Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Buổi sáng là thời gian tốt nhất để suy nghĩ. Khi ai đó thức dậy, nhưng chưa ra khỏi giường, đó là thời điểm tuyệt vời để nhìn lên trần nhà, đang che chở một cuộc đời và tự hỏi tương lai sẽ ra sao. Cái buổi sáng mà tôi đang viết chương này, tôi đang tự hỏi tương lai sẽ ra sao nếu thứ gì đó giữ tôi không thể nhìn và bò ra cửa sổ kép bằng cái còng tay, nhưng trong trường hợp của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire, khi mặt trời mọc lên qua tám trăm bốn mươi chin cái cửa sổ trong nhà Squalor, chúng đang tự hỏi tương lai sẽ ra sao khi chúng cảm thấy rắc rối cận kề bên mình.

Violet nhìn tia nắng đầu tiên chiếu sáng cái ghế thùng vững chắc và cố tưởng tượng ra kết hoạch thâm độc mà Gunther đang vạch ra. Klaus nhìn những tia nắng bình minh rọi trên bức tường ngăn cách phòng nó và thư viện nhà Squalor và nặn bộ não nó tìm cách làm Gunther biến mất thành không khí. Và Sunny nhìn tia nắng mặt trời trồi lên soi sáng tất cả các món đồ chơi không có giá trị và cố gắng nghĩ nếu chúng có thơi gian thảo luận với nhau trước khi nhà Squalor đến đánh thức chúng.

Điều cuối cùng này khá là dễ dàng thực hiện. Đứa út nhà Baudelaire bò ra khỏi cửa phòng ngủ, đánh thức anh nó dậy và mở cửa phòng Violet, thấy chị nó đã ra khỏi giường và đang ngồi trên cái ghế thùng với mái tóc được cột lên bằng sợi ruy băng để tránh vướn tóc. "Tageb." Sunny nói.

"Chào buổi sáng." Violet nói "Chị nghĩ cột tóc lên và ngồi trên ghế thùng có thể giúp chị nghĩ và phát minh ra cái gì đó. Nhưng chị không nghĩ ra gì cả."

"Quá đủ khủng khiếp khi Olaf lại xuất hiện lần nữa." Klaus nói "Và chúng ta phải gọi ông ta là Gunther. Nhưng chúng ta không có một ý nghĩ mờ nhạt nào về kế hoạch của ông ta cả."

"Ông ta muốn cướp gia tài của chúng ta." Violet nói.

"Klofy." Sunny nói, nghĩa là "Dĩ nhiên, nhưng bằng cách nào?"

"Biết đâu có gì đó ở Buổi Đấu Giá." Klaus đoán "Tại sao ông ta lại cải trang thành một nhà bán đấu giá nếu nó là một phần của kế hoạch?"

Sunny ngáp, Violet cuối xuống ẵm con bé lên để nó có thể ngồi trong lòng mình "Em có nghĩ là ông ta sẽ bán đấu giá chúng ta không?" Violet hỏi khi Sunny nghiên người để có ý muốn cắn cái ghế thùng "Ông ta sẽ sai một trong những tên đồng bọn để trả giá cao hơn và cao hơn cho chúng ta đến khi thắng, rồi sau đó chúng ta sẽ lọt vào tròng như các bạn nhà Quagmire tội nghiệp."

"Nhưng Esme nói là phạm luật khi bán đấu giá trẻ em." Klaus chỉ ra.

Sunny thôi gặm cái ghế thùng, quay ra nhìn anh chị nó "Nolano?" Nó hỏi, nghĩa là "Anh chị có nghĩ là nhà Squalor đang hợp tác với Gunther không?"

"Chị không nghĩ vậy." Violet nói "Họ rất tốt với chúng ta - à, ít nhất thì có Jerome - dù sao thì họ cũng không cần gia tài nhà Baudelaire. Họ có rất nhiều tiền rồi."

"Nhưng họ không có nhiều nhận biết." Klaus buồn bã nói "Gunther đã lừa được họ chỉ bằng một đôi boot đen, một bộ vest sọc và một cái kính một tròng."

