Nếu bạn lấy một cái túi nhựa, đặt nó vào một cái tô lớn, rồi dùng muỗng khuấy nó xung quanh cái tô, bạn có thể dùng cụm từ "một hỗn hợp túi" để mô tả những gì trước mắt bạn, nhưng bạn sẽ không dùng cụm từ theo cái cách mà tôi sắp dùng bây giờ đâu. Mặc dù "một hỗn hợp túi" đôi khi đề cập đến một tùi nhựa bị khuấy trong một cái tô, nhưng thông thường nó cũng được dùng để mô tả một tình huống vừa tốt vừa xấu. Ví dụ, một buổi chiều ở rạp chiếu phim sẽ là một hỗn hợp túi nếu bộ phim ưa thích của bạn đang chiếu, nhưng bạn lại phải ăn sỏi thay vì bắp rang. Một chuyến đi đến sở thú sẽ là một hỗn hợp túi nếu thời tiết đẹp, nhưng tất cả các con sư tử ăn thịt đàn ông và đàn bà đang chạy loanh quanh. Cũng giống như bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire, những ngày đầu tiên sống với nhà Squalor là một trong những hỗn hợp túi mà chúng chưa bao giờ gặp, vì phần nào tốt thì rất tốt, nhưng phần nào xấu thì thật kinh khủng.
Một trong những phần tốt nhất đó là bọn trẻ nhà Baudelaire một lần nữa được sống trong thành phố mà chúng sinh ra và lớn lên. Sau khi ba mẹ bọn trẻ nhà Baudelaire mất và sau cuộc sống khắc nghiệt khi ở cùng bá tước Olaf, ba đứa trẻ đã bị đưa đến những nơi xa để sống, chúng bỏ quên đi những cảm giác thân quen ở quê nhà. Mỗi sáng sau khi Esme đi làm, Jerome sẽ đưa bọn nhỏ đến những nơi ưa thích của chúng trong thị trấn. Violet rất vui khi thấy những vật trưng bày ưa thích của nó trong Bảo Tàng Phát Minh Verne không bị thay đổi, vậy nên nó có thể xem xét các món đồ cơ học từng truyền cảm hứng cho con bé trở thánh nhà sáng chế khi mới hai tuổi. Klaus rất vui khi được thăm lại Nhà Sách Akhmatova, nơi ba thường đưa nó đến vào dịp đặt biệt, để mua một tập bản đồ hay một cuốn sách bách khoa toản thư. Và Sunny rất vui khi được thăm lại Bệnh Viện Pincus nơi nó được sinh ra, mặc dù kí ức của nó về nơi này chỉ là một chút mơ hồ.
Nhưng buổi chiều, ba đứa nhỏ sẽ trở về tòa nhà 667 đường Dark Avenue, và đó là tình huống mà bọn trẻ nhà Baudelaire cảm thấy gần như không thoải mái. Có một điều như thế này, căn nhà trên cùng đó quá lớn. Bên cạnh bảy mươi mốt phòng ngủ, còn có một số phòng như mấy cái phòng khách, mấy cái phòng ăn tối, mấy cái phòng ăn sáng, mấy cái phòng ăn vặt, mấy cái phòng ngồi, mấy cái phòng đứng, mấy cái phòng khiêu vũ, mấy cái phòng tắm, mấy cái nhà bếp, và một loạt các phòng dường như chẳng có mục đích gì cả. Căn nhà trên cùng đó quá rộng lớn làm bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire thường cảm thấy lạc lối. Violet rời khỏi phòng ngủ để đi đánh răng và một tiếng sau nó cũng chưa tìm được đường về. Klaus vô tình để quên kính trên quầy bếp và nó mất cả buổi chiều để tìm đâu là cái nhà bếp nó để quên. Còn Sunny tìm một nơi thoải mái để ngồi và cắn mọi thứ nhưng đến ngày hôm sau vẫn chưa ai tìm được nó. Rất khó dành thời gian với Jerome, đơn giản vì rất khó tìm thấy ông ta ở đâu trong bấy nhiêu căn phòng sang trọng trong ngôi nhà mới này và bọn trẻ gần như không thấy Esme cả ngày. Chúng biết là bà ta đi làm mỗi ngày và về nhà vào buổi tối nhưng thậm chí khi bà ta ở nhà chúng cũng không thể bắt gặp được người cố vấn tài chính quan trọng thứ sáu của thành