Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Café Salmonella nằm trong quận Fish (Cá), là một phần của thành phố trông như, nghe như, ngửi như và - nếu bạn quỳ xuống và liếm đường phố - chắc chắn sẽ có vị như cá. Quận Fish có mùi như cá vì nó gần bến cảng của thành phố, chỗ người đánh cá bán cá mà họ đánh bắt mỗi sáng. Nó nghe như cá vì vỉa hè luôn ướt át từ làn gió biển, bàn chân những người qua đường tạo ra những âm thanh bóp bép, nhóp nhép như tiếng của những sinh vật biển. Và trông nó như cá vì tất cả tòa nhà trong quận Fish làm bằng những vảy bạc thay vì gạch hoặc ván gỗ. Khi bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đến quận Fish và đi theo Jerome đến Café Salmonella, chúng phải nhìn lên bầu trời đêm để nhắc nhở rằng chúng không phải đang ở dưới nước.

Café Salmonella không chỉ là một nhà hàng, mà còn là một chủ đề của nhà hàng, có nghĩa đơn giản là nhà hàng với đồ ăn và cách trang trí theo một ý tưởng nào đó. Chủ đề của Café Salmonella - và bạn có thể đoán được nó từ cái tên - là cá hồi (Salmon). Có mấy bức tranh cá hồi trên tường, có hình vẽ cá hồi trên thực đơn, những người bồi bàn và phục vụ mặc đồ hình cá hồi khiến họ khó mang theo đĩa và khay. Các bàn được trang trí bằng những cái bình đầy cá hồi, thay vì hoa và dĩ nhiên các món ăn mà Café Salmonella phục vụ có lên quan đến cá hồi. Dĩ nhiên không có gì đặc biệt sai với cá hồi, nhưng giống như kẹo caramel, hay sữa chua dâu tây và nước tẩy rửa, nếu bạn ăn quá nhiều thì bạn sẽ ngán. Đó là cái đêm của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire. Người phục vụ đầu tiên mang đến mấy tô súp sốt cá hồi, sau đó là một ít salad cá hồi ướp lạnh, sau đó là cá hồi nướng ướp dầu cá hồi trong nước sốt bơ cá hồi cho món chính, và ngay khi người bồi bàn mang ra một cái bánh với một muỗng kem cá hồi bên trên, bọn trẻ không bao giờ muốn ăn bất kì miếng cá hồi nào nữa. Nhưng thậm chí nếu bữa ăn có nhiều loại thức ăn khác nhau, tất cả đều được nấu chí ngon lành và được phục vụ bởi những người bồi bàn ăn mặc giản dị, thoải mái, thì bọn trẻ nhà Baudelaire vẫn không thích bữa tối của chúng, bởi vì ý nghĩ về Gunther đang dành cả tối một mình với người giám hộ làm chúng ăn mất ngon hơn là tại vì mấy con cá màu hồng ngon lành, và Jerome đơn giản là không muốn thảo luận về vần đề này.

"Bác chỉ đơn giản không muốn thảo luận về vần đề này nữa." Jerome nói, nhấm nháp ly nước của mình, trong đó có những miếng cá hồi đông lạnh trôi nổi thay vì nước đá "Và thật ra thì, các cháu Baudelaire, bác nghĩ mấy đứa nên chút xíu xấu hổ về sự nghi ngờ đó đi. Mấy đứa có biết 'Xenophobe' có nghĩa là gì không?"

Violet và Sunny lắc đầu, rồi nhìn vào em trai nó, thằng bé đang cố nhớ nếu nó từng đọc thấy từ đó trong mấy cuốn sách của nó. "Khi một từ kết thúc bằng '-phobe'" Klaus nói, lau miệng bằng cái khăn hình cá hồi "Nó thường đó nghĩa là ai đó đang sợ điều gì đó. Còn 'xeno' nghĩa là 'Olaf' đúng không?"

"Không." Jerome nói "Nó có nghĩa là 'người lạ' hay 'người nước ngoài'. Một người bài ngoại (A Xenophobe) là ai đó sợ một người chỉ vì họ đến từ một nước khác, đó là một nỗi sợ ngớ ngẩn. Bác nghĩ rằng ba đứa quá hợp lý để trở thành những người bài ngoại. Xét cho cùng, Violet, Galileo đến từ một nước ở Châu Âu và ông ta phát minh ra kính thiên văn. Cháu có sợ ông ta không?"

"Không." Violet nói "Cháu rất vinh hạnh được gặp ông ta. Nhưng..."