"Thêm nữa, ông ta lừa họ rằng nghĩ ông ta đã đi về." Violet nói "Nhưng người gác cửa chắc chắn là ông ta chưa."

"Gunther cũng lừa ta luôn." Klaus nói "Làm sao mà ông ta đi mà người gác cửa không thấy?"

"Chị không biết." Violet nói một cách khổ sở "Toàn bộ chuyện này như trò chơi xếp hình, có quá nhiều mảnh bị thiếu để hoàn thiện."

"Ta vừa nghe ai nhắc đến 'xếp hình' đúng không?" Jerome hỏi "Nếu mấy đứa tìm hình xếp, bác nghĩ có một ít trong tủ ở mấy cái phòng ngồi, hay có lẻ là trong mấy cái phòng khách, bác không nhớ nữa."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn lên và thấy người giám hộ của chúng đang đứng trước cửa phòng ngủ của Violet với một nụ cười trên mặt và cái khay bằng bạc trên tay.

"Chào buổi sáng, Jerome." Klaus nói "Và cám ơn bác, nhưng tụi cháu không tìm hình xếp. Violet chỉ nói ẩn dụ. Tụi cháu đang tìm hiểu vài thứ."

"À, vậy thì các cháu sẽ chẳng tìm hiểu được cái gì với cái bao tử trống rỗng đâu." Jerome trả lời "Bác có bữa sáng cho các cháu đây: ba cái trứng ốp la và mấy miếng bánh mì nướng ngon lành."

"Cám ơn bác." Violet "Bữa sáng của tụi cháu thật tuyệt."

"Không có chi." Jerome đáp "Esme có cuộc họp quan trọng với Vua Arizona hôm nay, nên hôm nay chúng ta có nguyên ngày với nhau. Bác nghĩ ta nên đi bộ qua thị trấn đến quận Clothing (Quần áo), và mang vest sọc của tụi cháu đến một người thợ may giỏi. Chẳng có lợi gì khi có chúng mà mặc không vừa."

"Knilliu!" Sunny thốt lên, nghĩa là "Cám ơn bác rất nhiều ạ."

"Ta không hiểu 'Knilliu!' nghĩa là gì." Esme nói, bước vào phòng ngủ "Và ta chẳng quan tâm, nhưng mấy đứa bây sẽ quan tâm cái tin tuyệt vời mà ta vừa nhận được trên điện thoại! Martini nước lỗi mốt rồi, soda rau mùi là mốt!"

"Soda rau mùi?" Jerome cau mày nói "Nghe thật kinh khủng. Anh nghĩ anh sẽ dính với Maritni nước."

"Anh không nghe em rồi." Esme nói "Soda rau mùi giờ là mốt. Anh phải ra ngoài và mua vài thùng về ngay bây giờ."

"Nhưng anh phải mang vest sọc của tụi nhỏ đến thợ may." Jerome nói.

"Vậy thì anh phải đổi kế hoạch thôi." Esme nói ngay "Bọn trẻ có quần áo rồi, nhưng chúng chưa có soda rau mùi."

"Anh không muốn đôi co với em." Jerome nói.

"Vậy đừng đôi co." Esme trả lời "Và cũng đừng mang theo bọn nhỏ. Quận Beverage không có chỗ cho tụi trẻ. À, ta nên đi thôi, Jerome. Em không muốn trễ hẹn với Vua Arizona."

"Bộ em không muốn dành thời gian cho bọn trẻ Baudelaire trước khi bắt đầu ngày làm việc sao?" Jerome hỏi.

"Chẳng có gì đặc biệt." Esme nói, nhìn vội vào cái đồng hồ "Em sẽ nói chào buổi sáng với tụi nó thôi. Chào buổi sáng. Được rồi, đi thôi, Jerome."

Jerome mở miệng tính nói cái gì đó nhưng Esme đang xải bước ra khỏi phòng ngủ, nên ông ấy chỉ nhún vai "Một ngày tốt lành nhé." Ông ấy nói với tụi nhỏ "Có đồ ăn trong tất cả các nhà bếp, nên mấy cháu có thể tự xử bữa trưa. Bác rất tiếc không thể thực hiện kế hoạch ngày hôm nay."

