Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

"Và một trong các món hàng trong cuốn danh sách có tên là 'V.F.D', đó là bí mật mà bọn anh em nhà Quagmire cố gắng nói cho chúng cháu trước khi bị bắt cóc." Klaus kết thúc câu nói.

"Thật kinh khủng." Esme nói và nhấp một ngụm soda rau mùi mà bà khăng khăng tự rót cho mình trước khi bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire kể cho ba ấy nghe mọi thứ chúng khám phá ra. Rồi bà khăng khăng đòi ổn định mình trên chiếc ghế dài nhất trong phòng khách yêu thích của mình và ba đứa nhỏ ngồi trên ba cái ghế xếp xung quanh thành hình bán nguyệt trước khi chúng có thể giải bày câu chuyện về danh tính thật sự của Gunther, về lối đi bí mật phía sau cửa thang máy, về kế hoạch buôn lậu tụi trẻ nhà Quagmire ra khỏi thành phố, và sự xuất hiện đáng ngạc nhiên của ba chữ cái bí ẩn mô tả lô hàng 50. Ba chị em nó hài lòng khi người giám hộ của chúng không bác bỏ những phát hiện của chúng hay tranh luận với chúng về Gunther hay anh em nhà Quagmire hoặc là bất kì thứ gì khác, nhưng thay vào đó là lặng im, bình tĩnh lắng nghe từng chi tiết. Trên thực tế, Esme quá lặng im và bình tĩnh tạo ra một sự bối rối, một từ ở đây có nghĩa là "một sự cảnh bảo rằng bọn trẻ nhà Baudelaire không để ý đúng lúc."

"Đây là chuyện là mà ta nghe lâu nhất." Esme nói, nhấm nháp một ngụm nước "Để ta xem ta đã nuốt được điều gì mà mấy đứa nói. Gunther thật ra là do Bá Tước Olaf cải trang."

"Vâng." Violet nói "Đôi boot của ông ta che đi hình xăm, cái kính làm ông ta nhăn mặt để che đi hàng lông mày một đường."

"Và ông ta giấu mấy đứa nhà Quagmire trong một cái lòng dưới đáy trục thang máy." Esme nói, đặt ly soda rau mùi xuống cái bàn bên cạnh.

"Vâng." Klaus nói "Không có thang máy phía sau cánh cửa. Bằng cách nào đó, Gunther dẹp nó đi để ông ta có thể dùng trục thang máy như một lối đi bí mật."

"Và giờ ông ta bắt bọn trẻ nhà Quagmire ra khỏi cái lồng." Esme tiếp lời "Và sẽ mang chúng ra khỏi thành phố bằng cách giấu chúng trong lô hàng 50 trong buổi đấu giá."

"Kaxret." Sunny nói, nghĩa là "Bác hiểu rồi đó, Esme."

"Đây chắc chắn là một âm mưu phức tạp." Esme nói "Ta thật ngạc nhiên khi mấy đứa trẻ tụi bây lại có thể phát giác ra chuyện này, nhưng ta tự hào vì mấy đứa làm vậy." Bà ta dừng lại một chốc lát và lấy bụi từ móng tay mình ra "Và bây giờ việc duy nhất ta cần làm đó là chạy thẳng đến Veblen Hall và chặn đứng kế hoạch khủng khiếp này. Chúng ta sẽ bắt Gunther và bọn trẻ nhà Quagmire sẽ được tự do. Ta đi ngay thôi."

Esme đứng dậy và ngoắc bọn trẻ cùng một nụ cười yếu ớt. Bọn trẻ theo bà ta ra khỏi phòng ngồi, băng qua mười hai cái nhà bếp tới cửa trước, trao nhau ánh mắt bối rối. Dĩ nhiên, người giám hộ của chúng đúng, chúng nên đến Veblen Hall để vạch trần Gunther và kế hoạch của ông ta, nhưng chúng không thể hiểu tại sao bà cố vấn tài chính quan trọng thứ sáu của thành phố lại quá bình tĩnh khi nói những điều đó. Bọn trẻ quá lo âu về anh em nhà Quagmire như thể chúng đang thoát xác, nhưng Esme dẫn chúng ra khỏi nhà như thể họ đang đi đến cửa hàng tạp hóa mua bột mì thay vì đổ xô đến buổi đấu giá ngăn chặn một tội ác khủng khiếp. Khi bà ấy đóng cửa nhà lại và cười với tụi nhỏ lần nữa, ba đứa trẻ có thể thấy không có dấu hiệu gì lo âu trên mặt bà ta, thật là bối rối.

