Các báo cáo kỹ thuật nằm chờ trên bàn của tôi tại đồn cảnh sát, nhưng chưa cung cấp được câu trả lời nào. Bác sĩ pháp y có thể hoàn toàn bác bỏ giả thiết phát súng được bắn từ một tòa nhà khác. Harald Olesen đã bị giết bởi một phát đạn duy nhất từ khẩu súng Colt cỡ nòng 0,45 inch ở cự ly gần. Viên đạn đã xuyên qua tim ông và gây cái chết tức thì. Không có dấu hiệu nào cho thấy ông Olesen đã bị thương trước khi bị bắn chết. Và theo báo cáo giải phẫu tử thi, án mạng xảy ra bất cứ lúc nào trong khoảng từ 8 đến 11 giờ đêm. Thông tin này ít hữu ích hơn với tôi, vì xác nhận của tất cả các cư dân tòa nhà cho biết thời điểm chính xác là 10 giờ 15 phút tối.
Thông tin về ông Harald Olesen trong hồ sơ hộ tịch chỉ xác nhận lại những gì chúng tôi đã biết. Ông sinh năm 1895 và là con trai của một dược sĩ nổi tiếng quê quán Hamar. Harald Olesen kết hôn vào năm 1923 và chung sống cùng vợ cho đến khi bà qua đời bốn mươi năm sau. Vợ ông là con gái của một chủ hãng tàu, được hưởng nền giáo dục tốt nhưng chỉ làm nội trợ trong suốt cuộc đời bà. Olesen có một anh trai và một em gái, đều qua đời trước ông. Do cha mẹ đều mất đã lâu và bản thân ông không có con, những họ hàng gần nhất và tạm thời được coi như người thừa kế của ông là cháu gái và cháu trai, sống ở khu tây Oslo. Ông Olesen từng chuyển nhà vài lần trong khoảng thời gian giữa hai cuộc chiến tranh, nhưng ở tại địa chỉ 25 phố Krebs từ năm 1939.
Konrad Jensen là người duy nhất trong các cư dân tòa nhà có tên trong hồ sơ tư pháp của cảnh sát. Ông ta đã thụ án sáu tháng cho tội phản quốc từ năm 1945 đến 1946, ngoài ra không có thêm án tích nào khác.
Không có thông tin trong sổ hộ tịch về anh chàng người Mỹ Darrell Williams hoặc cô gái Thụy Điển Sara Sundqvist. Nhìn chung, hồ sơ hộ tịch chỉ đơn thuần xác nhận thông tin mà những công dân Na Uy đã tự khai. Không có gì mới về Konrad Jensen và Karen Lund. Thông tin bổ sung duy nhất hấp dẫn liên quan đến Andreas Gullestad, đó là anh ta đã lấy tên này mới được bốn năm nay. Trước đó anh ta tên là Ivar A. Storskog. Những thông tin còn lại đúng như những gì anh ta đã khai. Cha anh ta vốn là một điền chủ giàu có quê quán Oppland, sở hữu số lượng lớn đất đai và rừng, đã qua đời năm 1941 lúc mới 48 tuổi. Mẹ anh ta đã mất năm 1953. Andreas Gullestad chưa từng kết hôn hoặc có con, và người thân gần nhất của anh ta đúng là người chị gái ở Gjovik.
Thông tin hấp dẫn nhất tiết lộ bởi hồ sơ hộ tịch liên quan đến Kristian Lund. Cha anh ta chỉ được ghi nhận đơn giản là ‘không biết’ còn mẹ là một thư ký quê quán Drammen. Kristian Lund đã không biết, hoặc không muốn cho tôi biết, rằng mẹ anh ta vốn là một thành viên của đảng NS từ năm 1937 đến năm 1945. Bà giữ vài vị trí thư ký trong quân đội chiếm đóng suốt ba năm cuối của cuộc chiến. Bản cáo trạng của phiên tòa xét xử bà tội phản quốc cũng được đính kèm và cho thấy bà bị kết án tám tháng tù giam sau chiến tranh, nhưng được thả bốn tháng sau đó nhờ cải tạo tốt và đang nuôi con nhỏ. Theo hồ sơ hộ tịch, Kristian Lund sinh ngày 17 tháng 2 năm 1941 tại Drammen và là đứa con duy nhất của mẹ anh.
Từ những thông tin này, tôi tin rằng trong tất cả những người hàng xóm của ông Olesen, Kristian Lund là người đầu tiên tôi nên thẩm vấn lại. Tuy nhiên, không cư dân nào có mối liên hệ với Harald Olesen khả dĩ có thể dẫn đến động cơ giết người, và ngày hôm nay thật đáng thất vọng vì chỉ mang lại cho tôi vài đột phá. Ấn tượng của Darrell Williams rằng có điều gì đó khiến ông Harald Olesen buồn phiền dường như phù hợp với vụ án mạng, nhưng chúng tôi vẫn chưa biết được gì về nó. Muốn tìm kiếm một manh mối tốt hơn, tôi quyết định dành ngày tiếp theo để tìm hiểu xem điều gì có thể quấy rầy nạn nhân trong năm cuối cùng của cuộc đời ông.
Sau vài nỗ lực, tôi rốt cuộc cũng liên lạc được với người cháu trai của ông Harald Olesen qua điện thoại. Joachim Olesen là một nhà kinh kế và làm việc như một cố vấn trong Bộ Tài chính. Anh ta đã chờ đợi cuộc điện thoại này và lập tức đề nghị sẽ cùng chị gái đến đồn cảnh sát vào 9 giờ sáng hôm sau để được thẩm vấn. Tôi cũng hỏi về tên vị bác sĩ riêng và ngân hàng của người quá cố, anh ta cung cấp không chút ngại ngần. Hai cuộc điện thoại ngắn gọn tiếp theo tiết lộ thông tin người bác sĩ đang nghỉ ốm, còn ngán hàng đang đóng cửa do một cuộc thanh tra tài khoản.
Phải thừa nhận rằng tôi hoàn toàn không cảm thấy sáng sủa hơn chút nào khi lái xe về nhà một mình vào tối ngày hôm sau án mạng. Do không có nhiều manh mối tốt hơn, tôi xếp cựu thành viên đảng NS Konrad Jensen là đối tượng tình nghi hàng đầu. Tuy nhiên, cũng như tất cả mọi người khác, ông ta thiếu không chỉ động cơ, vũ khí mà cả cơ hội. Tôi vẫn chưa có bất kỳ ý tưởng mơ hồ nào về nơi mình có thể tìm thấy những yếu tố này.
Tóm lại, tôi không nghĩ mình sẽ đọc tờ tạp chí buổi sáng thứ Bảy, ngày 6 tháng 4 năm 1968, với bất kỳ niềm vui hay sự lạc quan nào. Tôi bắt đầu nhận ra rằng cơ hội mang lại qua việc đảm trách cuộc điều tra án mạng này là rất lớn lao, nhưng sự thất sủng của tôi có thể cũng sẽ nặng nề không kém. Tôi vẫn còn chưa biết vụ việc này sẽ đưa mình đối mặt với tội ác có toan tính kỹ lưỡng chưa từng thấy, cũng như cho tôi được gặp một nhân vật xuất chúng mà tôi rất vui sướng được hợp tác. Trong lúc ấy, tôi nghiền ngẫm vụ án một mình, vô vọng, cho đến khi chìm vào giấc ngủ.