Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lăn xuống sườn núi

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc lắc đầu như cái trống bỏi, nói: "Cái này tuyệt đối không thể nào, cậu bảo tôi giết người phóng hỏa tôi còn nghe theo cậu, chứ không tôi thành thằng ngốc rồi à!"

Điền Anh nhịn không được bật cười khúc khích, nói: "Bảo Ngọc thối, đừng căng thẳng, tôi chỉ có một chuyện riêng tư muốn hỏi cậu thôi, cậu nói rõ ràng, tôi cũng sẽ cho cậu biết một chuyện mà cậu chắc chắn rất muốn biết."

"Hỏi mau đi!" Vương Bảo Ngọc không muốn nghe Điền Anh lải nhải, sốt ruột thúc giục.

Trên mặt Điền Anh thoáng hiện vẻ do dự, nhưng vẫn nói: "Bảo Ngọc, cậu nhìn ra cả rồi đấy, tôi có một người bạn trai ở trường cấp ba, tôi muốn cậu xem giúp xem hai chúng tôi rốt cuộc có thành hay không."

Gọi lão tử đến đây, hóa ra chỉ vì cái chuyện vớ vẩn này. Đối với hạng người bỏ học như Vương Bảo Ngọc, ở nông thôn, mười tám tuổi đã phải bắt đầu ngó nghiêng tìm đối tượng rồi, nhưng đối với Điền Anh đang học cấp ba mà nói, đây đúng là yêu sớm còn gì!

Vương Bảo Ngọc cười hì hì, định đưa tay nhéo mũi Điền Anh, bị cô tát một cái đẩy ra. Vương Bảo Ngọc nói: "Trong mắt cậu, đây chẳng phải mê tín dị đoan sao? Sao giờ này lại muốn minh oan cho anh đây?"

Điền Anh giơ ngón tay túm lấy tai Vương Bảo Ngọc, hét lớn: "Rốt cuộc cậu có tính hay không?"

Vương Bảo Ngọc nhe răng trợn mắt kêu lên: "Tính! Tính là được chứ gì, tiểu thư?"

Điền Anh hừ một tiếng, buông tay ra. Vương Bảo Ngọc nhíu mày xoa tai, nói: "Dữ dằn như con chó cái ấy, ai mà thèm lấy cậu!"

Điền Anh nghe vậy liền đá Vương Bảo Ngọc một cái, nói: "Bớt nói nhảm đi, làm nhanh lên!"

Vương Bảo Ngọc rụt cổ lại, nói: "Để hôm khác không được à, ở đây lạnh lẽo băng tuyết thế này, cậu chọn chỗ nào tử tế chút cũng được mà!"

Điền Anh tức giận dậm chân, bĩu môi nói: "Bảo cậu tính thì cậu cứ tính đi, sao mà nói nhảm nhiều thế!"

"Được, được, được, đàn bà đúng là khó chiều!" Vương Bảo Ngọc vừa cảm thán vừa lấy ba đồng tiền cổ ra, nói: "Gieo đi!"

Điền Anh vội vàng nhận lấy gieo sáu lần. Vương Bảo Ngọc đi tới đi lui trong tuyết, nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải. Điền Anh hỏi: "Thế nào? Có ý gì?"

Vương Bảo Ngọc lúc thì lắc đầu nguầy nguậy, lúc thì thở ngắn than dài. Điền Anh tiến lại gần Vương Bảo Ngọc truy hỏi: "Nói đi, rốt cuộc là có ý gì?"

Vương Bảo Ngọc quay mặt đi, cười cợt nhả nhìn chằm chằm Điền Anh nói: "Hỏi cái gì mà hỏi, đã đưa tiền quẻ chưa mà hỏi!" Điền Anh đứng phắt dậy, đẩy mạnh Vương Bảo Ngọc một cái, nói: "Sao cậu không đi chết đi cho rồi?"

Vương Bảo Ngọc kêu á một tiếng, ngồi bệt xuống tuyết, thầm nghĩ, con nhóc thối này tính tình càng ngày càng tệ, bèn gắt gỏng: "Không thành được đâu, lo mà học hành tử tế đi!"

Điền Anh vừa nghe đã sốt ruột, vội vàng hỏi dồn: "Bảo Ngọc, tại sao lại không thành? Tôi thấy anh ấy đối với tôi rất tốt mà."

"Quẻ đã bày ra rồi, có biến số. Chắc là gia cảnh cậu ta khá giả, bố mẹ không đồng ý chuyện của hai người." Vương Bảo Ngọc buột miệng nói. Thật ra đây cũng không phải nói bừa nói bãi, Điền Anh vốn là người có mắt nhìn cao, khó mà đi lại với con cái nhà bình thường được.

Điền Anh im lặng hồi lâu, nhìn về phía những rặng núi đằng xa, thở dài một hơi nói: "Bảo Ngọc, cậu cũng giỏi thật, tính chuẩn thật đấy. Bố cậu ấy là Cục trưởng Cục Giáo dục huyện Phú Ninh, còn bố tôi chỉ là một trưởng thôn nhỏ bé, bố anh ấy sẽ không đồng ý chuyện của chúng tôi đâu, chỉ là tôi vẫn chưa cam tâm thôi."

Vương Bảo Ngọc nhìn vẻ mặt u oán của Điền Anh, cảm thấy cô có chút đáng thương, liền bước tới đặt tay lên vai Điền Anh, tiện tay xoa xoa, cảm giác rất mềm mại, anh khẽ an ủi: "Điền Anh, đừng buồn, hào năm mới thực sự tương ứng với cậu, mà hào ba bên cạnh cậu hiện tại không ở đúng vị trí, hào năm mới hợp với cậu..."

