“Ầm ầm!”
“Giá!”
Một nhóm vài chục tu sĩ trẻ tuổi đang trong Luyện Khí kỳ, khí thế hừng hực, thúc ngựa lao nhanh. Ba con linh kỵ dẫn đầu trông bắt mắt nhất, một con tựa mây tuyết bay lượn, hai con tựa lửa cháy mây hồng. Đám kỵ binh phía sau tuy kém hơn một chút, nhưng người cưỡi đều là tu tiên giả, cũng vô cùng bất phàm.
Sau khi phi nước đại suốt hai canh giờ, cả đám xuống khỏi Thiên Vụ Phong, đến Lạc Nhật Nguyên Dã gần Tiên Thành nhất.
“Tới rồi, phía trước chính là Lạc Nhật Nguyên Dã!”
Ngô Dung phi ở vị trí dẫn đầu bèn dừng lại, giơ roi chỉ về phía trước, vẻ mặt đầy kích động.
Mọi người lũ lượt ghì cương dừng ngựa.
Diệp Thần cầm dây cương, ghì ngựa nhìn ra, trông thấy cảnh tượng phía trước mà không khỏi kinh ngạc. Lạc Nhật Nguyên Dã mênh mông vô tận trước mắt mọc đầy những bụi cỏ cao một hai trượng, rậm rạp sừng sững, còn cao hơn cả người. Dưới ánh chiều tà, đồng hoang này trông cực kỳ tráng lệ rực rỡ.
Độ lớn của Lạc Nhật Nguyên Dã này nằm ngoài dự đoán của Diệp Thần. Lúc mới đến Thiên Vụ Tiên Duyên Thành, hắn đi từ hướng Chiêu Nguyệt Quốc, nên không hề đi ngang qua vùng bình nguyên này.
“Lạc Nhật Nguyên Dã này sao lại lớn đến vậy?!”
“Nhìn bộ dạng này, ít nhất cũng phải rộng mấy trăm dặm!”
Mọi người kẻ xướng người họa, kinh ngạc thốt lên.
Đa số tu sĩ trong đám đều là lần đầu tiên rời Tiên Thành xuống núi để săn giết yêu thú. Tuy họ đã sớm biết đến Lạc Nhật Nguyên Dã nhưng gần như chưa từng tận mắt chứng kiến. Họ cứ ngỡ đây chỉ là một đồng cỏ nhỏ, chỉ có vài ba con yêu thú cấp thấp mà thôi.
Thế nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy Lạc Nhật Nguyên Dã mới biết nó lớn đến lạ kỳ. Một nhóm vài chục tu sĩ Luyện Khí kỳ đi vào Lạc Nhật Nguyên Dã cũng giống như một giọt nước giữa hồ, đi vào rồi e là ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy đâu.
“Lạc Nhật Nguyên Dã này thì đáng là bao. Thiên Vụ Sơn Mạch là một dãy núi lớn với linh khí khá dồi dào nằm trong Vân Châu, trải dài mấy chục vạn dặm, bên trong không biết có bao nhiêu yêu thú hung hiểm xuất hiện.”
Ngô Dung cao giọng nói: “Ta từng theo trưởng bối trong gia tộc đến Lạc Nhật Nguyên Dã này mấy lần, từng được mở mang tầm mắt với yêu thú ở đây. Nếu như có thể ngự kiếm phi hành hoặc cưỡi phi cầm, thì đi xuyên qua Lạc Nhật Nguyên Dã này cũng chỉ mất chừng nửa ngày là cùng.”
“Trên đồng hoang này không thích hợp đi ngựa. Tất cả xuống ngựa hết đi, ta dẫn mọi người vào trong săn giết yêu thú!”
Các tu sĩ lũ lượt xuống ngựa.
“Lạc Nhật Nguyên Dã này, ta cũng từng tới mấy lần. Nhưng ta không phải theo trưởng bối gia tộc tới đây đâu, ta từng cùng mấy đạo hữu tu sĩ Luyện Khí tầng hai, tầng ba tu luyện ở đây một thời gian.”
