Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

"Chúng là miếng lót ly đĩa." Violet hét lên "Cái thùng này đầy miếng lót sao!" Và đúng như vậy. Rải rác xung quanh sân khấu, tràn ra khỏi phần còn lại của cái thùng là hàng trăm, hàng trăm miếng lót nhỏ với dải ren xung quanh - loại miếng lót bạn có thể dùng để trang trí đĩa bánh quy trong một bữa tiệc sang chảnh.

"Chứ còn cái gì nữa." Người đàn ông đeo kính râm nói. Ông ta tiến đến sân khấu tháo kính râm ra, và bọn trẻ nhà Baudelaire có thể thấy ông ta không phải là một trong số đồng bọn của Gunther. Ông ta chỉ là một nhà thầu trong bộ vest sọc. "Tôi tính sẽ tặng chúng cho anh tôi vào ngày sinh nhật. Chúng là Những Miếng Lót Rất Sang Trọng (Very Fancy Doilies). Chứ V.F.D có nghĩa là gì nữa?"

"Đúng vậy." Gunther nói, mỉm cười với lũ trẻ "Nó còn có thế là gì nữa, xin vui lòng?"

"Cháu không biết." Violet nói "Nhưng các bạn nhà Quagmire không khám phá bí mật về mấy miếng lót ly đĩa này. Ông giấu các bạn ấy ở đâu hả Olaf?"

"Olaf gì, xin vui lòng?" Gunther hỏi.

"Giờ thì Violet." Jerome nói "Chúng ta đã thỏa thuận sẽ không tranh cãi về Gunther nữa mà. Làm ơn tha lỗi cho đám nhỏ, Gunther. Tôi nghĩ chúng bị bệnh."

"Chúng cháu không bệnh!" Klaus hét lên "Chúng cháu bị lừa! Cái thùng miếng lót này đúng là con cá trích đỏ!"

"Nhưng con cá trích đỏ là lô hàng 48." Ai đó từ đám đông nói lên.

"Mấy đứa, ta rất xấu hổ với cách cư xử của mấy đứa." Ông Poe nói "Nhìn mấy đứa giống như cả tuần chưa tắm. Mấy đứa đổ tiền vào mấy thứ vô bổ. Mấy đứa chạy quanh rồi buộc tội mọi người là do bá tước Olaf cải trang. Rồi giờ mấy đứa làm đổ một đống miếng lót trên sàn. Lỡ ai đó đi vấp té vào đống này thì sao. Ta nghĩ gia đình Squalor sẽ dạy dỗ mấy đứa tốt hơn chứ."

"Vâng, chúng tôi sẽ không nuôi chúng nữa." Esme nói "Không phải vì chúng gây ra chuyện này. Ông Poe, tôi muốn mấy đứa nít ranh này ra khỏi nhà tôi. Thật tệ hại khi nuôi mấy đứa mồ côi, dù chúng có đang là mốt."

"Esme!" Jerome hét lên "Chúng mất ba mẹ! Chúng còn có thể đi đâu?"

"Đừng đôi co với em." Esme ngắt ngang "Và em sẽ nói anh nghe chúng nên đi đâu. Chúng có thể..."

"Đi với tôi, xin vui lòng." Gunther nói và đặt một bàn tay xương xẩu lên vai Violet. Violet nhớ lại khi tên tà ác này bày ra chuyện làm đám cưới với nó và rùng mình bên dưới mấy ngón tay tham lam đó. "Tôi yêu con nít. Tôi sẽ hạnh phúc, xin vui lòng, tự mình nuôi chúng." Ông ta đặt bàn tay xương xẩu còn lại lên vai Klaus, rồi bước tới như thể ông ta sẽ đặt một chân lên vai Sunny để ba đứa trẻ nhà Baudelaire sẽ bị giam trong vòng của ông ta. Nhưng chân ông ấy không đặt lên vai Sunny. Nó dậm lên một cái lót ly và trong một giây, lời dự đoán của ông Poe là ai đó sẽ trược té thành sự thật. Với một tiếng thụp! Gunther bất thình lình đo sàn, tay ông ta quờ quạng trong đống lót ly đĩa và chân ông ta vùng vẫy trên sàn sân khấu. "Xin vui lòng!" Ông ta hét lên khi té xuống, nhưng tay chân uốn éo chỉ khiến ông ta té thêm, và đống lót ly lan ra khắp sân khấu rồi rơi xuống sàn Veblen Hall. Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn những miếng lót vung vãi xung quanh, tạo ra những âm thanh lào xào khi rơi nhưng rồi chúng nghe hai âm thanh nặng nề khác nối tiếp nhau, như thể cú ngã của Gunther làm cái gì đó nặng hơn rơi xuống sàn, và khi chúng quay đầu lại theo hướng âm thanh, chúng thấy đôi boot của Gunther trên sàn, một chiếc ở chân ông Jerome và cái còn lại ở chân ông Poe.