"Nhanh lên coi!" Esme gọi từ hành lang, và Jerome chạy ra khỏi phòng ngủ. Bọn trẻ nghe tiếng bước chân của người giám hộ nhỏ dần, nhỏ dần khi đi tới cửa trước.

"À." Klaus nói khi chúng không còn nghe gì nữa cả "Hôm nay ta nên làm gì đây?"

"Vinfrey." Sunny nói.

"Sunny đúng." Violet nói "Ta nên dành ngày hôm nay để tìm ra kế hoạch của Gunther."

"Làm sao ta biết được." Klaus nói "Khi chúng ta còn không biết ông ta ở đâu?"

"Tốt hơn chúng ta nên tìm." Violet nói "Ông ta có lợi thế không công bằng đó là yếu tố bất ngờ, và chúng ta không muốn ông ấy có lợi thế không công bẳng về một nơi ẩn náu tốt."

"Nhà này có rất nhiều chỗ trốn tốt." Klaus nói "Có quá trời phòng."

"Koundix." Sunny nói có nghĩa là "Nhưng ông ta không thể ở trong nhà được. Esme nhìn thấy ông ta đi mà."

"Vâng, biết đâu ông ta đã lẻn vào." Violet nói "Và đang trốn quanh đây ngay lúc này."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau, và nhìn cửa phòng Violet, một nửa hi vọng sẽ thấy Gunther đứng đó nhìn chúng với đôi mắt sáng, sáng rực của ông ta.

"Nếu ông ta đang trốn quanh đây." Klaus nói "Ông ta sẽ không bắt chúng ta ngay khi nhà Squalor vừa ra ngoài chứ?"

"Có lẻ vậy." Violet nói "Nếu đó là kế hoạch của ông ta."

Bọn trẻ nhìn vào cái cửa trống một lần nữa.

"Em sợ." Klaus nói.

"Ecrif!" Sunny đồng ý.

"Chị cũng sợ." Violet thừa nhận "Nhưng nếu ông ta trong nhà này, tốt hơn hết chúng ta nên tìm ra. Chúng ta phải tìm chỗ vào nếu tìm thấy ông ta."

"Em không muốn tìm ông ta." Klaus nói "Thay vì vậy ta nên chạy xuống dưới gọi cho ông Poe."

"Ông Poe đang trong cái trực thăng tìm các bạn nhà Quagmire." Violet nói "Ngay khi ông ấy trở về có lẻ đã quá muộn. Chúng ta phải tìm ra Gunther đang âm mưu điều gì - không chỉ để an toàn cho chúng ta mà còn vì an toàn của Isadora và Duncan."

Khi đề cập đến bọn trẻ nhà Quagmire, bọn trẻ nhà Baudelaire cảm thấy vững lòng hơn, cụm từ ở đây có nghĩa là "nhận ra chúng phải tìm Gunther trong nhà, thậm chí đó là điều kinh sợ để làm." Bọn trẻ Duncan và Isadora đã cật lực giúp chúng khỏi kế hoạch của Olaf ở trường Prufrock Preparatory, làm hầu hết những thứ chúng có thể để giúp bọn trẻ thoát khỏi kế hoạch thâm độc của Olaf. Bọn trẻ nhà Quagmire trốn ra giữa đêm và đặt chúng vào nguy hiểm. Bọn trẻ nhà Quagmire đã cải trang, mạo hiểm mạng sống của chúng để đánh lừa Olaf. Bọn trẻ nhà Quagmire đã làm nhiều cuộc tìm kiếm, tìm ra bí mật của V.F.D - mặc dù chúng đã bị bắt đi trước khi có thể nói ra bí mật cho bọn trẻ nhà Baudelaire. Violet, Klaus và Sunny nghĩ đến hai anh em dũng cảm và trung thành, rồi biết chúng phải dũng cảm và trung thành như vậy, bây giờ chúng có một cơ hội để cứu bạn chúng.