Viên Hồng thấy Ngô Dung tự khoe khoang thì khẽ cười, tỏ ý khinh thường.
“Lạc Nhật Nguyên Dã này ẩn giấu vô số yêu thử, yêu thỏ, yêu xà, yêu tước, yêu huyết trĩ loại yêu thú nhất giai hạ đẳng. Nói là yêu thú chứ thực ra chỉ là uống chút linh thủy, ăn chút linh thảo, linh quả mà thành, lâu ngày tích tụ nên mang theo chút linh tính mà thôi.”
“Những yêu thú nhất giai hạ đẳng này là loại yếu nhất trong tất cả yêu thú, sức mạnh chỉ ngang ngửa tu sĩ Luyện Khí tầng một chúng ta thôi. Tuy nhiên, dù có yếu thì vẫn là yêu thú, không dễ đối phó đâu. Tốc độ của chúng cực nhanh, nhanh hơn chúng ta rất nhiều. Trừ phi là tu sĩ chuyên tu hệ Phong, nếu không rất khó đuổi kịp chúng.”
“Tuy là bậc thấp nhất nhưng vì số lượng quá nhiều nên rất khó giết sạch.”
“Tu sĩ cao giai cũng chẳng buồn đụng đến đám yêu thú cấp thấp này, chúng cứ mãi chiếm cứ ở Lạc Nhật Nguyên Dã này, giết mãi không hết, diệt mãi không tận.”
Viên Hồng rõ ràng rất quen thuộc với Lạc Nhật Nguyên Dã này, nói thao thao bất tuyệt, kiến thức chẳng hề kém cạnh Ngô Dung.
“Lạc Nhật Nguyên Dã này nhiều yêu thú cấp thấp vậy sao? Nếu bắt được số lượng lớn, đem bán đổi lấy một đống linh thạch thì chẳng phải phát tài rồi sao?”
Có tu sĩ kinh ngạc hỏi.
“Đâu có đơn giản thế!”
Viên Hồng lắc đầu, không cho là đúng.
“Lấy yêu thử nhất giai hạ đẳng này làm ví dụ nhé. Hầu hết nguyên liệu trên người yêu thử hoang dã đều không đáng tiền, chỉ có da yêu thử là dùng được.”
“Có tu tiên giả thích thuần dưỡng linh thử, lợi dụng khứu giác nhạy bén của chúng để tìm kiếm các loại vật phẩm. Nếu chúng ta bắt được ấu thú của yêu thử, mang về nuôi dưỡng, thuần hóa thành linh thú, thì một con linh thử con có thể bán được giá mười khối linh thạch. Còn yêu thử trưởng thành thì hoang dã khó thuần, căn bản không thuần hóa được, chỉ có thể giết rồi lột da để chế tạo da thuộc linh thú cấp thấp. Phải mười tấm da yêu thử nguyên vẹn mới đáng giá một khối linh thạch.”
“Muốn săn giết lũ yêu thử nhanh nhẹn vô cùng trong Lạc Nhật Nguyên Dã này để kiếm được mười tấm da nguyên vẹn, e là không phải chuyện một hai ngày là xong, mà chỉ kiếm được một khối linh thạch. Ngoài những tu sĩ Luyện Khí tầng một như chúng ta ra, ai mà thèm ngó ngàng đến khối linh thạch ít ỏi này chứ.”
“Chưa kể yêu tước, yêu huyết trĩ, một khi bị kinh động là bay mất tăm hơi ngay. Thực lực chút ít như chúng ta, đuổi còn không kịp, chứ đừng nói đến chuyện săn giết.”
“Trên Lạc Nhật Nguyên Dã này, yêu xà là giá trị nhất, răng rắn, mật rắn, da rắn đều có thể đổi lấy linh thạch. Nhưng nọc độc của chúng rất lợi hại, tu sĩ Luyện Khí tầng một thường thường không đối phó nổi một con yêu xà nhất giai hạ đẳng.”