"Klaus và chị sẽ thay phiên ẵm em, Sunny." Violet nói và ẵm em nó lên "Đoạn đường đi xuống sẽ dễ hơn cho em."

"Oh, ta không cần đi xuống mấy bật thang đó." Esme nói.

"Đúng rồi." Klaus nói "Trượt lang cang xuống sẽ nhanh hơn."

Esme vòng tay quanh tụi nhỏ và bắt đầu dẫn chúng ra khỏi cái cửa. Thật tuyệt khi nhận được một cử chỉ trìu mến từ người giám hộ, nhưng cánh tay bà ta quấn quanh chúng thật chặt làm chúng khó di chuyển, điều đó khiến chúng bối rối. "Chúng ta cũng không cần phải trượt lang cang xuống."

"Vậy ta xuống dưới bằng cách nào?" Violet hỏi.

Esme duỗi cánh tay còn lại ra và dùng một trong những ngón tay móng dài nhấn nút lên cạnh cửa thang máy. Đó là điều đáng lo ngại hơn tất cả, nhưng bây giờ tôi rất tiếc phải nói là quá muộn rồi. "Ta sẽ đi thang máy." Bà ta bảo, khi cánh cửa mở ra, và với một nụ cười cuối cùng, bà cuốn tay về phía trước, đẩy lũ trẻ mồ côi nhà Baudelaire vào bóng tối của trục thang máy.

Đôi khi từ ngữ thì không đủ. Có một số hoàn cảnh khốn khổ tới mức tôi không thể diễn tả chúng bằng câu hay đoạn văn, thậm chí là bằng một bộ sách, và nỗi sợ kèm sự khốn đốn mà bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire cảm thấy sau khi bị Esme đẩy vào trục thang máy là một trong những trường hợp đáng sợ nhất chỉ có thể được thể hiện qua hai trang đen thui. Tôi không còn từ nào cho nỗi kinh hoàng sâu sắc mà bọn trẻ cảm thấy khi rơi vào bóng tối. Tôi không thể nghĩ ra câu nào để miêu tả tiếng hét thất thanh của chúng, hay không khí xung quanh chúng lạnh lẽo thế nào khi chúng rơi xuống. Và không có đoạn văn nào tôi có thể viết để bạn hình dung ra bọn trẻ nhà Baudelaire sợ hãi như thế nào khi đối mặt với tử thần.

Nhưng tôi có thể nói với các bạn là chúng không chết. Không một sợi tóc nào trên đầu chúng bị tổn hại khi chúng dừng lại trong bóng tối. Chúng sống sót sau cú rơi từ đỉnh thang máy vì đơn giản là chúng chưa chạm đáy. Cái gì đó đã làm hỏng cú rơi của chúng, cụm từ ở đây có nghĩa là cú rơi của chúng dừng lại giữa cửa thang máy và cái lồng mà bọn trẻ nhà Quagmire bị nhốt. Một cái gì đó ngăn cản cú rơi của mà không làm chúng bị thương, mặc dù lúc đầu có cảm giác như một phép màu, khi bọn trẻ nhận ra chúng còn sống, không còn rơi nữa, chúng mò mẩm và nhận ra xung quanh như cái lưới. Trong khi bọn trẻ nhà Baudelaire đọc danh sách của buổi đấu giá và kể cho Esme nghe chúng biết được gì thì ai đó đã giăng dây thừng khắp lối đi và đó là mạng lưới đã đỡ mấy đứa nhỏ không té chết. Xa xa bên trên bọn trẻ mồ côi là ngôi nhà Squalor còn xa xa bên dưới chúng là cái lồng trong căn phòng bé tí dơ bẩn với cái hành lang dẫn ra khỏi nó. Bọn trẻ nhà Baudelaire đã mắc kẹt.

Nhưng vẫn còn tốt chán so với bị chết, ba đứa nhỏ ôm nhau khi nhận thấy có thứ ngăn chặng cú rơi của chúng "Spenset." Sunny nói bằng giọng khàn khan.

"Đúng rồi, Sunny." Violet nói, ôm con bé chặt hơn "Chúng ta còn sống." Con bé nói như kiểu đang nói với bản thân nó nhiều hơn.

"Ta còn sống." Klaus nói, ôm lấy hai đứa "Chúng ta còn sống, chúng ta ổn."

