Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
071 Lại là giải thích

❊ ❊ ❊

Tiền Mỹ Phượng hôm nay ăn vận rất đẹp, thân trên mặc áo trường sam trắng in hoa đỏ lá xanh, thân dưới là quần bó màu đen, chân đi giày trắng, trông rất giống người thành phố thời thượng.

Vương Bảo Ngọc thấy hôm nay Tiền Mỹ Phượng dị thường mê người, có thể gọi là diệu nhãn đoạt mục, mị lực tứ xạ. Dưới tác dụng của Xuân Ca Hoàn, Vương Bảo Ngọc lúc này "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi", nhìn thế nào cũng thấy Tiền Mỹ Phượng vô cùng xinh đẹp.

Vương Bảo Ngọc nào biết, Tiền Mỹ Phượng ăn mặc thế này, chính là anh trai cô là Tiền Chí Cương, cũng chính là Cương Đản mới mua cho. Cương Đản sáng ra uống rượu cùng mấy người bạn, thấy thời tiết không tệ, liền bảo em gái ra ngoài chăn bò, nói là đang liên hệ người mua, rất nhanh sẽ bán hai con bò này, bản thân cậu ta đi làm thuê không ở nhà, cũng đỡ cho em gái ở nhà chịu mệt.

Cương Đản đối với người em gái này, tốt thì khỏi nói, rất có phong thái "trường huynh như phụ". Sau khi cậu ta về nghe nói em gái mình lại lén lút tìm Vương Bảo Ngọc, tâm tình có chút phức tạp. Vương Bảo Ngọc hiện tại, miễn cưỡng có thể gọi là cán bộ thôn, nhưng thực ra không phải, dù sao cũng chỉ là một đội trưởng sản xuất nhỏ.

Cương Đản luôn cảm thấy Vương Bảo Ngọc không đàng hoàng, trước kia là lưu manh, hiện tại là một thuật sĩ nhỏ, đều không phải nghề chính đáng, em gái mình nếu theo tên tiểu tử này, vẫn khiến người ta không yên tâm.

Cương Đản nghĩ, không thể để em gái mình theo Vương Bảo Ngọc, nhất định phải tìm cơ hội dạy dỗ tên tiểu tử này một trận. Lần trước đẩy hắn xuống sông, xem ra cảnh cáo này vẫn chưa đủ, phải tìm cơ hội đánh hắn đến mức mũi xanh mặt sưng, bò khắp đất tìm răng mới nhớ lâu được.

Lại nói Tiền Mỹ Phượng lùa hai con bò nhỏ đi dạo trên núi, vô ý đi đến mảnh ruộng dưa hấu này. Khi cô cùng hai con bò nhỏ đến trước túp lều cỏ, người bên trong vẫn khiến Tiền Mỹ Phượng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

– Bảo Ngọc, anh ở đây làm cái gì thế? Tiền Mỹ Phượng thò đầu vào trong túp lều nhỏ hỏi.

– Mỹ Phượng, cô mau rời khỏi đây. Vương Bảo Ngọc giọng run rẩy nói, cậu nỗ lực khống chế sự thôi thúc muốn ôm lấy Tiền Mỹ Phượng.

Tiền Mỹ Phượng tự nhiên rất khó đối phó, cô cười hi hi nói: – Bảo Ngọc, hai chúng ta vẫn là có duyên nhỉ! Ở trên núi này mà cũng có thể gặp nhau.

Vương Bảo Ngọc không còn tâm trí đâu mà nghe cô nói nhảm, cậu hiện tại đã sắp bị thiêu đốt đến mê mẩn rồi. Vương Bảo Ngọc nửa mở đôi mắt có chút mê ly, nói: – Mỹ Phượng, tôi cầu cô mau đi đi!

– Không đi! Không đi! Đồ keo kiệt! Tiền Mỹ Phượng nói, cười hi hi chen vào trong túp lều nhỏ. Vương Bảo Ngọc chống thân thể né sang một bên, hiện tại cậu lại thiết tha hi vọng viên thuốc mình nghiên cứu không có hiệu quả!

