4
“Lấy vài trăm ngàn yên của những tay nhà giàu sở hữu hàng tỷ yên thì có thấm vào đâu.”
Ishikawa thường nói vậy. Lấy việc chôm tiền của người giàu làm niềm vui, tôi cũng học theo nó. Chôm ví của người khác nhưng nó hiếm khi giữ tiền được lâu, chôm được đồng nào lá nó sẽ tiêu hết trong ngày hôm đó.
“Nhưng chắc chắn là xấu rồi.”
Nghe tôi nói vậy, nó gật gù cười rồi lại tiếp tục câu chuyện. Bọn tôi nói chuyện trong phòng riêng của một quán bar cũ thường hay lui tới. Chủ quán bar dó vốn là một thành viên của một tổ chức tội phạm, song anh ta chưa bao giờ kể chi tiết về qua khứ của mình. Người anh ta hơi còng như thể bị vẹo, tay chân lều khều, chẳng thể đoán được bao nhiêu tuổi.
“Nhưng mày có công nhận rằng nếu không có khái niệm ‘sở hữu’ thì hiển nhiên sẽ không có khái niệm ‘trộm cắp’ không? Chừng nào trên thế giới vẫn còn dù chỉ một đứa trẻ đói ăn thì chừng đó mọi sự sở hữu đều là xấu.”
“Nhưng lấy diều đó để chấp nhận những kẻ như bọn mình là không đúng.”
“Tao đâu có chấp nhận. Chỉ là tao ghét cay ghét đắng những kẻ cứ tự tin mình là người lương thiện thôi.”
Ishikawa có lần đã lấy được một số tiền lớn bằng một phương pháp rất đơn giản.
Sau khi nghe ngóng được rằng có một ông cụ thường mang theo số tiền lớn vào hộp đêm, nó tìm mua một cái bóp cầm tay cũ y chang của ông cụ. Ông cụ là chủ tịch của một tổ chức tôn giáo, có sở thích cho phụ nữ xem tiền, mỗi lần hội xong, như thể quá cao hứng không kiềm chế nổi, ông dẫn cả đoàn thư ký đến ngủ với các cô gái ở hộp đêm. Ông cụ dáng người gầy, mắt lồi và có tật cười hở lợi. Ishikawa đợi ông cụ đến, giả vờ va vào người tay thư ký cầm bóp tiền khi anh ta xuống xe, nhanh tay lấy bóp cho vào bên trong áo khoác rồi giả vờ làm rơi cái bóp y hệt nhét đầy giấy. Ông cụ nhặt bóp lên, liên tục mắng Ishikawa đang cúi đầu xin lỗi rồi cùng với các thư ký đi vào tòa nhà màu xám có hộp đêm. Bên trong bóp có mười triệu yên.
“Chắc lão thích con số chẵn mười triệu. Thực ra, lão đấy cũng không phải là người xấu đâu. Có thể lão cũng muốn xây trường học tại Sudan, giúp đỡ người dân tị nạn như những gì tổ chức tôn giáo đó tuyên truyền thật. Trong tiềm thức ấy. Thế nên tao đã giúp lão làm cái việc trong tiềm thức của lão.”
Ishikawa cười tít mắt như trẻ con.
“Mày thấy đấy, ở mấy nước đó, có rất nhiều đứa trẻ đã chết ngay khi vừa ra đời. Chỉ bởi vì chúng được sinh ra ở đó. Chúng chẳng kịp phản kháng, vội vã chết luôn. Tao thì chúa ghét việc gầy tong teo, bị ruồi nhặng bu vào như thế.”
Không biết có thật hay không, nhưng nó bảo đã đưa cho cô gái không rõ người nước nào đang làm việc trong hộp đêm ấy số tiền một triệu yên gọi là trả công hợp tác, rồi tiêu hết một triệu yên ngay trong ngày hôm đó, số tiền còn lại thì gửi cho một tổ chức phi lợi nhuận ở nước ngoài. Ishikawa bảo tổ chức phi lợi nhuận đó là nơi người yêu cũ của nó đang làm việc.
Ishikawa vốn rất khéo tay và khéo ăn nói, ngày xưa, chỉ những lúc nào cần tiền thì mới móc túi, còn thì nó cứ chuyển việc liên tục, cho đến lúc gặp tôi thì nó ở trong một nhóm lừa đảo đầu tư lớn.
“Khi lẫn vào đám đông để tẩu thoát, tao có một cảm giác rất đặc biệt… Thời gian thì cũng có lúc sáng lúc tối đúng không? Cảm giác căng thẳng khi đánh bạc hoặc khi phi vụ lừa đảo đầu tư hoàn thành trót lọt cũng như vậy đấy… Khoảnh khắc vượt ngưỡng luật pháp, khoảnh khắc ngủ với cô gái của yakuza hay những cô gái mà biết đụng tới sẽ gặp nguy hiểm… Ý thức được kích thích, dần dần choán hết con người ta, khiến ta không cưỡng lại được. Những khoảnh khắc như thế sẽ đòi hỏi được tái diễn. Giống như có thêm một nhân cách khác vậy. Cứ đòi hỏi bản thân có lại cảm giác đó, cảm giác đó… với tao thì móc túi là việc hưng phấn nhất.”