"Xin vui lòng!" Gunther la lên lần nữa, khi ông ta gắng đứng dậy, nhưng khi ông ấy đứng dậy, mọi người trong phòng nhìn vào bản chân ông ta.

"Nhìn kìa!" Người đàn ông từng đeo kính râm nói "Nhà đấu giá không mang vớ! Không có lịch sự gì cả!"

"Nhìn nữa kìa!" Ai đó nói tiếp "Có một miếng lót kẹp giữa ngón chân ông ta! Thật không thoải mái!"

"Nhìn tiếp luôn!" Jerome nói "Ông ta có hình xăm con mắt trên mắt cá chân! Ông ta không phải là Gunther!"

"Ông ta không phải là nhà đấu giá!" Ông Poe thốt lên "Ông ta không phải là người nước ngoài! Ông ta là bá tước Olaf!"

"Ông ta còn hơn cả bá tước Olaf." Esme nói, bước chầm chậm về phía kẻ phản diện tà độc "Ông ta là một thiên tài! Ông ta là một giáo viên diễn xuất tài ba! Và ông ấy đẹp trai nhất, người đàn ông mốt nhất trong thành phố!"

"Bớt xàm đi!" Jerome nói "Kẻ bắt cóc tàn nhẫn không thể là mốt!"

"Ngươi nói đúng." Bá tước Olaf nói và thật là nhẹ nhõm khi gọi ông ta bằng đúng tên. Ông ta quăng cái kính một tròng đi và vòng tay quanh Esme "Chúng ta không phải là mốt. Chúng ta lỗi mốt - rời khỏi thành phố! Đi nào, Esme!"

Với một tiếng cười nham nhỡ, Olaf nắm tay Esme, nhảy khỏi sân khấu, gạc đám đông qua một bên khi chạy về phía lối ra.

"Họ đang bỏ trốn!" Violet hét lên, và nhảy khỏi sân khấu để đuổi theo. Klaus và Sunny theo nó nhanh hết sức, nhưng Olaf và Esme có đôi chân dài hơn, trong trường hợp này là một lợi thế không công bằng của yếu tố ngạc nhiên. Ngay khi bọn trẻ nhà Baudelaire chạy đến banner có hình Gunther, Olaf và Esme đã tới banner in chữ "Đấu Giá", rồi khi bọn trẻ tới cái banner đó, hai kẻ xấu xa kia đã tới banner "Buổi" và chạy qua cái cửa từng chiến thắng của Veblen Hall.

"Egad!" Ông Poe hét lên "Chúng ta không thể để tên khốn đó thoát lần thứ sáu! Chạy theo ông ta đi mọi người! Hắn ta có một đống tội về tài sản và bạo hành đó!"