phố đâu cả. Dường như bà ta quên mất sự hiện diện của các thành viên mới trong gia đình hay chỉ đơn giản là bà ta thích đi dạo loanh quanh trong mấy căn phòng hơn là dành thời gian với ba chị em nó. Nhưng bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire cũng không để tâm lắm đến việc Esme vắng mặt thường xuyên. Chúng thích dành thời gian cho nhau, hoặc với Jerome hơn là tham giao vào cuộc trò chuyện vô tận về những gì đang là mốt và lỗi mốt. Thậm chí khi bọn trẻ nhà Baudelaire ở trong phòng ngủ cũng không có thời gian tuyệt vời. Như đã hứa, Jerome cho Violet ở một căn phòng với cái ghế thùng gỗ lớn, là một thứ hoàn hảo để giữ dụng cụ nhưng Violet không tìm thấy dụng cụ nào trong căn nhà cao nhất này cả. Con bé thấy thật kì quặc khi cả một căn nhà khổng lồ như vậy mà không có một cái khóa vặn hay một cái kìm bấm nào cả, khi Violet hỏi Esme vào một buổi tối, thì bà ta hóm hỉnh trả lời, mấy cái dụng cụ đó đã lỗi thời. Klaus có một thư viện nhà Squalor sát phòng ngủ, đó là một căn phòng rộng lớn, thoải mái với hàng trăm quyển sách trên kệ. Nhưng đứa con thứ nhà Baudelaire cảm thấy thất vọng khi thấy rằng đó là những quyển sách mô tả những gì từng là mốt và lỗi mốt qua các năm tháng lịch sử. Klaus cố gắng quan tâm đến loại sách này, nhưng thật là ngu xuẩn khi đọc mấy cuốn sách rẻ tiền này, như Giày boot là mốt trong năm 1812 hay là Cá hồi: ở Pháp, chúng đã lỗi thời, và Klaus thấy thời gian nó ở trong thư viện thật kinh khủng. Và Sunny tôi nghiệp cũng chẳng hơn gì, cụm từ ở đây có nghĩa là "cũng trở nên buồn chán trong phòng ngủ của nó". Jerome cẩn thận đặt thật nhiều đồ chơi trong phòng con bé, nhưng chúng là đồ chơi thiết kế mềm mại dành cho trẻ sơ sinh, những con thú bông mềm mại, những chiếc gối đệm và những cái gối màu sắc, không có gì thú vị để cắn.
Nhưng thật sự cái túi Baudelaire hỗn hợp không phải là kích thước của căn nhà gia đình Squalor, hay sự thất vọng vì ghế thùng để dụng cụ trống lốc, hay một thư viện không có sách hay, hay các món đồ không thể nhai. Điều thật sự làm chúng lo âu là bọn trẻ nhà Quagmire đang trải qua điều gì, đó mới là điều thực sự tệ. Mỗi ngày trôi qua, nỗi lo cho bạn bè càng đè nặng lên đôi vai của bọn trẻ nhà Baudelaire, càng ngày càng nặng hơn, bởi vì ông bà Squalor không giúp được gì cả.
"Ta rất, rất mệt khi thảo luận về anh em sinh đôi của mấy đứa." Esme nói vào một ngày khi bọn trẻ nhà Baudelaire và ông bà Squalor ngồi nhấm nháp martini nước trong môt đêm, trong một phòng khách mà chúng chưa bao giờ thấy "Ta biết mấy đứa lo cho chúng, nhưng quá nhàm chán khi cứ bla bla bla về nó."
"Tụi cháu không có ý làm bác chán." Violet nói, không thể hiện thái độ khinh bỉ với người nói vấn đề của chúng thật chán.
"Dĩ nhiên là không." Jerome nói, lấy ô liu ra khỏi cái ly sang chảnh và bỏ vào miệng trước khi quay qua bà vợ "Chúng chỉ đang lo thôi, Esme, đó cũng là điều dễ hiểu. Ta biết ông Poe đang làm tất cả những gì có thể, nhưng tất cả chúng ta có thể quan tâm đến nhau và nghĩ về điều khác được không."
"Em không có thời gian để tâm đến nhau đâu." Esme nói "Buổi Đấu Giá Mốt đang đến, em phải tập trung sức lực để đảm bảo thành công."
"Buổi Đấu Giá Mốt?" Klaus hỏi.