"Còn Klaus." Jerome nói tiếp "Chắc cháu đã nghe đến nhà văn Junichiro Tanizaki, đến từ một nước ờ Châu Á. Cháu có sợ ông ta không?"

"Dĩ nhiên không." Klaus nói "Nhưng..."

"Và Sunny." Jerome nói tiếp "Sư tử núi có răng sắc nhọn có thể tìm thấy ở các nước ở Bắc Mỹ. Cháu có sợ không nếu như gặp một con sư tử núi?"

"Netesh." Sunny nói, nghĩa là "Dĩ nhiên là cháu sợ chứ! Sư tử núi là động vật hoang dã mà." Nhưng Jerome tiếp tục nói như thể ông không nghe thấy điều nó nói.

"Bác không có ý la các cháu." Ông ta nói "Bác biết các cháu đã có một khoảng thời gian khó khăn từ sau cái chết của ba mẹ, Esme và bác muốn làm tất cả những gì có thể để cung cấp một mái ấm tốt và an toàn cho các cháu. Bác không nghĩ bá tước Olaf sẽ dám đến khu phố xa hoa của chúng ta, nhưng trong trường hợp ông ta dám, người gác cửa sẽ ngăn chặn ông ta và báo cho các nhà chức trách ngay lập tức."

"Nhưng người gác cửa không ngăn chặn ông ta." Violet thêm vào "Ông ta cải trang."

"Và Olaf sẽ đi đến bất cứ nơi đâu để tìm tụi cháu." Klaus thêm vào "Nó chẳng có vấn đề gì về khu phố ta xa hoa bao nhiêu."

Jerome nhìn tụi nhỏ không thoải mái "Đừng đôi co với bác." Ông ta nói "Bác không đồng ý chuyện đó."

"Nhưng đôi khi có lợi và cần thiết để đôi co." Violet nói.

"Bác không nghĩ một cuộc tranh luận sẽ có ích hay là cần thiết." Jerome nói "Ví dụ, Esme đã đặt bàn cho chúng ta ở Café Salmonella, và bác không thể chịu nổi hương vị cá hồi. Dĩ nhiên là bác có thể tranh luận với cô ấy về điều đó, nhưng tại sao nó sẽ có ích?"

"Bác sẽ có thể có một bữa tối ngon hơn." Klaus nói.

Jerome lắc đầu "Một ngày nào đó, khi mấy cháu lớn hơn, mấy cháu sẽ hiểu." Ông ta nói "Trong khi chờ đợi, mấy đứa có nhớ con cá hồi nào phục vụ chúng ta không? Gần tới giờ ngủ rồi, bác sẽ trả tiền và dẫn mấy đứa về."

Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn nhau thất vọng và buồn rầu. Chúng thất vọng vì cố gắng thuyết phục Jerome về danh tính thật của Gunther, và chúng buồn vì chúng biết chẳng có ích gì khi tiếp tục cố gắng. Chúng hầu như không nói một lời nào khác khi Jerome đưa chúng ra khỏi Café Salmonella và vào một chiếc taxi chở chúng ra khỏi quận Fish về số 667 Dark Avenue. Trên đường đi, bác tài chạy ngang qua bãi biển, nơi bọn trẻ nhà Baudelaire nghe thấy tin khủng khiếp về trẫn hỏa hoạn, một khoảng thời gian dường như trong quá khứ rất xa xôi, mặc dù không lâu lắm, và khi những đứa trẻ nhìn chằm chằm ra ngoài những con sóng đại dương dọc theo bóng tối, bãi biển sâu thẳm, chúng nhớ ba mẹ chúng hơn bao giờ hết. Nếu ba mẹ bọn trẻ nhà Baudelaire còn sống, họ sẽ nghe chúng. Họ sẽ tin chúng khi chúng nói Gunther thật sự là ai. Nhưng điều làm bọn trẻ nhà Baudelaire buồn nhất là nếu ba mẹ chúng còn sống, ba chị em nó sẽ thậm chí không phải biết ai là bá tước Olaf, hay để mình trở thành mục tiêu cho những kế hoạch gian xảo và tham lam của ông ta. Violet, Klaus và Sunny ngồi trong taxi và bắt đầu nhìn chằm chằm một cách buồn bã ra ngoài cửa sổ và chúng muốn với tất cả những khả năng của mình để chúng có thể trở lại thời kỳ mà cuộc sống của chúng còn hạnh phúc và vô tư.

