Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
093 Bói toán

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Cậu vốn định nói là năm vạn, không ngờ lại là một con số lớn đến thế. Năm mươi vạn trong mắt Vương Bảo Ngọc, có thể nói là một con số thiên văn rồi.

"Phong Sơn Tiệm, trên núi có cây, ngươi làm nghề kinh doanh gỗ phải không?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Đúng! Đúng! Chính là buôn bán gỗ." Hầu Tứ cố sức gật cái đầu trọc lốc không cọng tóc, đoạn lại không cam tâm hỏi: "Huynh đệ, theo cậu thấy, làm thế nào mới có thể gỡ lại được khoản lỗ lần này đây?"

"Nếu muốn phát tài á, ừm, hướng Tây Nam là nơi khởi phát tài lộc của ngươi, lần tới đi về hướng này cầu tài, chắc chắn sẽ kiếm được!" Vương Bảo Ngọc cẩn thận xem quẻ, vô cùng khẳng định nói.

"Tiểu huynh đệ thật là thần kỳ, gần đây đúng là có một mối làm ăn ở phía Tây Nam, ta vẫn chưa làm với họ, ngày thường không qua lại nhiều, thấy người này có vẻ không đáng tin. Nghe cậu nói vậy, ta sẽ làm với hắn một chuyến." Hầu Tứ hưng phấn nói, đứng dậy đích thân rót thêm một ly rượu trắng cho Vương Bảo Ngọc.

Vương Bảo Ngọc đẩy ly rượu ra, nói: "Tôi buổi chiều còn có việc, không uống được nữa."

Hầu Tứ đứng dậy, nói: "Tiểu huynh đệ, cậu cứ tự nhiên, ta cạn đây." Nói xong, lại ngửa cổ uống cạn sạch. Vương Bảo Ngọc chỉ nhấp một ngụm nhỏ, nói: "Nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin cáo từ." Nói xong liền muốn đứng dậy.

Hầu Tứ vội đưa tay ấn Vương Bảo Ngọc ngồi xuống, cười hì hì nói: "Tiểu huynh đệ, cậu vừa vào phòng đã nhìn ra ta bị thua lỗ, đã giao thì giao cho trót, xem giúp ta chỉ tay nữa đi!"

Vương Bảo Ngọc hơi phiền, xét về phương diện nào thì cậu cũng không muốn qua lại quá thân thiết với Hầu Tứ. Loại người này lúc tốt thì vì anh em mà xả thân, nhưng khi trở mặt thì chết lúc nào không hay, tốt nhất là nên tránh xa ra một chút.

Thế nhưng nhìn tình hình hiện tại, rút lui là chuyện không thể nào. Thế là cậu đành kiên nhẫn nhìn kỹ lòng bàn tay mập mạp của Hầu Tứ. Bàn tay Hầu Tứ rất dày, sờ vào rất mềm, lại còn ấm áp, vân tay tinh tế, là một tướng tay có phúc. Nhưng gò thịt bên ngoài lòng bàn tay rõ ràng hiện lên màu đen xám, hơn nữa cả lòng bàn tay ửng màu đỏ, vân tay gần cổ tay lại càng vô cùng hỗn loạn.

"Có vài lời không tiện nói, ngươi vẫn nên bảo họ tránh đi chút đi!" Vương Bảo Ngọc đẩy bàn tay Hầu Tứ ra, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói.

"Tất cả cút hết cho mẹ nó! Ra ngoài xe đợi lão tử." Hầu Tứ trợn mắt, chửi bới nói.

Bốn tên đeo kính râm nhanh chóng cuốn gói đi hết, trong phòng bao chỉ còn lại Vương Bảo Ngọc và Hầu Tứ. Vương Bảo Ngọc chằm chằm nhìn gương mặt Hầu Tứ quan sát kỹ lần nữa, lúc này mới nói: "Tứ... ừm, tôi không thích gọi người khác là gia, vì tôi chưa bao giờ biết ông nội mình trông thế nào, tôi cứ gọi ngươi là Tứ ca đi!"

"Được! Ta thích cái kiểu có cá tính này của cậu, cứ gọi là Tứ ca." Hầu Tứ không chút do dự nói.

"Tứ ca, đã gọi ngươi là ca, thì ta cũng nói thẳng, nhìn từ tướng tay của ngươi, sức khỏe tổng thể của ngươi khá tốt, ăn được ngủ được, ăn gì cũng thấy ngon." Vương Bảo Ngọc nói.

"Đúng, chỉ là nghe cứ như con lợn ấy." Hầu Tứ hơi khó chịu nói.

Vương Bảo Ngọc vội vàng nói: "Tứ ca, ngài đừng để bụng, tôi nói quen miệng rồi, bình thường cũng không để ý, có cho tôi trăm cái gan cũng không dám giễu cợt ngài đâu!"

Hầu Tứ cười, nói: "Với ta không cần căng thẳng, cứ nói thẳng. Đừng chỉ chọn lời hay ý đẹp mà nói, có gì cần chú ý không? Ta cũng tiện sớm đề phòng chút."