"Một Buổi Đấu Giá." Jerome giải thích "Là một kiểu buôn bán. Mọi người tụ tập trong một căn phòng lớn và một người bán đấu giá đưa ra một đống đồ để bán. Nếu mấy đứa thấy thích món nào, mấy đứa sẽ đưa ra mức giá mấy đứa trả cho nó. Đó là đấu giá. Sau đó một người khác sẽ đặt ra giá khác, rồi người khác và người nào đưa ra mức giá cao nhất sẽ thắng và mua được món đồ đó. Nó thú vị kinh khủng. Mẹ mấy đứa thích chuyện này lắm. Ta nhớ có một lần-"
"Anh quên phần quan trọng nhất rồi." Esme chen ngang "Đó là Buổi Đấu Giá Mốt bởi vì chúng ta sẽ bán những thứ đang là mốt. Em luôn tổ chức nó, và nó là một trong những sự kiện gây sốc trong năm!"
"Smashi?" Sunny hỏi.
"Trong trường hợp này," Klaus giải thích với em gái nó "Từ "gây sốc" không có nghĩa là có thứ gì đó bị đập vỡ. Nó chỉ có nghĩa là "kinh ngạc"."
"Và nó đáng kinh ngạc." Esme nói, nốc hết ly martini nước "Chúng ta tổ chức buổi đấu giá tại Veblen Hall, và ta chỉ bán những thứ đang là mốt nhất mà chúng ta có thể tìm thấy, và hơn hết, ta sẽ kiếm được số tiền chính đáng."
"Chính đáng là sao?" Violet hỏi. Esme vỗ bàn tay dài móng với niềm vui sướng "Là ta! Mọi khoảng tiền người ta trả ở buổi đấu giá sẽ vào túi ta! Không tuyệt sao?"
"Em yêu, thật ra." Jerome nói "Anh nghĩ rằng năm nay, có lẽ chúng ta nên đưa số tiền đó cho lý do chính đáng hơn. Ví dụ, anh có đọc về gia đình bảy người. Người ba và người mẹ thất nghiệp, giờ họ nghèo khổ đến nổi không đủ tiền thuê một căn nhà một phòng. Ta nên gửi số tiền đấu giá được cho những người như họ."
"Đừng có ngớ ngẩn như vậy." Esme nhảy vào nói "Nếu chúng ta cho tiền người nghèo, họ sẽ không nghèo nữa. Đồng thời, năm nay chúng ta sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Em đã ăn trưa với mười hai người triệu phú sáng nay, hết mười một người nói sẽ tham gia Buổi Đấu Giá Mốt. Người còn lại bận đi dự tiệc sinh nhật. Chỉ cần nghĩ đến số tiền em sẽ kiếm được, Jerome! Có thể chúng ta sẽ chuyển đến căn nhà lớn hơn!"
"Nhưng ta vừa chuyển đi vào tuần trước rồi mà." Jerome nói "Anh sẽ chi một số tiền để thang máy hoạt động lại. Chứ leo thang lên nhà mệt quá."
"Đó, anh lại ngớ ngẩn nữa rồi." Esme nói "Nếu không nghe bọn trẻ mồ côi nói việc bạn nó bị bắt cóc thì cũng nghe anh nói chuyện cái thang máy. À, ta không còn thời gian tán dóc nữa đâu. Gunther sẽ đến đây tối nay, em muốn anh, Jerome, đưa bọn nhỏ ra ngoài ăn tối."
"Gunther là ai?" Jerome hỏi.
"Dĩ nhiên Gunther là người bán đấu giá." Esme trả lời "Ông ta được bình chọn là người mốt nhất thị trấn, ông ta sẽ giúp em tổ chức buổi đấu giá. Ông ta sẽ đến đây tối nay và thảo luận danh sách đấu giá, tụi em không muốn bị làm phiền. Đó là lý do tại sao em muốn anh và bọn nhỏ đi ra ngoài ăn tối, và cho tụi em có thời gian riêng tư."
"Nhưng anh đã hứa sẽ dạy tụi nhỏ chơi cờ tối nay." Jerome nói.
"Không, không, không." Esme nói "Các người sẽ ra ngoài ăn tối. "Tất cả được sắp xếp. Em đã đặt chỗ tại Cafe Salmonella lúc bảy giờ. Giờ sáu giờ rồi, mọi người đi nhanh đi. Đi cầu thang mất nhiều thời gian lắm đó. Nhưng trước khi đi. Mấy đứa nhỏ, ta có quà cho mỗi đứa đây."
"Ta nghĩ ta mua cho mấy đứa vài thứ mấy đứa thật sự muốn." Bà ta nói "Mấy đứa sẽ bớt nói nhảm về bọn trẻ nhà Quagmire."
"Ý Esme là." Jerome nhanh chóng thêm vào "Chúng ta muốn mấy cháu vui vẻ trong căn nhà nay, dù lo lắng cho bọn trẻ nhà Quagmire."