"Chị nói đúng." Klaus nói với Violet và Sunny gật đầu đồng ý "Chúng ta phải tìm trong nhà. Nhưng đây là một nơi phức tạp. Em bị lạc khi tìm nhà tắm lúc tối. Làm sao ta đi tìm kiếm mà không bị lạc?"

"Hansel!" Sunny nói.

Hai đứa lớn nhà Baudelaire nhìn nhau. Rất hiếm khi Sunny nói cái gì đó mà anh chị nó không hiểu, và dường như lần này là như vậy.

"Ý em là chúng ta vẽ bản đổ hả?" Violet hỏi.

Sunny lắc đầu "Gretel!" Con bé nói.

"Đó là lần thứ hai anh chị không hiểu em." Klaus nói "Hansel và Gretel? Nghĩa là sao?"

"Oh!" Violet bất chợt thét lên "Hansel và Gretel có nghĩa là Hansel và Gretel - em biết không, đó là hai đứa trẻ ngu đần trong truyện cổ tích."

"Dĩ nhiên." Klaus nói "Hai an hem đó cứ khăng khăng đi thang lang quanh khu rừng."

"Để lại vụn bánh mì." Violet nói, nhặt một miếng bánh mì nướng từ bữa sáng mà Jerome mang cho chúng "Nên chúng không bị lạc. Chúng ta sẽ bóp nát bánh mì và để lại vài miếng trong mỗi phòng để chúng ta biết ta đã tìm trong đó rồi. Ý hay đó Sunny."

"Blized." Sunny nói khiêm tốn nghĩa là "Không có chi." Và tôi rất tiếc khi nói rằng con bé bắt đầu nói đúng. Vì bọn trẻ đi lang thang từ phòng ngủ đến phòng khách đến phòng ăn tối đến phòng ăn sáng đến phòng ăn vặt đến phòng ngồi đến phòng đúng đến phòng nhảy đến phòng tắm đến nhà bếp đến những phòng dường như chẳng có mục đích gì cả và trở lại lần nữa, chúng để lại vụn bánh mì ở mỗi nơi đi qua, Gunther cũng không bị tìm thấy ở đâu cả. Chúng nhìn vào mấy cái tủ quần áo của mỗi phòng ngủ, mấy cái tủ trong nhà bếp, và thậm chí kéo màn tắm trong mỗi phòng tắm để xem Guther có trốn sau chúng không. Chúng thấy các kệ quần áo trong tủ quần áo, lon thực phẩm trong tủ bếp và chai kem tắm trong buồng tắm nhưng bọn trẻ phải thừa nhận, khi hết buổi sáng, vụn bánh mì dẫn bọn trẻ nhà Baudelaire về phòng Violet, chúng không tìm thấy gì cả.

"Gunther đang trốn ở đâu trong cái thế giới này?" Klaus hỏi "Chúng ta đã tìm khắp nơi."

"Có thể ông ta đi chuyển quanh đây." Violet nói "Ông ta có thể ở trong một cái phòng sau lưng chúng ta suốt lúc đó, nhảy vào một cái phòng mà ta đã kiểm tra."

"Em không nghĩ vậy." Klaus nói "Chúng ta chắc chắn sẽ nghe thấy nếu ông ta bì bỏm chung quanh trong đôi boot ngu ngốc đó. Em không nghĩ ông ta vẫn còn trong nhà này từ tối qua đâu. Esme khẳng định thấy ông ta rời khỏi nhà nhưng người gác cửa khẳng định ông ta chưa. Chẳng liên quan gì cả."

"Chị nghĩ khác." Violet nói "Chị nghĩ nó có liên quan. Esme khẳng định ông ta rời khỏi nhà này. Người gác cửa khẳng định ông ta chưa rời khỏi tòa nhà. Có nghĩa là ông ta có thể ở trong bất kì căn hộ nào ở 667 Dark Avenue."

"Chị nói đúng." Klaus nói "Có thể ông ta thuê một căn ở lầu khác, làm trụ sở cho kế hoạch mới của ông ta."