Khuôn mặt Vương Bảo Ngọc lúc này đỏ như quả táo chín, đôi mắt càng đỏ ngầu. Tiền Mỹ Phượng ở rất gần Vương Bảo Ngọc, tự nhiên phát hiện ra sự thay đổi của cậu. Cô nhịn không được đưa tay sờ đầu Vương Bảo Ngọc, quan tâm hỏi: – Bảo Ngọc, anh bị sốt à?

Vương Bảo Ngọc lúc này cảm thấy thân thể như muốn nổ tung. Trong cơn mê man nghe thấy lời của Tiền Mỹ Phượng, cậu thầm mắng: – Đồ ngốc, tôi đây không phải phát sốt, là phát tình đấy.

Tiền Mỹ Phượng thấy Vương Bảo Ngọc không nói lời nào, chằm chằm nhìn cậu mà nghiên cứu. Vương Bảo Ngọc không dám nhìn thẳng cô, đành nhắm chặt hai mắt lại, dáng vẻ tỏ ra cực kỳ đau khổ.

– Bảo Ngọc, anh bị sao vậy? Mặt đỏ thế này! Tiền Mỹ Phượng có chút lo lắng, tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cậu.

– Đi! Mau đi! Vương Bảo Ngọc nhắm mắt đuổi cô rời đi, nhưng trong lòng cũng sáng như gương, Tiền Mỹ Phượng này chính là cô nàng đầu đất, nói cái gì với cô ấy cũng không thông suốt.

Quả nhiên, Tiền Mỹ Phượng cười hi hi ghé sát hơn, nói: – Tại sao bảo tôi đi? Anh giấu cái gì ngon ngon tự mình giấu ở đây ăn mảnh à? Di, mùi gì lạ thế? Nói xong vươn mũi ra tứ phía ngửi.

– Không có gì! Vương Bảo Ngọc không vui, giọng ồm ồm nói.

Tiền Mỹ Phượng không tin, vừa hít mũi vừa tiếp tục ngửi, cuối cùng phát hiện ra nguồn gốc của mùi vị lại là miệng Vương Bảo Ngọc. Cô "nha" một tiếng bịt mũi lại, nghi hoặc hỏi: – Bảo Ngọc chết tiệt, anh ăn phân à? Hôi quá! Không thèm để ý đến anh nữa.

Tiền Mỹ Phượng đứng dậy muốn rời đi, chỉ là đã quá muộn. Dược hiệu của Xuân Ca Hoàn lúc này đã phát huy đến cực hạn, khí tức khác phái tỏa ra trên người cô khiến Vương Bảo Ngọc không thể nhẫn nhịn được nữa. Cậu dang rộng hai tay, không tự chủ được mà ôm chặt lấy Tiền Mỹ Phượng, tim đập thình thịch.

Tiền Mỹ Phượng đưa tay muốn đẩy Vương Bảo Ngọc ra, chỉ là đẩy vài cái mà không lay chuyển được. Cô cảm giác lồng ngực của Vương Bảo Ngọc dị thường ấm áp, thậm chí có thể gọi là nóng rực, rất khiến người ta say mê, liền nửa đẩy nửa thuận tựa vào lồng ngực Vương Bảo Ngọc, vẻ trẻ con đưa ngón tay chọc chọc nơi này nơi kia.

Nếu nói Vương Bảo Ngọc lúc này còn tồn tại một tia lý trí, thì động tác tiếp theo của Tiền Mỹ Phượng lại khiến Vương Bảo Ngọc triệt để điên cuồng.

Tiền Mỹ Phượng đang ngọt ngào tựa vào lồng ngực Vương Bảo Ngọc. Khi cúi đầu, cô đột nhiên phát hiện hạ thân Vương Bảo Ngọc có chút dị dạng, dựng đứng lên một khối lớn. Người chưa trải sự đời như Tiền Mỹ Phượng tự nhiên không hiểu những thứ này, cô hiếu kỳ đưa tay hướng về phía dưới của Vương Bảo Ngọc, miệng còn tò mò hỏi: – Bảo Ngọc hư, trách không được bảo tôi đi, hóa ra ở đây giấu đồ, để tôi sờ xem rốt cuộc là cái gì!