Đám đông bắt đầu hành động, đuổi theo Olaf và Esme, bạn có thể chọn tin khi mà câu chuyện này gần tới hồi kết rằng người ta đang đuổi theo sau nhân vật phản diện khốn đốn của chúng ta, nên khó mà trốn thoát. Bạn có thể đóng ngay quyển sách mà không cần đọc hết nó, rồi tưởng tượng Olaf cùng Esme bị bắt còn anh em nhà Quagmire được giải cứu, sự thật về V.F.D được khám phá ra và bí ẩn của cái hành lang dẫn đến dinh thự bị cháy của nhà Baudelaire được giải quyết sau đó mọi người sẽ tổ chức một bữa ăn ngoài trời thật thú vị để ăn mừng cho tất cả những chuyện này, có đủ bánh mì kẹp kem cho mọi người. Chắc chắn tôi không đổ lỗi cho bạn vì tưởng tượng ra những thứ đó, vì tôi lúc nào cũng nghĩ như vậy. Đêm khuya, khi cả tấm bản đồ thành phố cũng không làm tôi thoải mái, tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng ra những thứ thoải mái quanh bọn trẻ nhà Baudelaire, thay vì những miếng lót xung quanh chúng hay múc thêm bất kì muỗng bất hạnh nào cuộc sống của chúng. Bởi vì khi bá tước Olaf và Esme Squalor bật tung cánh cửa Veblen Hall, làm một cơn gió chiều ập vào khiến đống miếng lót sang chảnh bay tứ tung trên đầu bọn trẻ nhà Baudelaire rồi rớt xuống sàn phía sau chúng, và trong một khoảnh khắc luống cuống cả đám đông đổ ập lên nhau thành một ụ vest sọc. Ông Poe đè ông Jerome. Jerome đè ông từng mang kính râm, còn cái kính râm của ông ấy rớt trên người phụ nữ đấu giá cao nhất ở lô 47. Bà ấy làm rớt đôi giày ba lê chocolate, rồi đôi giày đó rơi vào đôi boot của bá tước Olaf, rồi đôi boot ấy rơi lên ba miếng lót khác làm thêm bốn người trượt phải té đè lên người khác, đám đông rơi vào tình thế rối loạn trong vô vọng. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire thậm chí không ngoảnh đầu nhìn lại đống hỗn loạn do mấy miếng lót gây ra. Chúng dán mắt vào cặp đôi ghê tởm đang chạy xuống từng bậc thang Veblen Hall về phía chiếc xe bán tải lớn màu đen. Đằng sau tay lái là người gác cửa, ông ta cuối cùng cũng làm điều nên làm đó là xắn tay áo quá khổ của mình lên, nhưng có vẻ hơi khó, vì khi bọn trẻ nhìn vào, chúng bắt gặp hình ảnh thoáng qua của hai cái móc nơi đáng lẻ là bàn tay của người gác cổng.

"Ông tay móc!" Klaus hét lên "Ông ta dưới mũi chúng ta mọi lúc!"

Bá tước Olaf quay lại nhìn bọn trẻ khi ông ta tới chiếc xe. "Nó đúng là ở ngay dưới mũi tụi bây." Hắn gầm gừ "Nhưng rồi nó sẽ tới ngay cuống họng tụi bây thôi. Ta sẽ trở lại, lũ Baudelaire! Ngay khi đống đá quý nhà Quagmire là của ta, nhưng ta không quên tài sản của tụi bây đâu!"

"Gonope?" Sunny ré lên và Violet quá vội để dịch.

"Duncan và Isadora đâu?" Nó nói "Ông bắt họ đi đâu?"

Olaf và Esme nhìn nhau rồi bắt đầu cười khi họ chui vào xe. Esme chỉ một ngón tay móng dài về phía cái giường phẳng, đó là phần sau của xe tải, nơi mọi thứ được cất giữ. "Tụi ta đã dùng hai con cá trích đỏ để lừa tụi bây." Bà ấy nói khi động cơ xe tải gầm lên. Bọn trẻ có thể thấy, ở phía sau xe tải, con cá trích màu đỏ trong lô hàng 48 ở buổi đấu giá.

"Mấy bạn nhà Quagmire!" Klaus hét lên "Olaf bắt nhốt họ bên trong bức tượng đó!" Bọn trẻ chạy xuống cầu thang, một lần nữa, bạn có thể thấy nó thoải mái hơn khi đặt quyển sách này xuống và nhắm mắt lại tưởng tượng một cái kết đẹp hơn cho câu chuyện này hơn là thứ tôi phải viết. Bạn có thể tưởng tượng, ví dụ như là, khi bọn trẻ nhà Baudelaire tới chiếc xe tải, chúng nghe thấy âm thanh động cơ bị trì hoãn, thay vì tiếng rồ máy khi người đàn ông tay móc chở sếp hắn đi. Bạn có thể tưởng tượng bọn trẻ nghe thấy tiếng anh em Quagmire đang phá bức tượng cá trích, thay vì từ "Toodle-oo!" đến từ miệng của tên phản diện Esme. Bạn có thể tưởng tượng tiếng còi xe cảnh sát khi bá tước Olaf bị bắt, thay vì tiếng khóc của những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire khi chiếc xe bán tải màu đen quẹo cua và biến mất khỏi tầm nhìn.