"Hoặc đó là một trong những căn hộ thuộc một người trong đoàn kịch của ông ta." Violet nói, và đếm những con người khủng khiếp đó trên ngon tay "Có người đàn ông tay móc, ông đầu hói với cái mũi dài, người không giống nam hay nữ."

"Hay là hai người đàn bà mặt phấn - một trong hai đã bắt mấy bạn nhà Quagmire - là người cùng nhà." Klaus nói.

"Co." Sunny nói, nghĩa là "Hay Gunther lừa một trong số người dân ở 667 Dark Avenue để ông ta vào nhà, sau đó ông ta trói họ lại và đang ngồi trốn trong nhà bếp."

"Nếu chúng ta tìm thấy Gunther trong tòa nhà." Violet nói "Ít nhất nhà Squalor sẽ biết ông ta là một tên lừa bịp. Thậm chí họ không tin ông ta là bá tước Olaf, họ cũng sẽ nghi ngờ khi ông ta bị bắt đang trốn trong một căn nhà khác."

"Nhưng làm sao ta tìm đây?" Klaus hỏi "Chúng ta không thể đơn giản gõ cửa và đòi xem nhà."

"Chúng ta không cần phải xem từng căn." Violet nói "Ta có thể nghe họ."

Klaus và Sunny bối rối nhìn chị nó trong một thoáng và sau đó bắt đầu cười "Chị nói đúng!" Klaus nói "Nếu chúng ta đi xuống cầu thang, lắng nghe mọi cánh cửa, chúng ta có thể nghe nếu Gunther trong đó."

"Lorigo!" Sunny thốt lên nghĩa là "Còn chờ gì nữa? Đi thôi!"

"Đừng vội." Klaus nói "Đó là cả một quảng đường dài, chúng ta lại vừa đi quá trời và bò quá trời, trong trường hợp của em, Sunny. Tốt hơn chúng ta nên đi thay đôi giày chắc nhất và mang thêm vài đôi vớ. Để tránh bị phồng chân."

"Và ta nên mang theo ít nước." Violet nói "Để không khát."

"Ăn vặt!" Sunny hét lên và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire bắt đầu hành động, thay đồ pijamas và mặc đồ leo cầu thang thích hợp, mang giày chắc nhất, nhét thêm mấy đôi vớ vào túi. Sau khi Violet và Klaus chắc Sunny đã cột giày của nó xong, bọn trẻ rời phòng ngủ và theo vụng bánh mì ra hành lang, qua một phòng khách, qua hai phòng ngủ, xuống một cái hành lang khác, vào cái nhà bếp gần nhất, dính chặt với nhau suốt thời gian để chúng không thể lạc nhau trong căn nhà khổng lồ này. Trong nhà bếp, chúng tìm thấy vài chùm nho, một hộp bánh quy, một lọ bơ táo, và một chai nước mà nhà Squalor dùng để pha chế martini nước, nhưng bọn chúng sẽ dùng để làm dịu cơn khát trong suốt hành trình. Cuối cùng, chúng rời khỏi căn nhà trên cùng, đi qua cửa thang máy, đứng trên đầu cầu thang, chúng cảm thấy giống đi leo núi hơn là leo thang.

"Chúng ta phải đi nhón gót." Violet nói "Để chúng ta có thể nghe thấy Gunther mà ống ấy không nghe thấy ta."

"Và chúng ta nên thì thầm." Klaus thì thầm "Để ta có thể nghe lén, mà không ai có thể nghe lén chúng ta."

"Philavem." nói, có nghĩa là "Chúng ta bắt đầu thôi." Và bọn trẻ nhà Baudelaire bắt đầu, đi nhón gót xuống khúc quanh đầu tiên và nghe ngóng vào cửa nhà bên dưới nhà trên cùng. Trong vài giây, chúng không nghe thấy gì cả, nhưng sau đó, rất rõ ràng, chúng nghe thấy một người đàn bà nói chuyện điện thoại.

"Đó không phải là Gunther." Violet thì thầm "Ông ta không phải đàn bà."