Hành động này đủ khiến Vương Bảo Ngọc trút bỏ mọi cố kỵ. Một trận cuồng phong bão táp đột nhiên ập đến, Tiền Mỹ Phượng không kịp đề phòng, cả người như chiếc lá lay động trong gió bão, bị Vương Bảo Ngọc điên cuồng xé nát y phục, vặn vẹo dưới thân thể hùng tráng. Theo tiếng kêu đau đớn của Tiền Mỹ Phượng, sự trinh tiết quý giá nhất của người thiếu nữ đó, từ nay không còn.

Không biết đã qua bao lâu, phong vũ mới ngừng lại. Vương Bảo Ngọc mồ hôi đầm đìa, thở dốc còn mạnh hơn bò mộng. Tiền Mỹ Phượng bên cạnh thì thân không mảnh vải, ngượng ngùng dùng tay che đi khuôn mặt đầy ráng đỏ, trên đám cỏ khô dưới thân có một vệt máu tươi đỏ thẫm.

Vương Bảo Ngọc dần dần tỉnh táo lại, cảm thấy toàn thân vô cùng thoải mái. Quay đầu nhìn thấy Tiền Mỹ Phượng, lập tức đầu cậu to ra, cậu hiểu mình hôm nay đã phạm phải một sai lầm chết người. Cô gái như Tiền Mỹ Phượng, trao lần đầu tiên cho mình, nếu tương lai không cưới cô ấy, cô ấy tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho mình.

Thế nhưng mình không hề yêu Tiền Mỹ Phượng, cũng không nói được là Tiền Mỹ Phượng rốt cuộc chỗ nào không tốt. Tóm lại một câu: không có cảm giác. Còn về việc vừa nãy xảy ra quan hệ với cô ấy, hoàn toàn là vì ăn Xuân Ca Hoàn, đó là sai lầm mà đàn ông đều sẽ phạm phải.

– Mỹ Phượng, xin lỗi, vừa nãy anh quá kích động rồi. Vương Bảo Ngọc hơi đứng dậy, mặt đầy vẻ áy náy nói với Tiền Mỹ Phượng.

Tiền Mỹ Phượng vừa nghe Vương Bảo Ngọc nói chuyện, cũng tỉnh lại từ dư vị, vội vàng luống cuống tay chân mặc quần áo vào, miệng oán trách nói: – Bảo Ngọc hư, không biết nhẹ nhàng một chút, phía dưới đau chết đi được.

Vương Bảo Ngọc cũng mặc quần áo vào, cậu do dự một chút, vẫn ấp a ấp úng nói với Tiền Mỹ Phượng: – Mỹ Phượng, vừa nãy anh không cố ý chiếm tiện nghi của em, đây là một hiểu lầm, em nghe anh giải thích.

Tiền Mỹ Phượng vừa nghe Vương Bảo Ngọc nói vậy, lập tức sững sờ, nước mắt theo đó trào ra. Cô khóc lớn nói: – Em không nghe! Em không nghe! Vương Bảo Ngọc, anh không phải là con người, cả đời này em đều hận anh.

Tiền Mỹ Phượng nói xong, chui ra khỏi túp lều cỏ, vừa khóc lớn vừa bước đi. Vương Bảo Ngọc vội vàng đuổi theo, nắm lấy cánh tay cô nói: – Mỹ Phượng, em nghe anh giải thích. Để anh cái loại rùa đen này niệm kinh cho em nghe có được không?

– Lại là giải thích, lại là giải thích, anh không thể nói cái gì khác à! Không nghe! Không nghe! Tiền Mỹ Phượng lắc đầu như trống bỏi, một phát đẩy Vương Bảo Ngọc ra rồi chạy mất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:71
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.