Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Một trong những lời đồn vĩ đại nhất trên thế giới - cụm từ "lời đồn vĩ đại" là một cách nói hoa mỹ cho cụm từ "lời dối trá to bự" - là những điều rắc rối càng ngày càng ít phiền hà hơn nếu bạn tạo ra chúng ngày càng nhiều. Người ta đồn đại điều này khi dạy con nít đi xe đạp, ví dụ, lúc bạn té xe và trầy đầu gối lần thứ mười bốn thì đỡ ức chế hơn lần đầu. Nhưng sự thật thì mấy chuyện rắc rối có xu hướng vẫn làm bạn phiền lòng dù đã xảy ra bao nhiêu lần, cho nên bạn nên tránh tìm tới chúng trừ khi đó là trường hợp khẩn cấp.

Rõ ràng đây là trường hợp khẩn cấp khi những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire phải leo xuống thêm ba tiếng nữa vào trục thang máy đen tối. Bọn trẻ biết anh em nhà Quagmire đang trong tình trạng hiểm nguy và phải dùng phát minh của Violet làm chảy song sắt cái lồng là cách duy nhất giúp bạn chúng trốn thoát trước khi Gunther đưa chúng vào một trong những món hàng trong buổi đấu giá và bắt chúng ra khỏi thành phố. Nhưng tôi rất tiếc khi nói là chuyến leo thứ hai của bọn trẻ nhà Baudelaire không làm cho trường hợp khẩn cấp này ít rắc rối hơn. Lối đi vẫn tối như một thanh chocolate tối đen đặt trong một hành tinh được trùm một cái mền đen dày, thậm chí khi cùng với ánh sáng nhỏ nhoi từ đầu cái kẹp lửa thì cảm giác leo xuống cũng như trôi tuột vào miệng đói của một con sinh vật khủng khiếp nào đó. Với tiếng clink!của đầu sợi dây chạm vào khóa lồng, ba chị em nó trượt xuống sợi dây bằng một tay và giơ cây đuốc hàn bằng tay kia để di chuyển xuống căn phòng nhỏ bé bẩn thỉu, nơi anh em sinh ba đang bị bắt giữ vẫn không phải một phần hai mươi bảy của từ ổn.

Nhưng chuyến leo lặp lại này chẳng là gì so với sự ngạc nhiên khủng khiếp mà chúng thấy phía dưới cùng, một sự ngạc nhiên kinh khủng mà ba đứa trẻ không muốn tin vào đó. Đến cuối sợi dây, Violet nghĩ đó là ảo giác. Klaus đứng nhìn cái lồng và nghĩ rằng đó là ảo ảnh. Sunny liếc nhìn các song sắt cầu mong rằng đó là ý nghĩ của hai anh chị nó kết hợp lại. Mấy đứa nhỏ nhìn chằm chằm vào căn phòng nhỏ bé, bẩn thỉu, nhìn chằm chằm vào cái lồng, nhưng phải mất vài phút trước khi chúng tin rằng bọn trẻ nhà Quagmire không còn ở bên trong nữa.

"Họ biến mất rồi." Violet nói "Họ đi rồi, tất cả là lỗi của chị!" Con bé ném cái kẹp vào góc căn phòng bé tí, nó xèo xèo trên sàn nhà. Con bé quay sang hai đứa em mình, nhờ ánh sáng trắng của mấy cái kẹp, chúng thấy chị mình bắt đầu khóc. "Sáng chế của chị dùng để cứu họ." Con bé nói trong buồn bã "Và giờ thì Gunther bắt họ đi. Chị là một nhà sáng chế bất tài, một người bạn tệ hại."

Klaus ném cái kẹp vào góc và ôm chị nó "Chị là nhà sáng chế giỏi nhất, em biết mà." Nó nói "Và sáng chế của chị cũng vậy. Nghe tiếng mấy cái kẹp xèo xèo lên kìa. Chỉ là ta sai thời điểm thôi."

"Nghĩa là sao?" Violet rầu rĩ nói.

Sunny ném cái kẹp cuối cùng vào góc để nó có thể vỗ mắt cá chân chị nó "Noque, noque." Con bé nói nghĩa là "Đó, đó."

