Sàn bên ngoài hành lang dành riêng cho các thừa tác viên của nhà thờ thánh Bart được lót bằng vải sơn. Cách trang trí này không phải là sự lựa chọn sáng tạo, nhưng theo Harvath, chúng rất đẹp. Kẻ đập vỡ chiếc tủ kính và cửa sổ đã bị dính một mảnh kính nhỏ khác vào đế giày.
Sau khi quan sát kĩ sàn nhà, Herrington và Harvath đã phát hiện ra con đường thực sự bọn khủng bố dùng để thoát khỏi hành lang.
Khi Tracy đưa ngón tay cái lên ngụ ý cánh cửa bị tháo rời, họ từ từ bước xuống cầu thang, luôn để mắt cảnh giác với những cái bẫy chết người.
Bất chấp phát hiện của Harvath, 2 cảnh sát đặc nhiệm của McGahan vẫn chọn cách đi bằng lối cửa sổ. Họ khăng khăng với ý kiến của mình và Harvath không thể đổ lỗi cho họ được mặc dù anh biết đó là ngõ cụt. Dấu vết thật sự chính là dấu vết anh và đồng sự đang lần theo dọc chiếc cầu thang cũ bằng kim loại.
Khi họ xuống đến nơi, những bức tường gạch ở hai bên rất trơn và ẩm. Không khí sặc mùi ẩm mốc. Một dãy dài những chiếc bóng trần thắp sáng lối đi xuống và đến tận bậc cuối cùng thì họ đụng phải một cánh cửa sắt to có đề Đường hầm phụ. Cấm vào. Chỉ dành cho nhân viên.
Cates đi sau cùng mỉm cười và nâng súng lên nói “Tôi đem quyền được vào đến đây”.
‘Thôi đi Rick”, Tracy đáp. Cô không hề thích cái cô đang nhìn thấy. Thực tế cánh cửa đang để hé như thôi thúc cô. Quá hấp dẫn.
Mặc dù vậy, Harvath nghi ngờ cánh cửa đã bị đóng chặt. Cho dù kẻ đập vỡ cửa sổ ở tầng trên là ai thì hắn cũng không hề muốn bị đuổi theo - chí ít là ngay lập tức.
Sau khi Tracy kiểm tra cánh cửa và xác nhận không có vấn đề gì, cả đội lần lượt bước qua.
Những đường ống han gỉ với các loại kích cỡ khác nhau gắn đầy trên bức tường hôi hám, trong khi nước nhỏ xuống từ trần nhà tạo thành từng vũng nước nhỏ dọc theo sàn nhà. Ngay cả hơi thở của họ dường như cũng không phát ra âm thanh nào, và trong lúc tiến về phía trước, Harvath, Hastings, Cates và Herrington cố gắng bằng mọi giá không gây ra bất kì tiếng động không cần thiết nào.
Đường hầm vòng sang phải và sau đó giao với một đường hầm khác. Mặc dù ánh sáng lờ mờ, nhưng khi quan sát đường hầm mới, Harvath có thể thấy chuyển động ở phía cuối đường hầm kia.
Nắm chặt bàn tay lại, anh lệnh cho toàn đội đứng yên tại vị trí. Các đường hầm không phải là nơi thích hợp cho các cuộc đấu súng. Những bức tường giống dáng của một chiếc phễu luôn đón nhận mọi loạt đạn bắn về phía bạn. Quay lại phía mọi người, Harvath dùng tay ra dấu cho họ biết anh đang nhìn cái gì.
Herrington hỏi vừa đủ nghe và Harvath trả lời lại cái ở đằng xa kia theo anh là cái gì.
Nâng một trong những khẩu M16 họ lấy đi từ Kim Cương Geneva, Bob ra dấu cho biết mình muốn làm gì. Gật đầu đồng ý, Harvath nhìn chăm chăm vào góc đường hầm vừa kịp lúc thấy bọn khủng bố khuất khỏi tầm nhìn.