"Mấy người về rồi hả?" Người gác cửa hỏi, khi ông ta mở cửa taxi với một tay che giấu dưới ống tay áo khoác. "Bà Squalor nói mấy người không được về cho đến khi người khách đi, và ổng vẫn chưa về."

Jerome nhìn đồng hồ rồi cau mày "Khá trễ rồi." Ông ta nói "Bọn trẻ nên đi ngủ. Tôi chắc là nếu chúng tôi im lặng, sẽ không làm phiền họ."

"Tôi được chỉ bảo nghiêm ngặt." Người gác cửa nói "Không ai được phép vào nhà cao nhất cho đến khi vị khách rời khỏi nhà, và ông ta vẫn chưa rời đi."

"Tôi không muốn đôi co với ông." Jerome nói "Nhưng có lẽ ông ta đang trên đường xuống đây. Mất nhiều thời gian để xuống hết ngần ấy cầu thang, nếu không trượt xuống lan can. Vì vậy rất Ô Kê để tụi này đi lên."

"Tôi không nghĩ vậy." Người gác cửa nói, gãi cái cằm bằng tay áo "Được rồi, tôi nghĩ các người có thể đi lên. Có khi mấy người đâm đầu vào ông ta trên cầu thang đó."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau. Chúng không chắc điều làm bọn chúng lo lắng hơn - cái ý cho rằng Gunther đã dành quá nhiều thời gian trong căn nhà cao nhất của gia đình Squalor hoặc ý nghĩ cho rằng chúng có thể gặp ông ta khi đang đi cầu thang "Có lẻ chúng ta nên chờ cho Gunther đi." Violet nói "Tụi cháu không muốn người gác cửa gặp rắc rối."

"Không, không." Jerome quyết định "Tốt nhất chúng ta nên bắt đầu leo hoặc là chúng ta sẽ quá mệt để lên tới đỉnh đó. Sunny nói với bác khi nào cháu muốn ẵm nha."

Họ bước vào sảnh đợi của tòa nhà và ngạc nhiên khi thấy nó đã được tân trang hoàn toàn khi họ đi ăn tối. Tất cả vách tường được sơn màu xanh dương và sàn nhà phủ đầy cát với một vài vỏ sò rải rá ở các góc.

"Trang trí kiểu đại dương đang là mốt." Người gác cửa nói "Tôi mới nhận được cuộc gọi hôm nay. Ngày mai, sảnh đợi sẽ đầy ắp cảnh quan dưới nước."

"Ước gì tôi biết điều này sớm hơn." Jerome nói "Chúng ta sẽ mang về vài thứ từ quận Fish."

"Oh, ước gì như thế." Người gác cửa nói "Mọi người đều muốn đồ trang trí đại dương, và họ tìm rất khó."

"Chắc là có một số món đồ trang trí đại dương được bán trong Buổi Bán Đấu Giá." Jerome nói, khi ông ta và bọn trẻ nhà Baudelaire tới chân cầu thang "Có lẽ ông nên dừng lại và mua thứ gì đó cho sảnh chờ."

"Có lẽ như vậy." Người gác cửa nói, cười một cách kỳ quặc với tụi nhỏ "Có lẽ nên như vậy. Buổi tối vui vẻ."

Bọn trẻ nhà Baudelaire chúc người gác cửa ngủ ngon và bắt đầu leo cầu thang. Chúng leo lên, lên và lên, rồi chúng đi qua một số người đang đi xuống, mặc dù họ đều mặc vest sọc nhưng không ai là Gunther cả. Khi bọn trẻ leo lên cao, cao hơn, người đi xuống cầu thang trong mệt, mệt hơn và mỗi lần bọn trẻ nhà Baudelaire qua một cái cửa nhà, chúng nghe thấy tiếng người ta chuẩn bị đi ngủ. Ở lầu mười bảy, chúng nghe đứa nào đó hỏi mẹ của nó bồn tắm bong bóng ở đâu. Ở lầu ba mươi tám, chúng nghe tiếng ai đó đánh răng. Và trên một lầu rất cao - bọn trẻ lại đếm hụt, nhưng chắc là rất cao vì Jerome đang ẵm Sunny - chúng nghe thấy một giọng ai đó trầm trầm đang đọc truyện con nít rất lớn. Tất cả những âm thanh này làm chúng buồn ngủ hơn và hơn, rồi ngay khi chúng lên lầu cao nhất, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire đã rất mệt như thể chúng đang mộng du hay trong trường hợp của Sunny là mộng-ẵm. Chúng mệt đến nỗi gần như ngủ quên, dựa vào cửa thang máy khi Jerome mở cửa. Chúng mệt đến nỗi như thể sự xuất hiện của Gunther là một giấc mơ, bởi vì khi chúng hỏi về ông ta, Esme trả lời rằng ông ta đã đi về lâu rồi.