Nhưng những tưởng tượng của bạn cũng chỉ là giả lập. Chúng không thật khi nhà đấu giá giả tạo, người tìm thấy bọn trẻ nhà Baudelaire tại nhà của Squalor, cái thang máy thế phẩm ngoài trước cửa và người giám hộ giả tạo đẩy chúng xuống trục thang máy sâu thẳm. Esme giấu kế hoạch thâm độc của mình sau sự uy tín của người cố vấn tài chính quan trọng thứ sáu thành phố, còn bá tước Olaf giấu thân phận phía sau cái kính một tròng cùng đôi boot đen, lối đi bí mật bị che giấu phía sau cái cửa thang máy, nhưng nhiều hơn hết là tôi đau đớn nói cho các bạn nghe rằng bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đứng trên bậc thang của Veblen Hall, khóc than với sự đau khổ và thất vọng khi bá tước Olaf cướp đi anh em nhà Quagmire, tôi không thể che giấu cái sự thật đau lòng về cuộc sống của bọn trẻ nhà Baudelaire đằng sau một cái kết giả tạo.

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đứng trên bậc thang của Veblen Hall, khóc than với sự đau khổ và thất vọng khi bá tước Olaf cướp đi anh em nhà Quagmire và ánh nhìn của ông Poe từ phía cánh cửa từng đoạt giải thưởng, với một miếng lót trên tóc cùng sự hoảng loạn trong mắt chỉ làm tụi nhỏ khóc nhiều thêm.

"Ta sẽ gọi cảnh sát." Ông Poe nói "Rồi họ sẽ bắt bá tước Olaf ngay thôi." Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire biết lời tuyên bố này cũng giả tạo như việc nói sai tiếng Anh của Gunther. Chúng biết Olaf quá ranh ma để bị cảnh sát bắt, và tôi rất tiếc phải nói là ngay khi hai thám tử tìm thấy cái xe bán tải đen, bị bỏ rơi bên ngoài nhà thờ Carl với động cơ vẫn hoạt động, Olaf đã chuyển anh em nhà Quagmire từ con cá trích đỏ vào thùng dụng cụ màu đen bóng, mà ông ta nói tài xế xe buýt là một cái kèn tuba mang cho bà dì. Ba đứa trẻ nhìn ông Poe chạy trở vô trong Veblen Hall để hỏi mọi người bên trong đám đông cái buồng điện thoại ở đâu, và mọi người biết rằng ông nhân viên ngân hàng chẳng giúp được gì cả.

"Ta nghĩ ông Poe sẽ có ý hay." Jerome nói, khi ông ấy bước ra khỏi Veblen Hall và ngồi xuống bậc thang cố làm tụi nhỏ thoải mái "Ông ta sẽ gọi cảnh sát và cho họ mô tả về Olaf."

"Nhưng Olaf luôn cải trang." Violet nói rầu rĩ, dụi mắt "Bác làm sao biết được ông ấy thế nào cho tới khi bác thấy ông ta."

"Vậy thì ta sẽ đảm bảo mấy đứa không gặp lại ông ta nữa đâu." Jerome hứa "Esme đi rồi - và ta sẽ không phải đôi co với bà ấy - nhưng ta vẫn là người giám hộ của mấy đứa, ta sẽ đưa mấy đứa đi thật xa, xa khỏi nơi này, thật xa để mấy đứa quên hết mọi thứ về bá tước Olaf, bọn trẻ nhà Quagmire và tất cả những thứ khác."

"Quên bác tước Olaf sao?" Klaus hỏi "Làm sao chúng cháu có thể quên ông ta? Chúng cháu không bao giờ quên sự bội tín của ông ấy, dù có sống ở đâu."

"Và tụi cháu cũng không bao giờ quên các bạn nhà Quagmire." Violet nói "Cháu không muốn quên họ. Chúng cháu phải tìm ra ông ta mang các bạn ấy đi đâu và làm sao cứu họ."

