3
Không ngủ được, tôi mở mắt nằm trên giường.
Mưa rơi lộp độp đập vào cánh cửa sổ mỏng của căn hộ tạo nên một âm thanh khó chịu. Từ phòng tầng trên vang lên âm thanh trầm đục, thỉnh thoảng lại ngưng bặt, rồi lại tiếp tục nhưng không có vẻ là định kết thúc. Tôi cứ mãi suy nghĩ về căn hộ ở tầng trệt này của mình. Cơn mưa đương nhiên đang làm ướt cả một phạm vi rộng lớn xung quanh căn hộ.
Âm thanh trầm đục ở phòng lầu trên đã ngưng, chỉ còn tiếng mưa rả rích. Âm thanh đó mãi vẫn không bắt đầu lại nên tôi nghĩ người ở phòng trên đã ngủ. Cảm giác như chỉ mình mình bị bỏ lại, tôi châm lửa hút thuốc nhưng rồi nhận ra trên gạt tàn vẫn còn một điếu đang hút dở. Căn phòng chỉ có mỗi cái giường xếp, một tủ quần áo và một cái cầu là quần áo, ngoài ra chẳng còn gì đáng nhìn. Từ chỗ rách ở chiếu lót sàn, những sợi bằng nhựa tổng hợp chĩa lên trông như cái cọc. Tôi ngắm những ngón tay thon dài của mình, gập lại rồi mở ra, lặp đi lặp lại cử động mềm dẻo. Tôi nghĩ không biết đã phát hiện ra mình thuận cả hai tay từ khi nào, nhưng không nhớ được. Có thể tôi đã thuận cả hai tay từ lúc mới sinh ra, mà cũng có thể về sau dần dần mới trở nên như thế.
Mưa mãi không tạnh như muốn ngăn không cho tôi đi ra ngoài. Tôi nghĩ đến đám mây khổng lồ trên bầu trời và không gian mà bản thân mình đang hiện hữu. Tôi đứng dậy, với lấy bao thuốc lá, xỏ giày, mở cánh cửa bằng gỗ mỏng và đi ra ngoài như muốn chống lại sự cản trở của thời tiết. Mưa làm ướt cây cột đã gỉ sét của khu nhà, làm ướt cả chiếc xe đạp nằm chỏng chơ như xác chết, và làm thời tiết buốt giá càng buốt giá hơn.
Tôi rẽ ở góc đường nơi có bảng chỉ đường nằm nghiêng nghiêng, đi bộ men theo bên hông nhà máy có cầu thang sét gỉ, rẽ trái ở ngã ba phía trước dãy cửa hàng dài. Một chiếc ô tô đang tăng tốc chạy lại gần phía tôi. Nghĩ xe ô tô phải có trách nhiệm tránh mình nên tôi chẳng buồn tránh, anh chàng lái xe quả là tay nhát gan nên đã vội bẻ lái. Một tòa tháp sắt khổng lồ nằm sau mấy cây cột điện ở phía trước vẫn bị mưa tạt không ngừng. Tôi đã tránh không nhìn nhưng hiển nhiên có nhìn hay không thì nó vẫn ở đó.
Khi tôi ra đến ga, có một chiếc taxi không có khách đang ướt đẫm dưới mưa. Tay tài xế uể oải nhìn phía trước, ánh mắt bất động như đang bị cuốn vào thứ gì đó. Tôi leo lên cầu thang nhà ga, gập ô lại. Một người vô gia cư đang nằm tránh rét, tránh mưa đưa mắt nhìn về phía tôi. Hình ảnh của người đàn ông đó đã trở nên quen thuộc, như thể cứ vào giờ này là ông ta sẽ có mặt tại địa điểm này. Tim tôi đập mạnh khi nghĩ ánh mắt người đàn ông đó thật giống ánh mắt Ishikawa, nhưng tuổi và nét mặt thì khác. Song ánh mắt của người vô gia cư không nhìn vào tôi. Ông ta cứ nhìn phía sau lưng tôi tựa như có cái gì ở đó. Để gạt bỏ tâm trạng khó chịu, tôi châm thuốc hút rồi bước xuống cầu thang cũ kỹ đi qua phía bên kia đường ray.
Tôi đi vào cửa hàng tiện lợi, mua thuốc lá và cà phê lon. Khi tôi trả tiền, nhân viên cửa hàng nhận tiền rồi nói ‘cảm ơn quý khách’ bằng giọng rất to như bị thần kinh. Tiền này là tôi lấy của gã biến thái trong tàu điện hôm qua nhưng trước đó thuộc sở hữu của ai thì không biết. Tôi nghĩ chỗ tiền này đã chứng kiến những giây phút trong cuộc đời của nhiều người. Có thể nó đã ở hiện trường của một vụ giết người, kẻ giết người đưa cho nhân viên của hàng ở đâu đó rồi lại được chuyển đến tay một người lương thiện.
Ra khỏi cửa hàng, tôi bắt đầu thấy vô số giọt mưa đang giội xuống người mình. Cảm giác như bị đám mây dày, khổng lồ từ phía trên ụp xuống, tim tôi dần dần đập nhanh hơn, tôi gập ngón tay lại trong túi áo. Tôi hình dung ra cảnh mình bắt một chiếc taxi, đi ra khu phố mua sắm và thò tay vào túi những người ở khu phố mua sắm đó. Tôi hòa mình vào dòng người, liên tục cử động các ngón tay nhanh và chính xác nhất có thể… Mưa vẫn rơi, trống ngực vẫn đập mạnh, nghĩ mình phải đi ra phố mua sắm, tôi cố trấn tĩnh lại. Tôi lại leo lên cầu thang nhà ga, tự nhủ tiếng bước chân lì lợm đằng sau chỉ là tiếng vọng, tôi bèn châm lửa hút thuốc. Bóng dáng người đàn ông vô gia cư đã không còn ở đó nữa. Tim đập nặng nè, chậm chạp, tôi băng qua ga, rồi lại xuống cầu thang. Ở vòng xoay trước mặt, một người đàn ông mặc áo mưa đang đứng ướt sũng, đèn pha của chiếc ô tô trắng chạy ngang qua rọi vào màn mưa, làm nổi rõ những giọt ánh vàng sắc nhọn. Tôi cảm giác như cơn mưa chứa đựng cả sự sắc nhọn đó. Tôi nhận ra người vô gia cư ngủ trong nhà ga ban nãy nhưng lại không thấy người đàn ông mặc áo mưa đâu nữa.
Tôi ngăn mình không ngoảnh lại phía sau thêm lần nữa và nghĩ đáng lẽ không nên ra ngoài. Từ vị trí này, tôi có thể cảm nhận được tòa tháp sắt dù không nhìn thấy, cảm nhận được mưa cứ rơi mãi không ngừng, tôi nghĩ đến đám mây khổng lồ đang trút mưa xuống và bản thân đang đi bộ dưới mưa.