Viên Hồng vừa dứt lời, đám tu sĩ trẻ tuổi lập tức vô cùng thất vọng.
Diệp Thần nghe vậy, khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nhủ: “Chỉ kiếm được ít linh thạch vậy thôi sao? Mà lại còn rất nguy hiểm, chẳng kiếm được nhiều bằng làm việc trong Tiên Thành!”
Thế nhưng, Diệp Thần rời khỏi Tiên Thành đến đây không hoàn toàn vì linh thạch, cũng chẳng quá bận tâm một con yêu thú đáng giá bao nhiêu.
Hắn dám chắc rằng Trịnh Chi Thành biết mình rời khỏi Tiên Thành, nên không lâu sau cũng sẽ rời thành đến truy sát mình, nếu không giết được mình thì chắc chắn hắn sẽ không quay về. Trịnh Chi Thành có thể từ Vũ Quốc đuổi giết Vũ tiểu công chúa suốt một đường đến Thiên Vụ Tiên Duyên Thành, truy đuổi hơn ba tháng cũng không bỏ cuộc, đủ thấy tâm sát hại nặng nề đến thế nào. Huống chi hiện giờ mình còn chém đứt cánh tay phải của hắn, mối thù này là không đội trời chung.
Diệp Thần lấy thân mình làm mồi nhử Trịnh Chi Thành ra khỏi thành, chính là ôm tâm ý muốn giết chết Trịnh Chi Thành ở bên ngoài Tiên Thành. Rời khỏi Tiên Thành chỉ mới là bắt đầu mà thôi, Trịnh Chi Thành là kẻ rất cẩn trọng, không nắm chắc phần thắng sẽ không dễ dàng xuất hiện. Làm sao để giết Trịnh Chi Thành, vẫn còn cần tính toán kỹ lưỡng.
“Hôm qua là ai nói, giết một con yêu thú nhất giai có thể kiếm được mấy chục, cả trăm khối linh thạch vậy hả?”
“Nếu không thể kiếm được số lượng lớn linh thạch, cớ sao chúng ta phải xuống núi đến Lạc Nhật Nguyên Dã này mạo hiểm săn giết yêu thú chứ?!”
Đám đông xôn xao, có người tức giận lớn tiếng kêu ca.
“Một con yêu thú nhất giai có thể kiếm cả trăm khối linh thạch, đây không phải lời đồn.”
Viên Hồng vội lớn tiếng trấn an các tu sĩ, giải thích: “Tuy nhiên, thứ thực sự đáng tiền là yêu thú nhất giai thượng đẳng, đều là loại yêu thú to lớn hung mãnh. Săn giết một con yêu thú lớn, lấy nguyên liệu xuống, có cơ hội kiếm được mấy chục khối linh thạch. Nếu bắt được ấu thú của yêu thú lớn, hoàn toàn có thể bán được cả trăm khối linh thạch. Ấu thú quý giá thậm chí có thể bán được giá cao hơn. Vì vậy yêu thú nhất giai rất đáng tiền, điều này không hề nói dối.”
“Đã đến đây rồi thì cứ thử vận may xem sao! Biết đâu may mắn gặp được ấu thú của yêu thú trên Lạc Nhật Nguyên Dã này, cũng có thể kiếm được mười mấy khối linh thạch.”
Vân Hân nói.
“Thôi được, coi như đến đây tu luyện vậy!”
Đám tu sĩ trẻ tuổi lại yên tĩnh trở lại, tiến về phía rìa của Lạc Nhật Nguyên Dã.
“Lạc Nhật Nguyên Dã này quá gần Thiên Vụ Tiên Duyên Thành, tu sĩ cao giai đi ngang qua nơi này thấy yêu thú hung mãnh đều sẽ tiêu diệt hết, nên đồng hoang này rất ít khi có yêu thú to lớn hung mãnh xuất hiện. Chỉ khi qua khỏi Lạc Nhật Nguyên Dã, đến Hào Trư Lâm mới gặp được yêu thú lớn.”