"Ta sẽ không nói là tụi bây ổn." Giọng Esme gọi xuống từ trên đỉnh. Giọng bà ta vang vọng khắp lối đi, nhưng bọn trẻ có thể nghe thấy từng từ hung ác. "Tụi bây còn sống, nhưng chắc chắn tụi bây không hề ổn. Ngay khi buổi đấu giá kết thúc và bọn trẻ nhà Quagmire trên đường ra khỏi thành phố, Gunther sẽ đến và bắt tụi bây, còn ta có thể đảm bảo rằng ba đứa mồ côi tụi bây sẽ không bao giờ là Ô KÊ nữa đâu. Thật là một ngày tuyệt vời và đầy lợi nhuận! Giáo viên dạy diễn xuất trước đây của ta cuối cùng có không chỉ một mà tới hai tài sản khổng lồ!"

"Giáo viên dạy diễn xuất sao?" Violet hỏi hốt hoảng "Ý bà là bà biết con người thật của Gunther ngay từ đầu?"

"Dĩ nhiên rồi." Esme nói "Ta chỉ cần dụ tụi bây và ông chồng gà mờ nghĩ ông ấy là một nhà đấu giá thật thụ. May thay, ta là một diễn viên xuất sắc nên dễ dàng lừa được tụi bây."

"Bà cấu kết với con người thâm độc đó?" Klaus nói vọng lên "Sao bà có thể làm vậy với chúng tôi?"

"Ông ta không phải là người thâm độc." Esme nói "Ông ta là thiên tài! Ta định bảo người gác cửa không cho tụi bây ra khỏi nhà cho tới khi Gunther đến và bắt tụi bây, nhưng Gunther khuyên ta nên đẩy tụi bây xuống đó mới là ý hay, ông ấy nói đúng! Giờ không còn đường cho tụi bây tới buổi đấu giá và phá kế hoạch của chúng ta!"

"Zisalem!" Sunny ré lên.

"Em tôi nói đúng!" Violet gào lên "Bà là người bảo hộ của chúng tôi! Bà được yêu cầu giữ chúng tôi an toàn, không phải ném chúng tôi xuống trục thang máy và cướp gia tài!"

"Nhưng ta thích cướp đó." Esme nói "Ta muốn cướp của tụi bây như Beatrice cướp đi từ ta."

"Bà đang nói cái gì vậy?" Klaus hỏi "Bà giàu không tưởng. Sao còn muốn thêm nhiều tiền?"

"Dĩ nhiên vì nó đang là mốt." Esme nói "Thôi, toodle-oo tụi bây. 'Toodle-oo' là cách nói tạm biệt ba đứa trẻ mồ côi mà ta sẽ chẳng cần phải gặp lại."

"Tại sao?" Violet hét lên "Sao bà lừa chúng tôi?"

Câu trả lời của Esme cho câu hỏi này tàn nhẫn hơn hết thảy, như một cái thang máy đang rơi, không có từ nào để bà ấy trả lời. Cô ấy chỉ cười, một tiếng cười cộc cằn to lớn vang vọng vào tường rồi biến mất khi người giám hộ của chúng bỏ đi. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn nhau - hay là cố gắng nhìn nhau trong bóng tối - và run rẩy trong sự ghê tởm và sợ hãi, mò mẩm cái lưới đã cùng lúc bắt giữ chúng và cứu chúng.

"Dielee?" Sunny nói khốn khổ, và anh chị nó biết ý con bé là "Giờ ta làm gì đây?"

"Anh không biết nữa." Klaus nói "Nhưng ta phải làm gì cái gì đó."

"Và ta phải làm nhanh lên." Violet thêm vào "Nhưng đây là một tình huống khó khăn. Không có gì để leo lên hay leo xuống cả - cái tường thì nhẵn nhụi."

"Và không có gì tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý." Klaus nói "Thậm chí không ai nghe, họ sẽ nghĩ ai đó đang la làng trong nhà thôi."

Violet nhắm mắt suy nghĩ mặc dù xung quanh cũng tối sẵn nên cũng không tạo ra được sự khác biệt dù mắt nhắm hay mở. "Klaus, có lẽ kĩ năng tìm kiếm của em đúng thời điểm." Con bé nói sau một lúc "Em có nghĩ đến giai đoạn nào trong lịch sử mà ai đó thoát khỏi cái bẫy như vầy không?"

"Em không biết." Klaus trả lời buồn rầu "Truyền thuyết về Hercules, ông ta bị kẹt giữa hai con quái vật tên Scylla và Charybdis, giống ta đang kẹt giữa cửa thang máy và sàn nhà. Nhưng ông ta đã thoát ra bằng cách đẩy chúng vào xoáy nước."