"Nghĩa là." Klaus nói "phát minh của chị không có ít trong thời điểm này. Nhưng nó không phải là lỗi của chị hay do chúng ta không cứu được họ - mà là do Gunther."

"Chị đoán là chị biết." Violet nói rồi dụi mắt "Chị buồn vì ta sai thời điểm. Ai mà biết được ta có gặp lại được bạn mình hay không?"

"Ta sẽ tìm được." Klaus nói "Không đúng thời điểm với kĩ năng phát minh của chị chứ không có nghĩa là không đúng thời điểm với kĩ năng tìm kiếm của em."

"Dwestall." Sunny nói buồn buồn, nghĩa là "Tất cả tìm tòi bây giờ không thể giúp gì cho Duncan và Isadora cả."

"Em sai rồi Sunny." Klaus trả lời "Gunther bắt họ, nhưng ta biết ông ta mang họ đi đâu - Buổi Đấu Giá. Ông ta sẽ giấu chúng ở một trong những món hàng trong Buồi Đấu Giá nhớ chứ?"

"Đúng vậy." Violet nói "Nhưng mà cái nào mới được?"

"Nếu ta leo lên nhà lại." Klaus nói "và đến thư viện nhà Squalor, em nghĩ ta có thể tìm hiểu."

"Meotze." Sunny nói nghĩa là "Nhưng thư viện nhà Squalor chỉ toàn mấy cuốn sách khùng điên về mấy thứ là mốt và lỗi mốt."

"Em quên việc bổ sung thư viện gần đây à?" Klaus nói "Esme nói với chúng ta là Gunther để lại một bản copy danh sách đấu giá nhớ không? Nơi ông ta giấu anh em nhà Quagmire sẽ được liệt kê trong danh sách đó. Nếu ta có thể tìm ra nơi món hàng ông ta giấu họ..."

"Ta có thể cứu thoát họ." Violet kết thúc câu nói "trước khi ông ta đấu giá chúng. Một ý tưởng tuyệt vời, Klaus!"

"Nó cũng không kém việc phát minh ra đuốc hàn đâu nhỉ." Klaus nói "Hi vọng lần này ta đúng thời điểm."

"Chị cũng mong vậy." Violet nói "Dù sao thì nó cũng là..."

"Vinung." Sunny nói nghĩa là "Đừng nói vậy." và chị nó gật đầu đồng ý. Không có ích gì khi nói đây là hi vọng duy nhất rồi khiến chúng lo lắng như trước đây, nên không nói thêm bất cứ từ nào khác, bọn trẻ nhà Baudelaire leo lên dây thừng giả lập để trở lại nhà Squalor. Bóng tối lại bao trùm lấy chúng, chúng cảm thấy như thể toàn bộ sức sống đều dành cho cái hố sâu đen tối này, thay vì ở nhiều địa điểm khác nhau như cối xay Paltryville đến hang động bên bờ hồ Lachrymose đến dinh thự nhà Baudelaire, nơi chỉ còn là một đống tro tàn cách Dark Avenue vài dãy nhà. Nhưng thay vì nghĩ đến tất cả những nơi tối tăm trong quá khứ của bọn trẻ nhà Baudelaire hay nơi đen tối nhất mà chúng đang leo, ba chị em cố gắng tập trung vào nơi sáng sủa hơn trong tương lai của bọn trẻ nhà Baudelaire. Chúng nghĩ đến căn nhà cao nhất, đang tiến đến gần hơn và gần hơn khi chúng đang leo.

Chúng nghĩ về thư viện nhà Squalor, nơi chứa những thông tin chúng cần để chống lại kế hoạch của Gunther. Chúng nghĩ đến thời gian huy hoàng chưa đến, lúc mà bọn trẻ nhà Baudelaire và Quagmire có thể tận hưởng tình bạn của chúng mà không có cái bóng khủng khiếp của cái ác và tham lam treo trên chúng bây giờ. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire cố gắng giữ tâm trí chúng nghĩ những điều sáng sủa về tương lai khi chúng leo lên trục thang máy tối tăm và khi tới cửa trượt, chúng cảm thấy thời gian huy hoàng ấy không còn xa lắm.