"Em đâu có ý đó." Esme nói "Bỏ đi. Mở quà đi mấy đứa."
Bọn trẻ nhà Baudelaire mở quà ra và tôi rất tiếc khi phải nói cái túi đó cũng là một hổn hợp túi. Có rất nhiều, nhiều điều khó khăn trong cuộc sống, nhưng có một điều thì không đó là nhìn nhận người ta thấy thích thú hay không khi mở quà. Nếu ai đó thích thú, người ta sẽ luôn đặt đấu chấm thang vào cuối câu của họ để thể hiện giọng điệu vui mừng. Vì dụ nếu họ nói "Oh!" một cách phẩn khích, thay vì đơn giản nói "Oh," với một dấu phảy sau đó, điều này cho thấy món quà là một cái gì đó đáng thất vọng.
"Oh," Violet nói khi nó mở quà ra.
"Oh," Klaus nói khi nó mở quà ra.
"Oh," Sunny nói khi xé toạt món quà nó ra bằng răng.
"Vest sọc đó! Ta biết mấy đứa thích mà!" Esme nói "Chắc mấy ngày qua mấy đứa xấu hổ lắm khi ra đường mà không mặc vest sọc! Vest sọc là mốt và trẻ mồ côi là mốt, nên hãy tưởng tượng xem mấy đứa sẽ như thế nào khi vừa là trẻ mồ côi mà con mặc vest sọc! Đừng tự hỏi tại sao mấy cháu cảm thấy thú vị!"
"Anh có thấy tụi nhó thú vị khi mở quà đâu." Jerome nói "Anh không đổ lỗi cho chúng. Esme, anh nghĩ là chúng ta đã nói sẽ mua cho Violet một bộ dụng cụ mà. Con bé rất nhiệt tình trong việc sáng tạo. Và anh nghĩ ta nên ủng hộ việc đó chứ."
"Nhưng cháu cũng nhiệt tình với vest sọc." Violet nói, các bạn biết đó, đôi khi ta phải tỏ ra vui mừng với những món quà dù ta không thích "Cảm ơn bác rất nhiều."
"Và Klaus nên được mua cho một quyển niên giám tốt." Jerome nói tiếp "Anh đã nói với em nó thích thú với Đường Đổi Ngày Quốc Tế thế nào mà, và một cuốn niên giám có thể là quyển sách tuyệt vời để học."
"Nhưng cháu rất thích thú với vest sọc." Klaus nói, nó nói dối giỏi như chị nó vào lúc cần thiết "Cháu rất cảm kích món quà này."
"Và Sunny." Jerome nói "Sẽ được tặng một khung vuông bằng đồng lớn để nó cắn."
"Ayjim." Sunny nói. Con bé có ý là "Cháu thích bộ đồ, cảm ơn bác nhiều lắm." thậm chí nó không có ý đó chút nào.
"Em biết là chúng ta đã bàn bạc mua mấy cái thứ vớ vẩn đó." Esme nói rồi vẫy cái bản tay dài móng "Nhưng công cụ đã lỗi thời mấy tuần này rồi, niên giám thì lỗi thời mấy tháng rồi, em nhận được một cuộc gọi nói khung vuông bằng đồng không còn là mốt trong mấy năm nay rồi. Mốt bây giờ là vest sọc, Jerome à. Em không đồng ý việc anh dạy tụi nhỏ bỏ qua cái gì là mốt và cái gì lỗi thời. Anh không muốn điều tốt nhất cho tụi nó à?"
"Dĩ nhiên." Jerome nói "Anh không có nghĩ như thế, Esme. Mấy đứa, ta hi vọng các cháu thích món quà, thậm chí nó không liên quan tới sở thích của mấy cháu. Sao mấy đứa không thử mặc đồ mới đi. Ta sẽ mặc nó đi ăn tối."
"Oh vâng!" Esme nói "Cafe Salmonella là một trong những cái nhà hàng mốt nhất. Thực tế là, em nghĩ họ sẽ không cho bọn anh vào ăn nếu không mặc đồ vest sọc đâu, nên đi thay đi. Nhanh lên giùm cái! Gunther sắp đến trong vài phút nữa đó."
"Chúng ta nhanh thôi." Klaus nói "Cảm ơn bác lần nữa vì món quà."
"Không có chi." Jerome cười nói và bọn trẻ cười lại, ra khỏi phòng khách, đi xuống cái hành lang, qua cái nhà bếp và một cái phòng khách khác, qua bốn cái phòng tắm, và tiếp túc và tiếp tục và tiếp tục, cuối cùng tìm thấy phòng ngủ của chúng. Chúng đứng bên nhau một phút bên ngoài của phòng ngủ, chán nãn nhìn vào mấy cái túi của chúng.