"Glaucus." Sunny nói, nghĩa là "Nhưng ta không thể làm như vậy."

"Anh biết." Klaus nói ủ rũ "Truyền thuyết thường thú vị nhưng không bao giờ giúp ích gì cả. Có lẽ đến lúc cho các phát minh của Violet rồi."

"Nhưng chị không có vật liệu gì cả." Violet nói, vươn tay ra để cảm nhận chiều dài của cái lưới "Chĩ không thể dùng cái lưới này phát mình, vì nếu ta làm rách nó, ta sẽ rơi. Lưới được gắn vào tường bằng các chốt kim loại nhưng chị không thể kéo chúng ra và dùng chúng."

"Gyzan?" Sunny hỏi.

"Đúng rồi." Violet trả lời "Là mấy cái chốt, ngay đây, Sunny. Gunther có thể đứng trên một cái thang dài để đóng mấy cái chốt này vào lối đi, và sau đó cột lưới vào mấy cái chốt. Chị đoán bức tường trục thang máy này đủ nhám và xốp để mấy cái vật nhọn này đính vào chúng."

"Thole?" Sunny hỏi, nghĩa là "Giống như rang hả?" và lập tức anh chị nó hiểu nó đang nghĩ gì.

"Không, Sunny." Violet nói "Em không thể leo lên trục thang máy bằng răng. Quá nguy hiểm."

"Yoigt." Sunny chỉ ra, nghĩa là "Nhưng nếu em rơi, em sẽ rơi lại vào lưới thôi."

"Nhưng nếu em bị kẹt răng?" Klaus hỏi "Hay nếu em gãy răng?"

"Vasta." Sunny nói, nghĩa là "Em phải làm, đó là hi vọng duy nhất của chúng ta." Và anh chị nó phải miễn cưỡng đồng ý. Chúng không thích ý tưởng em gái chúng leo lên cửa của cái thang máy giả lập bằng cách dùng răng, nhưng chúng không thể nghĩ ra cách nào khác để thoát kịp thời khỏi kế hoạch của Gunther. Sai thời điểm với kĩ năng sáng chế của Violet, hay kiến thức mà Klaus có từ việc đọc sách nhưng thời gian đã chín muồi cho hàm răng sắc bén của Sunny, đứa em út nhà Baudelaire ngửa đầu ra sau rồi quật về phía trước, cắm phập răng vào tường với âm thanh thô ráp khiến bất kì nha sĩ nào nghe thấy phải khóc thét suốt nhiều giờ. Nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire không phải là nha sĩ và ba đứa nhỏ lắng nghe trong bóng tối tiếng răng Sunny cắm chặt vào tường như mấy cái chốt. Chúng thích thú khi không nghe thấy gì - không có tiếng cạo, trượt, nứt hay bất cứ thứ gì có dấu hiệu là răng Sunny không giữ được. Sunny thậm chí còn lắc lắc đầu một chút để xem liệu nó có dễ dàng trượt răng khỏi tường không, nhưng nó là một cái răng chắt chắn. Sunny hơi ngửa đầu và cắm thêm cái răng cao hơn cái đầu tiên. Cái răng thứ hai cắm vào tường rồi Sunny cẩn thận rút cái răng thứ nhất ra và tiếp tục cắm về phía cái răng thứ hai. Bằng cách như vậy, Sunny đã di chuyển được vài inch trên tường và ngay khi cái răng đầu tiên cắm cao hơn vết răng thứ hai, cơ thể con bé không còn chạm cái lưới.

"Chúc may mắn Sunny." Violet nói.

"Anh chị trông cậy vào em, Sunny." Klaus nói.

Sunny không trả lời nhưng anh chị nó không lo lắng vì họ biết khó mà nói khi đang ngậm cái tường. Nên Violet và Klaus chỉ đơn thuần ngồi và tiếp tục khích lệ em gái mình. Nếu Sunny có thể vừa nói vừa leo thì có thể con bé sẽ nói "Soried." Nghĩa là "Càng xa càng tốt." hay "Yaff." Nghĩa là "Em nghĩ em leo được nữa đường rồi." nhưng hai đứa lớn nhà Baudelaire không nghe gì ngoài tiếng cắm răng trong bóng tối cho đến khi Sunny đắc thắng réo xuống "Đỉnh!"

"Oh Sunny!" Klaus hét lên "Em làm được rồi!"

