giới.

Mà đối với Ulysse, không có chuyện gì khiến hắn vui hơn việc gặp được người bạn quen thuộc ở cái nơi nguy hiểm này.

Bạn bè của hắn không nhiều, nhất là nam giới. Ở thành Tháp Cát, người thực sự có thể gọi là bạn thân chỉ có một mình Khảm Tạp. Mà Kira dù thời gian tiếp xúc không dài, nhưng cảm giác lại rất tốt, là người bạn nam tốt thứ hai hắn kết giao được sau Khảm Tạp.

"Kira!" Có lẽ vì quá vui mừng, Ulysse không nghĩ đến chuyện gì khác, trực tiếp bước đến trước mặt Kira, rồi dành cho hắn một nụ cười đã lâu không thấy, nụ cười giữa những người bạn với nhau.

"Ừm?" Có thể thấy, Kira dường như cảm thấy rất nghi hoặc. Điều này cũng bình thường, gặp nhau ở nơi thế này, ngay cả bản thân Ulysse cũng không ngờ tới.

"Là tôi đây, tôi, Ulysse." Ulysse vỗ vỗ vai Kira. Khi hắn ra tay, cơ thể Kira rõ ràng có chút cứng đờ. Nhưng khi cái tên "Ulysse" lọt vào tai hắn, hắn sững sờ một chút, rồi để mặc cho bàn tay Ulysse đặt lên vai mình.

"Á!"

Là ảo giác sao? Ulysse cảm thấy từ những khe cửa kia truyền ra âm thanh kinh ngạc vô cùng của các cô gái, như thể vừa nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng khó tin nào đó vậy.

"Ơ?" Cô gái tóc vàng bên cạnh Kira cũng rất kinh ngạc. Nhưng không đến mức hét lên, trái lại còn dùng ánh mắt đầy hứng thú nhìn Ulysse đang có hành động tiếp xúc cơ thể thân thiện với Kira.

"Cậu nói lại xem cậu là ai?" Kira dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn Ulysse, giống như đang nhìn một người đến từ thế giới khác vậy.

"Là tôi, Ulysse. Chúng ta từng giao đấu rồi mà, cậu không nhớ sao?" Ulysse hơi bị đả kích.

Hắn cứ tưởng Kira đã coi hắn là bạn rồi, kết quả chỉ là hắn đơn phương nhiệt tình mà thôi. Có vẻ như hiện tại Kira ngay cả tên hắn cũng không nhớ nổi, nếu không sao lại lộ ra ánh mắt kỳ lạ như vậy, dường như hoàn toàn không quen biết gì người này.

"Xin lỗi, có thể cho tôi nhìn kỹ khuôn mặt một chút không?" Kira dụi dụi mắt, rồi đưa đôi tay mình ra, chạm vào mặt Ulysse.

"Á!" Lần này Ulysse xác nhận trăm phần trăm, từ khe cửa của những căn phòng hai bên, quả thực truyền ra tiếng thét của các cô gái. Xem ra họ rất phấn khích, vô cùng vô cùng phấn khích.

Hai người bạn lâu ngày không gặp chào hỏi nhau, có gì kỳ lạ đến thế sao?

Ngón tay của Kira vô cùng linh hoạt, chỉ trong vài giây đã nắm rõ cấu trúc khuôn mặt của Ulysse. Đối với hắn, thế là đủ rồi. Kiếm vũ giả nắm rõ từng bộ phận cấu trúc cơ thể của kẻ địch, đó là hình ảnh vượt xa cả đôi mắt, thậm chí nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra.

"Cấu trúc này..." Kira nhắm mắt lại, đối chiếu với cấu trúc khuôn mặt của người bạn tốt trong trí nhớ của mình, xác nhận cả hai hoàn toàn trùng khớp, không sai một ly.

Nghĩa là, trước mặt hắn đúng là người bạn tốt loài người của hắn, hắc ám kiếm sĩ từng có một trận đấu kiếm nhanh đáng nhớ với hắn trong lễ hội quang huy gây chấn động lần đó.