"Gần sáng rồi." Violet nói khi con bé giúp Sunny nâng ra khỏi thang máy "Ta nên tháo dây ra khỏi nắm cửa rồi đóng cửa lại nếu không nhà Squalor sẽ thấy việc ta làm."

"Tại sao họ không nên thấy?" Klaus hỏi "Có lẽ họ sẽ tin ta về Gunther."

"Không ai tin ta về chuyện Gunther hay Olaf cải trang đâu." Violet nói "Nếu ta không có bằng chứng. Tất cả những gì ta có giờ đây là một cái thang máy thế phẩm, một cái lồng trống, và ba cái kẹp lửa. Đó không phải là bằng chứng."

"Em nghĩ là chị đúng." Klaus nói "Sao chị không tháo đây đi, còn em đi thẳng tới thư viện và đọc danh sách."

"Ý hay." Violet nói.

"Reauhop!" Sunny nói nghĩa là "Chúc may mắn!" Klaus nhẹ nhàng mở cửa và đi vào, chị em nhà Baudelaire bắt đầu kéo sợi dây thừng giả lập lên tử trục thang máy. Đuôi sợi dây đập rồi gõ vào vách tường lối đi khi Sunny kéo sợi dây thừng giả lập thành một ụ dây cáp, màng cửa và cà vạt ngộ nghĩnh. Violet tháo mối nối cuối cùng để tách nó ra khỏi nắm cửa rồi nhìn sang em mình."

"Giấu nó dưới giường chị." Con bé nói "Phòng khi sau này ta cần. Dù gì nó cũng cùng đường tới thư viện."

"Yallrel." Sunny thêm vào, nghĩa là "Nhớ đóng cửa thang máy, để nhà Squalor không biết ta đã bén mãng tới trục thang máy."

"Giỏi lắm em." Violet nói và nhấn nút lên. Cửa thang máy đóng lại rồi sau một cái quét mắt nhìn quanh để đảm bảo chúng không để quên thứ gì, hai đứa nhà Baudelaire bước vào nhà và theo vụn bánh mì qua phòng ăn sáng, tới hành lang, ngang qua một cái phòng đứng, tới hành lang, và cuối cùng tới phòng của Violet, nơi chúng dấu dây thừng giả lập dưới giường. Chúng chuẩn bị đi thẳng tới thư viện thì Sunny thấy một ghi chú được để lại trên cái gối mềm mại của Violet.

"Violet thân mến." Violet đọc "Ta không thể tìm thấy mấy đứa sáng này để nói tạm biệt. Ta phải đi sớm để mua kẹp giấy màu vàng trước khi đi thẳng tới Buổi Đấu Giá. Esme sẽ chở mấy đứa tới Veblen Hall lúc mười giờ rưỡi, nên hãy sẵn sàng và bác ấy sẽ không bực mình. Gặp mấy đứa sau! Thân mến, Jerome Squalor."

"Yikes!" Sunny nói, chỉ vào cái đồng hồ thứ 612 gần nhất của nhà Squalor.

"Yikes đúng rồi." Violet nói "Gần mười giờ rồi. Leo lên xuống thang máy mất nhiều thời gian hơn chị tưởng."

"Wrech." Sunny thêm vào nghĩa là "Chưa kể là làm mấy cái đuốc hàn."

"Ta nên đi tới thư viện bây giờ." Violet nói "Biết đâu ta có thể giúp Klaus tìm nhanh hơn."

Sunny gật đầu đồng ý, hai chị em nó đi dọc hành lang tới thư viện nhà Squalor. Từ lần đầu Jerome giới thiệu nó cho chúng, Violet và Sunny hiếm khi ở bên trong, và dường như cũng chẳng ai dùng nó nhiều. Một thư viện tốt sẽ không bao giờ quá gọn gàng hay quá bụi vì luôn có ai đó bên trong, lấy sách ra khỏi kệ và thức khuya đọc chúng. Ngay cả những thư viện không thuộc sở thích của bọn trẻ nhà Baudelaire - thư viện của dì Josephine, chỉ chứa những cuốn sách ngữ pháp - cũng là nơi thoải mái để ở, vì những người chủ của chúng dùng chúng rất nhiều. Nhưng thư viện nhà Squalor thì gọn gàng và bụi bặm quá nhiều. Mấy cuốn sách buồn tẻ về những thứ là mốt và lỗi mốt ngồi gọn gàng trên kệ với lớp bụi phủ đầy như thể chúng chưa bị quấy rầy từ ngày đầu đặt lên đó. Nó làm chị em nhà Baudelaire hơi buồn khi thấy những quyển sách nằm trong thư viện không được đọc, không được chú ý, như con chó đi lạc hay những đứa trẻ đi lạc nhưng không ai muốn mang về nhà. Sự sống duy nhất trong thư viện là em trai nó, đang đọc danh sách sát mắt nên không nhìn lên cho đến khi chị em nó đứng sát bên.