"Nhưng có một điểm ngươi rất tệ, hơn nữa là tệ hại." Vương Bảo Ngọc cố tình úp mở, chậm rãi nói. Trong lòng lại có cái nhìn khác về Hầu Tứ so với ban đầu, người này thô trong có tế, lo xa giữ an, xét về vài phương diện cũng là một nhân tài.

"Huynh đệ, nói mau đi, làm ta sốt ruột chết mất." Hầu Tứ giục.

"Nói thẳng nhé, cái thứ bên dưới của ngươi không được, vốn liếng thì khá, chỉ là không ngóc đầu lên nổi." Vương Bảo Ngọc khẳng định nói.

Hầu Tứ vừa nghe, hơi héo hon hẳn, tự mình uống một ngụm rượu nói: "Bảo Ngọc huynh đệ, cậu nói đúng lắm, lão tử lăn lộn nửa đời người, tiền kiếm được dùng cho kiếp sau cũng đủ, chỉ là cái chỗ đó không xong. Ngoài ăn uống ra, ngay cả đàn bà cũng chẳng chơi được, cứ thèm nhỏ dãi, cậu bảo xem đây chẳng phải là tra tấn người ta sao?"

"Vậy ngươi có muốn chữa khỏi không?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

Hầu Tứ vừa nghe, trên mặt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn tột độ, nói: "Huynh đệ, không ngờ cậu còn biết chữa bệnh, chỉ cần cậu chữa khỏi bệnh cho ta, bao nhiêu tiền cậu cứ việc mở miệng. Không được không được, thế vẫn chưa đủ, hay là thế này, đến lúc đó chúng ta kết bái làm anh em khác họ, có phúc cùng hưởng, tuyệt đối không nuốt lời."

Vương Bảo Ngọc không hứng thú với chuyện kết bái, cậu mò trong túi ra một cái lọ nhỏ, chính là rượu chó của Đại Hoàng, đưa đến trước mặt Hầu Tứ nói: "Tứ ca, cái này này! Tặng ngươi trải nghiệm thử, nếu dùng tốt, ngươi lại tới tìm ta lấy thuốc chữa dứt điểm, không tốt thì coi như huynh đệ nói càn."

"Được, cứ quyết thế đi. Phải rồi, huynh đệ, đây là lượng dùng của mấy lần?" Hầu Tứ nói.

Vương Bảo Ngọc nghe một cái là hiểu ngay, lão là người cẩn thận, nghi tâm rất nặng, luôn phải tìm người thử thuốc trước, thế nên cậu trả lời lấp lửng: "Lượng này uống hết cũng không sao, uống nhiều vui nhiều, chia mấy lần cũng được, nhưng cũng không được ít quá." Hầu Tứ nghe xong liên tục gật đầu.

"Nhớ kỹ, nửa tiếng trước khi hành sự thì uống rượu. Còn một điểm nữa, ngày thường bớt uống rượu lại, gan của ngươi đã có chút vấn đề rồi." Vương Bảo Ngọc lại nghiêm túc nói.

"Thật là thần kỳ, gan ta thỉnh thoảng lại đau nhói lên từng cơn, bệnh viện lớn chạy cả trăm lần, nào là lấy máu nào là chụp chiếu, cái gì cũng không kiểm tra ra, không ngờ cậu nhìn cái là thấu suốt ngay." Hầu Tứ nghe càng lúc càng phục, sờ sờ cái đầu trọc của mình nói.

Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: "Rảnh rỗi không có việc gì nghiên cứu chút Trung y thôi, Tứ ca cũng không cần quá lo lắng, ngài cát nhân thiên tướng, những thứ này đều là bệnh vặt, chỉ cần làm theo lời tôi, rất nhanh sẽ giải quyết được."

Hầu Tứ nghe xong, tâm tình cực tốt, huynh đệ dài huynh đệ ngắn cảm ơn không ngớt. Vương Bảo Ngọc thấy lúc này lửa đã vừa độ, trong lòng lại hơi điếm ký (nhớ mong) tiền quẻ, thế nên ngầm ám chỉ: "Đây đều là phúc của Tứ ca, lòng thành thì linh mà."

Hầu Tứ quả nhiên được gợi ý, lúc này đã không còn vẻ cuồng vọng ban đầu, cười ha hả lấy ra một ngàn tệ từ trong chiếc túi da bên cạnh, đặt vào tay Vương Bảo Ngọc.

Vương Bảo Ngọc đương nhiên sẽ không khách sáo, nhét tiền vào túi, cáo từ rời đi.

Trước cửa quán cơm, đỗ một chiếc xe con hiệu Santana màu đen và một chiếc xe Jeep, bốn tên đeo kính râm đang đứng nghiêm chỉnh cạnh xe, Vương Bảo Ngọc nhìn thấy mấy tên đó là muốn cười, giữa mùa đông đeo kính râm, thực sự không biết Hầu Tứ nghĩ gì nữa.

Nếu là ngày âm u hoặc trời tối đen như mực, không chừng bọn chúng phải mò mẫm đi ấy chứ, Vương Bảo Ngọc dù sao cũng tính tình con trẻ, càng nghĩ càng thấy buồn cười, cuối cùng nhịn không được mà cười ha hả, lướt qua bọn họ, chỉ để lại bốn tên đeo kính râm ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Vương Bảo Ngọc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:71
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.