Klaus và Sunny gật đầu, và bọn trẻ đi nhón gót xuống khúc quanh tiếp theo đến lầu dưới. Khi chúng đến cái cửa tiếp theo, nó mở ra để lộ một người đàn ông lùn tẹt trong bộ vest sọc "Gặp lại sau nhé, Avery!" Ông ta nói và rồi gật đầu với bọn trẻ, đóng cửa lại và bắt đầu đi xuống cầu thang."

"Đó cũng không phải là Gunther." Klaus thì thầm "Ông ta không lùn, và ông ta không gọi mình là Avery."

Violet và Sunny gật đầu, và bọn trẻ đi nhón gót xuống khúc quanh tiếp theo đến lầu dưới cái lầu dưới. Chúng dừng lại và nghe ngóng cái cửa, chúng nghe thấy tiếng một người đàn ông gọi lớn "Con sẽ đi tắm, mẹ à." Và Sunny lắc đầu."

"Mineak." Con bé thì thầm, nghĩa là "Gunther không bao giờ tắm. Ổng dơ lắm."

Violet và Klaus gật đầu, và bọn trẻ đi nhón gót xuống khúc quanh tiếp theo, tiếp theo, tiếp theo rồi nhiều cái sau đó, nghe ngóng từng cái cửa, thì thầm ngắn gọn với nhau và tiếp tục. Khi chúng đi xa hơn và xa hơn xuống lầu, chúng bắt đầu mệt, cũng giống như khi chúng đi lên đi xuống nhà Squalor nhưng lần này chúng chịu thêm nhiều khó khăn. Mấy đầu ngón chân chúng mệt vì đi nhón gót. Cổ họng chúng khàn khàn vì những lời thì thầm. Tai chúng lùng bùng vì phải nghe ngóng từng cánh cửa, và cằm tụi nó chùn xuống vì phải gật đầu đồng ý là không có gì chúng nghe thấy giống Gunther cả. Buổi sáng trôi qua, bọn trẻ nhà Baudelaire nhón gót, lắng nghe, thì thầm rồi gật đầu, và ngay khi chúng đến sảnh đợi của tòa nhà, dường như mọi chức năng vật lý của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đề bị đau theo một cách nào đó từ quảng đường dài.

"Thật là mệt mỏi." Violet nói, ngồi xuống giữa bật thang và vươn tới lấy chai nước "Kiệt sức và chẳng có kết quả." (fruitless)

"Nho nè!" Sunny nói.

"Không, không phải, Sunny." Violet nói "Ý chị không phải là chúng ta không có trái cây. Ý chị là chúng ta không rút ra được điều gì cả. Mấy đứa có nghĩ ta bỏ lỡ cái cửa nào không?"

"Không." Klaus nói, lắc đầu rồi vòng qua cái bánh quy "Em chắc mà. Lần này thậm chí em còn đếm số lầu, chúng ta có thể kiểm tra lần nữa lúc đi lên. Không phải bốn mươi tám hay tám mươi bốn. Là sáu mươi sáu. Sáu mươi sáu lầu và sáu mươi sáu cái cửa và không có cái nào Gunther trốn phía sau cả."

"Chị không hiểu." Violet khốn khổ nói "Nếu ông ta không ở trong nhà trên cùng, ông ta không ở trong mấy căn nhà khác, ông ta chưa rời tòa nhà, vậy ông ta ở đâu?"

"Chắc ông ta ở trong căn nhà trên cùng." Klaus nói "Và chúng ta chỉ là không phát hiện ra ông ta."

"Bishuy" Sunny nói, nghĩa là "Hay là ông ta ở trong mấy căn hộ khác và chúng ta chỉ là không nghe thấy tiếng ông ta?"

"Hay là ông ta đã rời khỏi tòa nhà." Violet nói, trét bơ táo lên một miếng bánh mì rồi đưa cho Sunny "Chúng ta có thể hỏi người gác cửa. Ông ta kìa."

Chắc chắn, người gác cửa ở vị trí bình thường của ông ấy ngay cửa, và nhận thấy ba đứa nhỏ mệt lã ngồi ở giữa cầu thang.