"Chị không biết tụi mình sẽ như thế nào nếu mặc những thứ này." Violet nói.
"Em cũng không biết." Klaus nói "Và càng tệ hơn khi biết là tụi mình xém được những món quà mà tụi mình thực sự muốn."
"Puictiw." Sunny đồng ý.
"Nghe này." Violet nói "Sao ta lại tuyệt vọng như vậy chứ. Chúng ta đang sống trong một căn hộ khổng lồ. Mỗi đứa đều có phòng riêng. Người gác cửa hứa sẽ canh chừng bá tước Olaf và ít nhất người bảo hộ mới của chúng ta là người thú vị. Vậy mà chúng ta còn đứng đây phàn nàn."
"Chị nói đúng." Klaus nói "Chúng ta nên làm mọi thứ tốt hơn. Nhận một món quà tồi tệ cũng đâu có tệ bằng việc bạn bè ta đang trong tình trạng nguy hiểm kinh khủng. Chúng ta rất rất may mắn khi ở đây rồi đó."
"Chittol." Sunny nói, có nghĩa là "Đúng vậy. Chúng ta nên thôi phàn nàn và đi thay đồ mới thôi."
Bọn trẻ nhà Baudelaire đứng cùng nhau thêm một chút và kiên quyết gật đầu, cụm từ ở đây có nghĩa là "cố gắng làm chúng ngừng cảm thấy vô ơn và mặc đồ mới." Mặc dù chúng không muốn tỏ ra hư hỏng, mặc dù chúng biết tình huống của chúng không phải là kinh khủng nhất, mặc dù chúng có ít hơn một giờ để thay đồ, tìm Jerome, và đi xuống hàng trăm, hàng trăm bậc thang, ba đứa nhỏ vẫn không có vẻ gì động đậy. Chúng chỉ đơn giản đứng trước cửa phòng ngủ và nhìn chăm chăm vào cái túi từ của hàng In Boutique.
"Dĩ nhiên." Cuối cùng Klaus nói "Chúng ta rất may mắn, nhưng sự thật là mấy bộ vest sọc này quá lớn với tụi mình."
Klaus nói sự thật. Đó là sự thật giúp bạn hiểu tại sao bọn trẻ nhà Baudelaire quá thất vọng với thứ trong túi của tụi nó. Đó là sự thật giúp bạn hiểu tại sao bọn trẻ nhà Baudelaire cứ lưỡng lự vào phòng và thay đồ. Và sự thật đó trở nên rõ ràng hơn khi bọn trẻ nhà Baudelaire vào phòng, mở túi chúng ra và mặc món quà Esme cho chúng.
Sẽ rất khó để biết một bộ quần áo có vừa với bạn không cho đến khi bạn thử nó, nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire có thể nói ngay khi chúng nhìn vào túi đồ, rẳng bộ quần áo làm chúng thấy mình bị mang ra so sánh với người lùn. Cụm từ "so sánh với người lùn" không liên quan gì đến những người lùn, những sinh vật ngu si đần độn suốt ngày huýt sáo và dọn dẹp nhà cửa trong mấy câu chuyện cổ tích. "So sánh với người lùn" có nghĩa đơn giản là một thứ gì đó có vẻ nhỏ khi mang ra so sánh với thứ khác. Một con chuột sẽ so sánh với người lùn khi so với một con đà điểu, và một con đà điểu sẽ so sánh với người lùn khi so với thành phố Paris. Và bọn trẻ nhà Baudelaire bị so sánh với người lùn khi so với bộ đồ vest sọc. Khi Violet mặc quần, ống quần dài dài hơn nhiều so với cơ thể nó, nên nhìn con bé như có hai cọng mì khổng lồ thay vì chân. Khi Klaus mặc cái áo khoác, tay áo thòng xuống ra xa, xa khỏi tay nó, nên nhìn cánh tay thằng bé như co rút lại trong cơ thể nó. Và bộ đồ của Sunny lớn hơn nó nhiều đến nỗi cứ tưởng nó trùm cái ga trải giường thay vì quần áo. Khi bọn trẻ nhà Baudelaire bước ra khỏi phòng ngủ, gặp lại nhau trong hành lang, chúng thậm chí còn không nhận ra nhau.
"Nhìn chị như đang trượt tuyết." Klaus nói chỉ vào đôi chân của chị nó "Ngoại trừ ván trượt của chị làm bằng vải chứ không phải hợp kim titan."