"Gunther đi rồi?" violet hỏi. "Nhưng người gác cửa nói ông ta còn ở đây mà."

"Oh, không." Esme nói "Ông ta để lại một cuốn catalog về tất cả món đồ cho Buổi Đầu Giá. Trong thư viện đó, nếu mấy đứa muốn xem nó. Chúng tôi đã lướt qua mtộ số chi tiết đấu giá và sau đó ông ta đi về."

"Nhưng điều đó không thể." Jerome nói.

"Dĩ nhiên là có thể chứ." Esme trả lời "Ông ta bước ra khỏi cửa trước."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau nhầm lẫn và nghi ngờ. Làm sao Gunther có thể rời căn nhà cao nhất này mà không bị nhìn thấy? "Ông ấy có đi thang máy không?" Klaus nói.

Esme trợn mắt, và bà ta mở rồi ngậm miệng lại nhiều lần mà không nói gì cả như thể bà ta đang trải qua sự bất ngờ "Không." Cuối cùng bà ta nói "Thang máy bị cúp mà. Mấy đứa biết đó."

"Nhưng người gác cửa vẫn ở đây." Violet nói lại "Và tụi cháu không thấy ông ta khi tụi cháu leo cầu thang."

"À, vậy người gác cửa đã sai." Esme nói "Nhưng chúng ta đừng tiếp tục cuộc nói chuyện nhàm chán này nữa. Jerome, đưa tụi nó đi ngủ."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau. Chúng không nghĩ cuộc nói chuyện này nhàm chán, một từ ngữ hoa mỹ cho một điều gì đó chán tới nổi làm bạn buồn ngủ. Mặc dù kiệt sức vì leo thang, bọn trẻ vẫn không cảm thấy mệt mỏi chút nào khi nói về Gunther đã ở đâu. Cái ý tưởng rằng ông ta đã biến mất một cách bí ẩn như ông ta đã xuất hiện làm chúng qua lo âu để buồn ngủ. Nhưng ba chị em nó biết rằng không thể thuyết phục được nhà Squalor thảo luận về vần đề này hơn là chúng đã thuyết phục họ rằng Gunther là bá tước Olaf thay vì một nhà bán đấu giá, nên chúng chúc ngủ ngon Esme rồi theo Jerome qua mấy cái phòng nhảy, qua một cái phòng ăn sáng, qua hai cái phòng ngồi và cuối cùng đến phòng ngủ của chúng.

"Mấy đứa ngủ ngon." Jerome nói và cười "Ba đứa sẽ ngủ như khúc cây sau khi leo thang. Dĩ nhiên là bác không có ý mấy đứa giống một phần thân cây. Bác chỉ muốn nói rằng một khi các cháu lên giường, các cháu sẽ ngủ ngay và không cục cựa gì nữa như một khúc cây."

"Tụi cháu hiểu ý bác mà, Jerome." Klaus trả lời "Hi vọng bác đúng. Chúc ngủ ngon."

Jerome cười với tụi nhỏ và tụi nhỏ cười lại, rồi sau đó nhìn nhau thêm một lần trước khi bước vào phòng ngủ và đóng cửa lại. Bọn trẻ biết rằng chúng sẽ không ngủ như một khúc cây nếu các khúc cây không lăn qua lăn lại suốt đêm vì phải tự hỏi nhiều thứ. Chúng tự hỏi Gunther đang trốn ở đâu, sao ông ta tìm được chúng và mưu kế thâm độc ông ta đang vạch ra là gì. Chúng tự hỏi bọn trẻ nhà Quagmire đang ở đâu trong khi Gunther có thời gian đi săn lùng bọn trẻ nhà Baudelaire. Và chúng tự hỏi V.F.D có nghĩa là gì, và nếu điều đó có thể giúp chúng với vấn đề của Gunther khi chúng biết.

Bọn trẻ nhà Baudelaire lan qua lăn lại, và tự hỏi và những điều này, rồi khi trễ hơn, trễ hơn chúng cảm thấy giống khúc cây ít hơn, ít hơn và giống bọn trẻ nằm trong kế hoạch thâm độc, bí hiểm nhiều hơn, nhiều hơn, chúng mất hết một đêm ngủ trong tuổi trẻ của chúng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.