"Chào đằng ấy." Ông ta nói, bước đến chúng và cười từ bên dưới cái nón rộng vành. Đính trên tay áo dài của ông ta là một con sao biển nhỏ khắc bằng gỗ và một chai keo "Tôi đang đặt mấy đồ trang trí biển khơi này thì nghe thấy ai đó bước xuống cầu thang."

"Tụi cháu nghĩ tụi cháu sẽ ăn trưa ở đây, trong sảnh chờ." Violet nói, không muốn bị phát hiện là nó và em nó đi nghe lén từng cái cửa "Và sau đó đi lên lại."

"Tôi rất tiếc, nhưng mấy đứa không được lên lại nhà." Người gác cửa nói, và nhún vái trong cái áo khoác quá cỡ "Mấy đứa phải ở lại đây trong sảnh chờ. Dù sao thì, lời dặn rất rõ ràng: mấy đứa không được trở lại nhà Squalor cho đến khi vị khách về. Tôi cho mọi người đi vì ông Squalor nói vị khách của các người đang trên đường đi xuống, nhưng ông ấy đã sai, vì Gunther chưa bao giờ chườn mặt trong sảnh chờ."

"Ý ông là Gunther chưa rời khỏi tòa nhà hả?" Violet hỏi.

"Dĩ nhiên là chưa." Người gác cửa nói "Tôi ở đây ngày đêm, và tôi chưa nhìn thấy ông ấy đi. Tôi thề rằng Gunther chưa bước chân ra khỏi cửa."

"Ông ngủ lúc nào?" Klaus hỏi.

"Tôi uống nhiều cà phê lắm." Người gác cửa trả lời.

"Nó không có nghĩa gì cả." Violet nói.

"Có chứ." Người gác cửa nói "Cà phê có chứa caffeine, là một chất kích thích hóa học. Chất kích thích giữ cho người ta tỉnh táo."

"Ý cháu không phải là về cà phê." Violet nói "Ý cháu là về Gunther. Esme - là bà Squalor - khẳng định là ông ta rời khỏi nhà cao nhất tối qua rồi, khi mà chúng cháu còn ở nhà hàng. Nhưng ông cũng khẳng định là ông ta chưa rời tòa nhà. Đó là một vấn đề dường như không có giải pháp."

"Mọi vấn đề đều có cách giải quyết." Người gác cửa nói "Ít nhất thì đó là điều mà một người cộng sự gần gũi của tôi nói. Đôi khi phải mất một thời gian để tìm ra giải pháp - thậm chí ngay cả khi nó ở trước mũi mấy đứa."

Người gác cửa cười với bọn trẻ nhà Baudelaire, bọn trẻ nhìn ông ta bước tới cửa thang máy. Ông ta mở chai keo, dán một ít lên một trong hai cánh cửa, sau đó dán con sao biển bằng gỗ vào keo để gắn nó. Việc dán đồ vào cửa không phải là điều thú ví để xem, và sau một hồi, Violet và Sunny chuyển sự chú ý lại vào bữa trưa và vấn đề Gunther biến mất. Chỉ Klaus vẫn nhìn theo hướng về phía người gác cửa khi ông ta tiếp tục trang trí sảnh chờ. Đứa giữa nhà Baudelaire nhìn nhìn và nhìn, thậm chí tiếp tục nhìn khi keo đã khô và người gác cửa trở về vị trí ngay cái cửa. Klaus tiếp tục đối mặt với mấy món đồ trang trí biển khơi bây giờ đã được gắn chặt vào một trong hai cái cửa thang máy, vì nó nhận ra ngay bây giờ, sau một buổi sáng mệt mỏi khi tìm kiếm nhà cao nhất và một buổi trưa mệt nhoài loay hoay trên cầu thang, người gác cửa đúng. Klaus không di chuyển mặt nó một chút nào, vì nó nhận ra giải pháp là, thực sự là, ngay trước mũi nó.

(tình hình là dịch hết tập 6 (13 chương) rồi nha mọi người. Up từ từ nha. Càng về sau càng ức chế. Mọi người yên tâm không bỏ giữa chừng nữa đâu. tại thời gian vừa rồi kẹt chút chuyện. Tks all <3)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.