Khi có lệnh bắt Ishikawa vì tội lừa đảo đầu tư thì nó đã chạy trốn sang Philippines, rồi sang tận Pakistan và Kenya. Nhưng khi quay trở về, nó mang thân phận của một người đã chết. Nó có được giấy phép lái xe, hộ chiếu và thẻ thường trú mới. Xét bề ngoài thì nó hoàn toàn tự do.
“Tao đã chết ở Pakistan rồi. Vì thế, bây giờ tao là Niimi. Khi gặp mày tao đã là Niimi rồi. Hơi rắc rối một chút. Tao không thể kể chi tiết được. Có những việc không nên hỏi thì hơn.”
Theo yêu cầu từ phần đời không nên hỏi đến đó, Ishikawa trực điện thoại tại một văn phòng có mỗi mình nó từ thứ Hai đến thứ Sáu. Thỉnh thoảng có những cuộc điện thoại gọi đến, nó xưng tên một công ty có vẻ như là công ty ma, tiếp nhận hàng hóa gửi đến, tiếp người đàn ông có vẻ như là quan chức hiếm lắm mới xuất hiện. Nó ra phố với tôi hầu như chỉ vào thứ Bảy hoặc Chủ nhật.
Vì Ishikawa đề nghị nên tôi cũng vài lần đến văn phòng để cùng nó giết thời gian. Nhưng tại đấy, tôi đã nhìn thấy người đàn ông đó. Cửa văn phòng bất ngờ mở, tôi giật mình quay lại thì người đàn ông đó đang ở trước mặt. Vừa vào đến cửa, ông ta đã tắt điện, nhìn quanh phòng mà không nói năng gì. Lúc nhìn thấy ông ta, không hiểu tại sao tôi lại nghĩ giá mình không đến đây thì hơn. Trong bóng tối, người đàn ông im lặng đi vào phòng. Với mái tóc đen và cặp kính mát, trông ông ta giống như một tay môi giới tài chính gì đó, nhưng chẳng hiểu sao tôi không thể đoán được tuổi của người này. Trông vừa như ngoài ba mươi lại vừa như tận năm mươi. Bóng ông ta đổ dài trên tường nhờ chút ánh sáng ít ỏi lọt qua khe rèm. Cái bóng hiển nhiên cũng chuyển động theo mỗi cử động của người đàn ông, tiếng giày của ông ta vang xa đến kỳ lạ. Người đàn ông vừa nhìn Ishikawa vừa mở két sắt, lấy ra khoảng mười triệu yên cho vào túi xách. Sau đó ông ta chuyển ánh mắt sang tôi, không biết vì lý do gì mà sau khi nhìn tôi chằm chằm, ông ta lẩm bẩm, “Tao quyết định sẽ gặp chú mày sau.”
Tôi chẳng hiểu sự tình đầu đuôi gì nên chỉ biết nhìn ông ta. Sau khi người đàn ông ra về, Ishikawa như muốn cản tôi mở miệng nên tiếp tục câu chuyện về móc túi.
“… Từ khi móc túi, chỉ có một lần duy nhất tao cảm thấy ghét công việc này… Mày biết đấy, đó là vào lễ hội pháo hoa. Trong rừng người đến ngắm pháo hoa đó, họa hoằn lắm mới có người giàu thật sự đúng không?”
Nhìn thái độ của Ishikawa, tôi từ bỏ ý định hỏi về người đàn ông lúc nãy. Có lẽ ông ta thuộc phạm trù không nên hỏi thì hơn. Tôi muốn xóa đi hình ảnh người đàn ông trong đầu nhưng không được.
“… Chẳng hạn một tay trung niên, dù đã cùng người tình ngắm pháo hoa từ khách sạn rồi nhưng vẫn bị cô nàng nài nỉ xuống dưới ăn mì xào, đi dạo… Tao thì từ lúc nhỏ đã rất thích pháo hoa. Đó là thú tiêu khiển miễn phí tuyệt vời nhất cho người nghèo… Pháo hoa được bắn lên trời, bình đẳng với tất cả mọi người.”
Thi thoảng nét mặt Ishikawa lại ngây thơ đến mức tưởng chừng như không chút đề phòng. Tuy nhiên, trong căn phòng vẫn còn dư âm của người đàn ông ban nãy, ánh mắt Ishikawa khi ấy đánh quanh nhiều hơn thường lệ.
“Thực tế thì pháo hoa rất đẹp… Đó là một trong những thứ đẹp nhất trong cuộc đời con người, trên thế giới này. Vậy mà bọn mình lại lợi dụng vẻ đẹp đó để đạt được mục đích của bản thân. Trong khi mọi người đang chìm đắm vào vẻ đẹp đó thì bọn mình chẳng quan tâm, chỉ nhòm vào túi của họ. Chuyện đó, biết nói sao nhỉ?”
Lúc đó Ishikawa đã nói như vậy, nhưng đối với tôi chính hành động của nó mới có sức mê hoặc vô cùng. Nó kẹp chiếc ví bằng ba ngón tay, chuyền cho tôi đứng phía sau, khi tôi rút tiền bên trong và trả lại thì nó đã dở tay lấy cái ví khác, nó chẳng thèm nhìn đối tượng, chỉ áp sát cánh tay vào và trả ví lại… Trong mắt tôi, hành động của nó là một trong những vẻ đẹp của cuộc đời. Lúc ấy tôi chẳng ngờ vẻ đẹp ấy cũng sẽ tan biến trước mắt mình như pháo hoa.