Nhưng, sao cậu ta có thể ở đây? Không, vấn đề quan trọng hơn là, cậu ta làm sao vào được đây?

Ở đây, chính là đang nằm trong "Lĩnh vực tuyệt đối của nữ giới". Ngay cả hắn lúc làm lễ hội cũng tuyệt đối không vào được. Hiệu quả của "Lĩnh vực tuyệt đối của nữ giới" cũng như cái tên của nó, chỉ cần là giống đực, bất kể là chủng tộc gì, bất kể là sống hay chết, đều tuyệt đối không thể xâm nhập.

"Ulysse? Ở di chỉ thành Allen, tôi đã dùng chiêu thức gì?" Kira cuối cùng vẫn muốn xác nhận lại.

"Âm Ca Kiếm Vũ." Ulysse đương nhiên sẽ không quên kỹ năng kiếm hoa mỹ mà Kira đã sử dụng. Kỹ năng kiếm giống như vũ điệu đó là kỹ năng kiếm có tính nghệ thuật nhất mà hắn từng thấy.

"Quả nhiên..." Kira nhìn chằm chằm vào mặt Ulysse một hồi lâu. Sau đó ho khan một tiếng, trả lời Ulysse với vẻ mặt rất kỳ quặc.

"Lâu rồi không gặp, Ulysse."

"Kira, thật sự là rất lâu rồi không gặp." Ulysse rất vui mừng nắm lấy tay Kira, thực hiện nghi thức bắt tay thân mật mà Kira từng dùng với hắn.

"Cậu vẫn khỏe chứ?" Kira nhìn Ulysse, dường như muốn tìm ra chìa khóa từ trên người cậu, chìa khóa để có thể tự do đến đây. Nhắc mới nhớ, nếu không phải dùng phương pháp xác nhận cấu trúc khuôn mặt, có lẽ đến bây giờ hắn vẫn chưa thể khẳng định người trước mặt mình chính là bạn tốt của mình — Ulysse.

Phải nói thế nào nhỉ, trên người Ulysse tự nhiên tỏa ra một loại mùi vị đặc biệt. Một loại mùi vị khiến người ta cảm thấy rất đáng yêu, muốn che chở, chính là mùi vị của "thiếu nữ yếu đuối".

Nhưng Ulysse mà hắn biết, không những không yếu mà còn mạnh đến kinh người. So với ấn tượng đầu tiên cảm nhận được lúc này thì thực sự khác xa quá,giản trực (căn bản) hoàn toàn không giống một người.

"Khoan đã, hai người cứ thân mật như thế thật là xảo trá quá đấy. Kira, có người bạn đáng yêu như vậy sao không giới thiệu cho tôi, cậu thật là vô tình quá." Cô gái tóc vàng bên cạnh Kira rất bất mãn, vô cùng bất mãn. Cô ấy vậy mà bị ngó lơ, lại còn là hai người ngó lơ.

"Ừm, Ulysse, người bên này là Cindy. Nhớ là đừng đến gần cô ấy, nếu không sẽ rất phiền phức. Nhưng nếu là cậu, có lẽ không phải là vấn đề quá lớn..." Kira dùng vẻ mặt rất kỳ lạ nhìn Cindy bên cạnh, dường như nghĩ đến chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi.

"Ha ha, thật đúng là không khách khí chút nào. Nhưng tôi hiểu, dù có như vậy tôi vẫn sẽ chấp nhận. Trên con đường phía trước luôn có rất nhiều gai góc, vượt qua những khó khăn này cần sự nỗ lực chung của chúng ta."

"Tất cả, đều là vì tình yêu mà." Cindy chắp hai tay, giống như chú cừu non thuần khiết đang cầu nguyện với thần linh, toàn thân tỏa ra mị lực dịu dàng. Giống như đóa hoa đang xòe cánh hoa của mình, thu hút những cánh bướm xinh đẹp.

"Á! A!" Trong khe cửa, lại truyền ra âm thanh đáng yêu của các thiếu nữ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1419
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.