“Chúng ta tuy mới Luyện Khí tầng một, tầng hai, nhưng ở Lạc Nhật Nguyên Dã này vẫn rất an toàn! Yêu thú ở đây yếu nhất, rất thích hợp để chúng ta tập luyện tay nghề! Hôm nay chúng ta cứ ở đây săn giết yêu thú một ngày, chơi một chút, làm quen một chút.”
Ngô Dung trong lòng tức tối, lớn tiếng nói với Viên Hồng: “Nhóm chúng ta số lượng tu sĩ quá đông, sẽ làm kinh động yêu thú trên Lạc Nhật Nguyên Dã. Chi bằng chia làm hai đội, tản ra rồi mỗi đội tự săn giết yêu thú. Xem thử đội nào săn được nhiều hơn!”
“Được, vậy thì tốt nhất!”
Viên Hồng nào có sợ hắn, lập tức đáp.
“Không được! Dựa vào cái gì mà ngươi chung một đội với Vân Hân tiểu thư!”
Ngô Dung lập tức nhảy dựng lên.
“Chia làm ba đội! Ta một đội, Ngô Dung, Viên Hồng các ngươi mỗi người một đội. Ba đội tự săn giết yêu thú! Đợi đến ngày mai, ba đội chúng ta lại tập hợp, xem đội nào săn được linh thú cấp thấp nhiều nhất. Ta dùng một quả pháo hoa làm tín hiệu tập hợp!”
Vân Hân không đợi Viên Hồng nói hết câu đã dứt khoát lên tiếng.
“Được, cứ sắp xếp như vậy đi!”
Viên Hồng và Ngô Dung đều đồng ý, tuy như vậy phải tách khỏi Vân Hân, nhưng vẫn tốt hơn là Vân Hân ở cùng đội với đối phương.
Đám vài chục tu sĩ trẻ tuổi nhanh chóng chia thành ba nhóm nhỏ.
Ngô Dung và Viên Hồng mỗi người có một nhóm mười mấy người đi theo, đi về hai hướng khác nhau của Lạc Nhật Nguyên Dã.
---❊ ❖ ❊---
Nhóm nhỏ gồm Vân Hân, Diệp Thần, Triệu An, Chu Thanh cùng vài tu sĩ khác, một đội mười mấy người, thì tiến về một hướng khác của Lạc Nhật Nguyên Dã, dần dần đi vào sâu trong đồng hoang. Dù chỉ là tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ tầng một, tầng hai, nhưng với một nhóm tu sĩ như vậy thì chuyện an toàn không thành vấn đề.
“So tới so lui có ý nghĩa gì đâu, chúng ta tự tìm của chúng ta! Ta cứ ở trong Tu Luyện Viện tu luyện pháp thuật mãi, vẫn chưa có cơ hội đối phó với yêu thú thật sự. Đi, tìm thử yêu thử, yêu thỏ, luyện tập pháp thuật xem sao.”
Vân Hân cười nói.
“Pháp thuật của Vân Hân tiểu thư trong đám chúng ta có thể coi là lợi hại nhất rồi! Lát nữa săn giết yêu thú, cũng cho chúng ta mở mang tầm mắt với.”
Triệu An cười nói, nịnh nọt một cách kín đáo.
“Đâu có, ta chỉ tu luyện sớm hơn các ngươi một năm nửa năm thôi!”
Vân Hân liếc nhìn về phía sau, Diệp Thần với vẻ mặt luôn bình thản, ít nói, trong lòng thầm nghĩ: ‘Diệp Thần tu luyện Hỏa Cầu thuật mười ngày, lợi hại hơn cả ta tu luyện hai tháng. Một tháng trôi qua, e là có thể đuổi kịp ta. Tên này thật biết nhẫn nhịn. Lát nữa khi săn giết yêu thú, tìm cơ hội xem thử hắn hiện tại lợi hại đến mức nào.’