"Tercul!" Sunny nói, nghĩa là "Và chúng cháu không muốn quên những thứ khác - như hành lang dưới lòng đất dẫn tới nhà cũ và ý nghĩa thật sự của V.F.D!"

"Em cháu nói đúng." Klaus nói "Chúng ta cần phải hạ gục Olaf và phơi bày hết các bí mật ông ta che giấu."

"Chúng ta sẽ không hạ gục Olaf." Jerome nói và nhún vai "Ta đã may mắn khi không bị ông ta hạ gục. Với tư cách là người giám hộ, ta không thể để các cháu đi tìm một người đàn ông nguy hiểm. Tại sao mấy đứa không chịu sống yên ổn với ta?"

"Vâng." Violet thừa nhận "Nhưng bạn cháu đang thật sự nguy hiểm. Ta phải đi giải cứu họ."

"Thôi, ta không muốn đôi co." Jerome nói "Nếu mấy đứa tự quyết định rồi tự hành động. Ta sẽ báo với ông Poe tìm người giám hộ khác."

"Ý bác là không giúp chúng cháu sao?" Klaus hỏi.

Jerome thở dài và hôn trán từng đứa "Mấy đứa rất tốt với ta." Ông ấy nói "Nhưng ta không có lòng can đảm của mấy đứa. Mẹ mấy đứa bảo ta không đủ dũng cảm và ta đoán là bà ấy đúng. Chúc may mắn mấy cháu Baudelaire. Ta nghĩ mấy đứa sẽ cần nó."

Bọn trẻ ngỡ ngàng nhìn Jerome bước đi mà không quay đầu nhìn ba đứa nhỏ mồ côi mà ông ấy bỏ lại phía sau. Mắt chúng lần nữa ngấn lệ khi nhìn ông ta biến mất khỏi tầm nhìn. Chúng sẽ không bao giờ thấy lại ngôi nhà cao nhất của gia đình Squalor lần nào nữa, không còn những đêm nằm trên giường, không còn những lúc mặc bộ vest sọc quá khổ. Mặc dù ông ấy không khốn khiếp như Esme hay bá tước Olaf hoặc là ông tay móc, thì Jerome vẫn là một người giám hộ không thật, bởi vì người giám hộ thật sự phải cung cấp một ngôi nhà, một chỗ ngủ và thứ gì đó để mặc, nhưng những gì Jerome cho chúng sau cùng chỉ là "Chúc may mắn". Jerome đến cuối đường rồi rẽ trái, còn bọn trẻ nhà Baudelaire một lần nữa lạc lõng giữa dòng đời.

Violet thở dài và nhìn xuống con đường theo hướng Olaf đã trốn thoát "Chị hi vọng kĩ năng sáng chế của mình không thua nữa." Nó nói "Vì ta cần nhiều hơn một lời chúc may mắn để cứu anh em nhà Quagmire."

Klaus thở dài và nhìn xuống con đường theo hướng mà bụi tro của dinh thự từng là ngôi nhà đầu tiên của chúng "Em hi vọng kĩ năng tìm kiếm của em không thua nữa." Nó nói "Vì ta cần nhiều hơn một lời chúc may mắn để giải mã bí ẩn hành lang và dinh thự nhà Baudelaire."

Sunny thở dài và nhìn cái miếng lót bay xuống cầu thang "Cắn." nó nói, nghĩa là nó hi vọng răng của nó không bị thua, vì nó cần nhiều hơn một lời chúc may mắn để khám phá V.F.D là viết tắt của cái gì.

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau gượng cười. Chúng cười vì chúng không nghĩ kĩ năng sáng chế của Violet sẽ thua, hơn nữa là kĩ năng tìm kiếm của Klaus sẽ thua hay răng của Sunny sẽ thua. Nhưng tụi nó cũng biết rằng chúng sẽ không thua ai cả, khi Jerome thua với chúng còn ông Poe thì cũng chẳng hơn, ông ta gọi nhầm số điện thoại cho một nhà hàng Việt Nam thay vì gọi cho cảnh sát. Cho dù có bao nhiêu điều bất hạnh xảy ra với chúng hay bao nhiêu điều giả tạo chúng sẽ đối mặt trong tương lai, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire biết rằng chúng có thể nương tựa vào nhau suốt đời, và ít nhất, đó là điều duy nhất trên thế giới này là sự thật.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.