"Nhanh lên em!" Violet gọi lên "Giờ em đi lấy dây dưới giường và chúng ta sẽ leo lên với em."

"Ganba." Sunny nói xuống và bò đi. Hai đứa lớn ngồi và chờ trong bóng tối một lúc, kinh ngạc với kĩ năng của em gái mình.

"Chị không thể leo hết đoạn đường này." Violet nói "Cả khi chị ở tuổi Sunny."

"Em cũng vậy." Klaus nói "Mặc dù ta có kích cỡ răng thông thường."

"Không chỉ vì kích thước răng của con bé." Violet nói "Mà còn kích thước sự can đảm của con bé, và kích thước sự quan tâm của con bé đối với anh chị mình."

"Và kích thước rắc rối mà ta đang gặp." Klaus thêm vào "Kích thước sự phản bội của người giám hộ chúng ta. Em không thể tin là Esme cấu kết với Gunther. Bà ta cũng giả tạo như cái thang máy này."

"Esme là một diễn viên xuất sắc." Violet nói từ tốn "Cho dù bà ta là con người kinh khủng. Bà ấy lừa chúng ta là bà ấy bị Gunther lừa. Nhưng bà ta nói đến cái gì khi bà ấy nói..."

"Tada!" Sunny gọi xuống từ cửa thang máy.

"Con bé có sợi dây rồi." Violet phấn khích "Cột nó vào tay nắm cửa đi Sunny, dùng nút thắc lưỡi quỷ."

"Đừng." Klaus nói "Em có ý hay hơn."

"Ý nào hay hơn việc leo ra khỏi đây?" Violet hỏi.

"Em muốn leo ra khỏi đây." Klaus nói "Nhưng em không nghĩ chúng ta nên leo lên. Làm vậy ta chỉ ở trong nhà thôi."

"Nhưng tới nhà." Violet nói "Thì ta mới có thể tới Veblen Hall. Ta thậm chí có thể trượt xuống lang cang để tiết kiệm thời gian."

"Nhưng tới cuối lang cang." Klaus nói "Là sảnh của chung cư, và trong sảnh có người giữ cửa với lệnh không được để chúng ta ra khỏi đó."

"Chị quên nghĩ đến ông ta." Violet nói "Ông ta luôn làm theo lệnh."

"Đó là lý do ta phải rời khỏi 667 đường Dark Avenue bằng lối khác." Klaus nói.

"Ditemu." Sunny gọi xuống, nghĩa là "Đường nào đây?"

"Leo xuống." Klaus nói "Căng phòng bé nhỏ dưới đáy trục thang máy có một hành lang dẫn ra khỏi nó, nhớ không? Sát bên cái lồng."

"Đúng vậy." Violet nói "Chắc đó là cách Gunther bắt anh em nhà Quagmire đi trước khi ta cứu họ. Nhưng ai biết nó dẫn đi đâu?"

"Nếu Gunther bắt anh em nhà Quagmire đi theo lối đó." Klaus nói "Nó chắc phải dẫn tới nơi nào đó gần Veblen Hall, và đó chính xác là nơi ta muốn tới."

"Em nói đúng." Violet nói "Sunny, đừng cột dây vào nắm cửa. Ai đó sẽ nhìn thấy, và nhận ra chúng ta đã trốn thoát. Chỉ cần mang xuống đây. Em chắc mình có thể cắn leo xuống đây không?"

"Geronimo!" Sunny hét lên, nghĩa là "Em không cần cắn để leo xuống." và đứa út nhà Baudelaire nói đúng. Nó hít một hơi thật sâu rồi thả mình xuống lối đi đen tối, sợi dây trượt theo sau nó. Lần này cú rơi không cần miêu tả bằng các trang đen tối nữa, bởi vì nổi kinh hoàng về cú rơi dài đen tối đã thuyên giảm - từ "thuyên giảm" ở đây có nghĩa là "không còn quan trọng trong tâm trí Sunny nữa" - bởi vì đứa út nhà Baudelaire biết có một cái lưới và anh chị nó đang chờ nó dưới đó. Một cái thụp! Sunny hạ cánh trên cái lưới cùng với một tiếng thụp! nhỏ hơn của cuộn dây thừng rơi bên cạnh nó. Sau khi chắc chắn con bé không bị thương sau cú nhảy, Violet bắt đầu buộc một đầu dây vào một trong các cái chốt giữ lưới.

