Tỉnh XX có huyện XX. Tại phố Tây huyện XX, có một quán cơm nổi tiếng tên Hựu Nhất Thôn. Quán này nổi tiếng, bởi một món ăn là “Thịt nhừ cả xương”. Hựu Nhất Thôn ngoài bán món đó ra, còn bán cả canh lòng, bánh nướng, đồ nguội và các loại rượu. Về cơ bản canh lòng, bánh nướng, đồ nguội giống các quán khác, riêng “Thịt nhừ cả xương” thì làm không giống họ. Thịt ở các quán khác được hầm trong nồi lớn, khi thịt nhừ, thường thì xương và thịt sẽ tách rời. Ở Hựu Nhất Thôn dù thịt hầm chín nát, cũng không tách khỏi xương. Vị không chỉ ngâm vào trong thịt, còn ngấm vào tận xương. Ăn xong thịt, còn lại xương, dù cho có róc xương nạo tủy, mùi vị vẫn không hề nhạt đi. Nói riêng về mùi vị, thịt ở đây cũng không giống các quán ngoài kia, trong vị mặn thấm hương thơm, trong hương thơm có vị ngọt, trong ngọt thấm cay, trong vị cay nồng ấy lại có chút lâng lâng và dễ ăn. Người nơi khác đến huyện, phàm là ăn tiệc, thì đi Nhà hàng hải sản Thái Bình Dương, còn ăn chơi ăn vặt, đến Hựu Nhất Thôn ở phố Tây huyện ăn “Thịt nhừ cả xương”. Muốn ăn đúng cách là phải ăn ngay khi vừa mua; thịt vừa vớt từ nồi ra, xé thịt ăn đến bỏng tay; cuộn thịt nhắm rượu, bình thường chỉ uống được vài ba chén, giờ có thể uống tới nửa lít chứ chả chơi.
Mỗi ngày Hựu Nhất Thôn chỉ hầm có hai nồi thịt. Buổi trưa bưng ra một nồi, chập tối bưng ra nồi tiếp theo. Mọi người muốn ăn món thịt này, khi ăn cơm phải xếp hàng trước cửa quán. Theo quy tắc, người mua phải ăn cơm trong quán mới có thể mua thịt. Nếu không ăn cơm chỉ mua mỗi thịt, vậy phải xem những người tới ăn cơm mua xong, có còn thừa không. Dù cho mua thịt để ăn cơm tại đây, cũng chưa chắc đã mua được, phải xem khách hôm nay nhiều hay ít, có được xếp hàng ở phía trước không. Người nơi khác tới thường hỏi: Quán đắt hàng như vậy, sao không hầm thêm mấy nồi thịt? Lão Xử chủ quán nói: “Không thể để mình mệt được.”