Điền Anh mất kiên nhẫn ngắt lời Vương Bảo Ngọc, nói: "Ái chà, phiền chết đi được, đừng nói mấy cái đó với tôi, tôi không hiểu gì cả, cậu cứ nói thẳng là có ý gì đi!"

Vương Bảo Ngọc nói: "Nói thế này đi, người ấy của cậu sẽ xuất hiện ở trường đại học của cậu, trông đẹp trai hơn cậu ta, gia cảnh cũng tốt hơn, duyên chưa tới thì không thể cưỡng cầu."

Điền Anh nghe vậy gật gật đầu, chợt cảm thấy tay Vương Bảo Ngọc vẫn đang đặt trên vai mình, liền xoay người hất ra, nói: "Bảo Ngọc thối, dám chiếm tiện nghi của bản cô nương."

Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: "Tôi không chiếm tiện nghi, chạm một cái lên vai thì tốn bao nhiêu tiền chứ?" Trong tuyết, cái mũi nhỏ của Điền Anh bị lạnh đến đỏ ửng, trông cực kỳ đáng yêu, Vương Bảo Ngọc không nhịn được lại đưa tay nhéo thêm cái nữa.

"Cậu muốn chết à! Còn nhéo nghiện rồi phải không!" Điền Anh làm nũng dùng nắm đấm nhỏ đánh Vương Bảo Ngọc. Vương Bảo Ngọc vừa cười vừa né, đột nhiên vươn chân, vấp chân làm Điền Anh ngã vào trong đống tuyết.

Điền Anh từ trong đống tuyết bò dậy, nhìn thấy Vương Bảo Ngọc đang cười cợt nhả chạy về phía sườn núi bên bờ sông, liền tức giận hét lớn ở phía sau: "Bảo Ngọc thối, cậu đứng lại đó cho tôi, xem tôi không vật cậu ngã một cú!"

Vương Bảo Ngọc vừa ngoái đầu lại vừa làm mặt quỷ, nói: "Không bắt được đâu, con bé thối! Con bé thối!" Thế nhưng dù sao cũng đã uống rượu, bước chân không linh hoạt, lơ đễnh một cái, chân dưới mềm nhũn, cả người ngã lăn trên sườn núi phủ đầy tuyết, nằm dang tay dang chân không dậy nổi.

"Bảo Ngọc thối, đáng đời!" Điền Anh vừa nói đầy hả hê, vừa tiến lên vài bước, vươn tay túm lấy chiếc áo khoác quân đội của Vương Bảo Ngọc. Đúng lúc này, Vương Bảo Ngọc gạt chân một cái, làm Điền Anh ngã nhào xuống sườn núi.

Ái chà, Điền Anh hét lớn một tiếng, cơ thể mất thăng bằng, theo đà trượt xuống sườn núi, nhưng tay vẫn túm chặt lấy cổ áo Vương Bảo Ngọc không buông. Vương Bảo Ngọc chưa kịp hả hê đã bị kéo trượt xuống theo.

Khi dừng lại, hai người vừa lăn vừa lộn sắp trượt xuống bờ sông, lúc này đã đầy tuyết trên người, không biết từ lúc nào đã ôm chặt lấy nhau.

Vương Bảo Ngọc cảm nhận được luồng khí từ chiếc mũi nhỏ của Điền Anh phả vào mặt mình, có cảm giác ngứa ngáy, ở ngay trước ngực còn cảm nhận được hai khối mềm mại nhỏ nhắn trên ngực Điền Anh, thân hình nhỏ nhắn ôm vào vừa vặn, rất thoải mái, nhất thời tâm trí xao động, ôm Điền Anh càng chặt hơn.

Điền Anh bất mãn trừng mắt nhìn Vương Bảo Ngọc, nói: "Bảo Ngọc chết tiệt, làm gì đấy?"

Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: "Yêu chiều cậu chút thôi mà!"

Điền Anh nhìn nhìn Vương Bảo Ngọc, đột nhiên vành mắt đỏ lên, vùi đầu vào cổ Vương Bảo Ngọc, thế mà lại nức nở khóc lên. Vương Bảo Ngọc lúc này cảm thấy mình rất giống một người đàn ông, đưa tay ra sau lưng Điền Anh, vỗ vỗ lưng cô nói: "Điền Anh, đừng khóc mà! Ngoan!"

Điền Anh thút thít nói: "Tôi thật sự, thật sự không muốn mất anh ấy, Bảo Ngọc, có cách nào khiến anh ấy đừng rời bỏ tôi không?"

Vương Bảo Ngọc lập tức cảm thấy trong lòng lạnh ngắt, Điền Anh ôm mình, chẳng qua chỉ là tìm kiếm sự an ủi mà thôi, trong lòng cô đang nghĩ tới người đàn ông khác, mà mình lại cứ ngỡ Điền Anh thích mình, mẹ kiếp, thế này thì tự mình đa tình quá rồi!

Vương Bảo Ngọc có chút bực mình, sắc mặt khó coi đẩy Điền Anh ra, đứng dậy, phủi tuyết trên người. Điền Anh cũng sụt sùi đứng dậy, tiếp tục dùng tay lau nước mắt, cúi đầu không nói lời nào, dáng vẻ trông khá ngoan ngoãn.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.