"Chị không muốn làm phiền khi em đang tìm kiếm." Violet nói "Nhưng có một ghi chú của Jerome trên gối chị. Esme sẽ chở chúng ta đến Veblen Hall lúc mười rưỡi, và sắp mười giờ rồi. Chị có thể giúp gì cho em không?"

"Em không hiểu được." Klaus nói, mắt nó lo lắng phía sau cặp kính "Chỉ có một bản copy của danh sách và nó khá phức tạp. Mỗi món hàng đấu giá được gọi là lô hàng, và danh sách liệt kê mỗi lô hàng với dòng mô tả và dự đoán giá thầu cao nhất có thể là bao nhiêu. Em đọc tới lô 49, đó là một con tem bưu chính có giá trị."

"Vậy, Gunther không thể giấu các bạn nhà Quagmire trong con tem." Violet nói "Em có thể bỏ qua nó."

"Em bỏ qua nhiều lô lắm rồi." Klaus nói "Nhưng em vẫn không đến gần được đâu là nơi anh em họ bị giấu. Gunther có thể giấu họ trong lô 14 - một quả địa cầu khổng lồ? Liệu ông ta có giấu chúng dưới nắp lô số 25 - một cây đàn piano quý hiếm có giá trị? Hay ông ta giấu họ ở lô 48 - một bức tượng con cá đỏ tươi khổng lồ?" Klaus dừng lại rồi lật trang của quyển danh sách "Hay ông ta giấu chúng ở lô 50 - đó là..."

Klaus kết thúc câu nói bằng một tiếng thở hổn hển, nhưng chị em nó biết ngay ý nó không phải lô hàng thứ 50 được bán tại buổi đấu giá là một lượng hơi thở. Ý là nó đã khám phá ra một điều gì đó đáng chú ý trong cuốn dánh sách và chúng nghiên người về phía trước để đọc qua vai để xem.

"Chị không thể tin được." Violet nói "Chị thật sự không thể tin được."

"Toomsk." Sunny nói nghĩa là "Đó có thể là chỗ anh chị nhà Quagmire bị giấu."

"Em đồng ý với Sunny." Klaus nói "Mặc dù không có bất cứ mô tả gì về mặc hàng đó. Họ thậm chí còn không viết chúng đại diện cho từ gì."

"Ta sẽ tìm hiểu chúng tượng trưng cho cái gì." Violet nói "Bởi vì ta sẽ đi tìm Esme ngay bây giờ và kể bác ấy chuyện gì đang diễn ra. Khi bác ấy hiểu, cuối cùng bác ấy sẽ tin chúng ta về Gunther, và chúng ta sẽ cứu các bạn nhà Quagmire ra khỏi lô hàng 50 trước khi họ rời thành phố. Em đúng rồi Klaus - kỹ năng tìm kiếm của em đúng thởi điểm rồi đó."

"Em nghĩ em đúng." Klaus nói "Em không thể tin vào vận may của chúng ta."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn lại vào danh sách, đảm bảo nó không phải là ảo giác hay ảo ảnh. Và không phải thế. Ngay đấy, nó được viết bằng mực đen gọn gàng dưới tiêu đề "Lô 50", là ba chữ cái và ba dấu chấm, dường như đã giải thích cho các vấn đề của Baudelaire. Bọn trẻ nhìn nhau mỉm cười. Ba chị em nó không thể tin vào vận may của chúng. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire không thể tin được ba chữ cái đó có thể chỉ ra nơi ẩn dấu bọn trẻ nhà Quagmire rõ ràng như cách đánh vần "V.F.D".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.