"Chị sẽ cột đầu dây thật chặt." Violet nói "Sunny, nếu răng em không đau sau khi leo, em dùng chúng cắn một cái lỗ chỗ lưới để ta có thể leo qua nó."

"Còn em làm gì?" Klaus hỏi.

"Em có thể cầu nguyện." Violet nói, nhưng chị em nhà Baudelaire đang gấp rút với nhiệm vụ này làm sao có thời gian cho những nghi thức tôn giáo ngắn ngủi đó. Chỉ một lúc sau, Violet đã cột sợi dây vào cái chốt bằng một số nút thắt chặt chẽ phức tạp, còn Sunny đã cắt một cái lỗ cỡ nhỏ giữa lưới. Violet thả sợi dây xuống và ba đứa trẻ hóng tai cho đến khi nghe tiếng clink!quen thuộc của sợi dây thừng giả lập va vào lồng kim loại. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire dừng lại một lúc tại cái lỗ rồi nhìn chằm chằm vào bóng tối.

"Chị không thể tin ta phải leo lần nữa." Violet nói.

"Em hiểu ý chị." Klaus nói "Nếu ngày đó ở bãi biển, ai đó hỏi em, có bao giờ em nghĩ ta sẽ phải leo lên xuống trong một cái trục thang máy để giải cứu một cặp sinh ba không, thì em sẽ nói cho dù một triệu năm nữa cũng sẽ không bao giờ. Vậy mà giờ ta đang làm điều này lần thứ năm trong hai mười bốn giờ. Điều gì xảy ra với tụi mình vậy? Điều gì đã đưa tụi mình tới cái nơi kinh khủng mà ta đang nhìn thấy đây?"

"Sự bất hạnh." Violet lặng lẽ nói.

"Trận hỏa hoạn khủng khiếp." Klaus nói.

"Olaf." Sunny nói dứt khoát và bắt đầu bò xuống sợi dây. Klaus theo em mình qua cái lỗ trên lưới, rồi Violet theo Klaus, ba đứa nhỏ nhà Baudelaire bắt đầu chuyến leo từ giữa lối đi cho đến khi chúng đến căn phòng nhỏ xíu dơ bẩn có cái lồng và lối đi dẫn chúng đến buổi đấu giá. Sunny nheo mắt nhìn sợi dây, đảm bảo xem anh chị nó đã chạm đáy an toàn chưa. Klaus nheo mắt nhìn cái hành lang, xem nó dài bao nhiêu, có ai hay có gì lấp ló không. Còn Violet nheo mắt nhìn trong góc, chỗ mấy cái đuốc hàn mà tụi nó ném vào góc khi dùng chúng sai thời điểm.

"Ta nên mang chúng theo." Con bé nói.

"Tại sao?" Klaus hỏi "Chúng nguội lâu rồi."

"Đúng rồi." Violet nói, cầm một cái lên.

"Và mấy cái kẹp lửa đều bị cong vì ta ném chúng. Nhưng chúng vẫn có thể có ích được cái gì đó. Ta chưa biết sẽ gặp phải cái gì trong hành lang đó, và chị không muốn mình bất lợi đâu. Đây Klaus. Của em đây còn đây là của Sunny."

Bọn trẻ nhà Baudelaire cầm lấy cái kẹp lửa cong vòng đã nguội rồi bám sát nhau, cả ba đứa trẻ bắt đầu những bước đầu tiên vào hành lang. Ở cái ghê sợ tối đen như mực này, mấy cái kẹp lửa như bàn tay mảnh mai nối dài ra của bọn trẻ nhà Baudelaire, thay vì chúng đang cầm những sáng chế, nhưng đây không phải là ý của Violet khi con bé nói không muốn chúng trở nên bất lợi. "Bất lợi" là từ có nghĩa là "không được trang bị đầy đủ", nên Violet nghĩ ba đứa nhỏ đơn độc trong hành lang đen tối cầm kẹp lửa có lẽ có sự chuẩn bị hơn bọn trẻ đơn độc trong hành lang đen tối mà không có gì. Và tôi rất tiếc khi nói với bạn là đứa con cả nhà Baudelaire hoàn toàn đúng. Ba đứa nhỏ bất lợi hoàn toàn, không phải vì những lợi thế bất công mà là thứ đang ẩn nấp ở cuối đoạn đường. Khi chúng bước đi mỗi bước thận trọng, những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire cẩn phải chuẩn bị càng nhiều càng tốt cho yếu tố bất ngờ đang chờ chúng ở cuối hành lang.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.