Tôi Không Phải Phan Kim Liên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Nghe xong lời giới thiệu của lão Lưu ở phòng công an, lão Đổng và lão Tiết dở khóc dở cười. Phần vì vừa tức vừa buồn cười, muốn gặp lại lão Xử lần nữa. Hai vì nghe lai lịch của món “Thịt nhừ cả xương”, cộng thêm lai lịch của lão Xử, nên cũng có chút tò mò về Hựu Nhất Thôn. Nếu đã đến huyện XX, họ cũng muốn ăn “Thịt nhừ cả xương” một lần, vậy nên hai người rời khỏi phòng công an, đi ra đường lớn hỏi đường tới Hựu Nhất Thôn. Nghe họ nói tới tìm lão Xử, một nữ bồi bàn dẫn hai người tới phòng riêng. Trong phòng có bốn người, đang đánh mạt chược tưng bừng nhộn nhịp. Lão Xử ngồi bên trong. Lão Đổng dẫn đầu dẹp đường nói: “Lão Xử, ông quá đáng lắm nhé, vì đánh mạt chược mà lừa Đảng và Chính phủ như vậy.”

Lão Tiết cũng quát: “Không chỉ lừa Đảng và Chính phủ, lừa luôn hai anh em tôi suốt dọc đường đi.”

Lão Xử đánh ra một con bài, đoạn nói: ‘ Người anh em, nói ngược rồi. Đảng, chính phủ và cả hai cậu nữa phải nên cảm ơn mạt chược mới đúng.

Lão Tiết: “Có ý gì?”

Lão Xử: “Vốn dĩ tôi muốn đi kiện, nhưng vừa nghĩ tới đánh mạt chược liền đổi chủ ý. Nếu không, nhân lúc hai cậu ngủ say trên tàu, tôi lại chẳng sớm chạy rồi?”

T Lại nói: “Tôi mà chạy, hai anh em cậu, không biết phải gánh trách nhiệm lớn như nào?”

Lão Đổng, lão Tiết bần thần. Lão Đổng nói: “Đừng lừa tụi này, muốn kiện thì ông cũng phải có cái lý do chứ.”

Lão Xử cầm con bài trong tay nói: “Hơn hai chục năm trước, tại hạ từng làm Chủ tịch huyện, hai cậu biết chưa?”

Lão Tiết: “Vừa nghe nói.”

Lão Xử: “Năm đó cách chức tôi, chính là án oan lớn nhất trên thế giới; hơn hai chục năm nay, đáng ra năm nào tôi cũng nên đi kiện. Vì Đảng và Chính phủ, tôi nhẫn nhục chịu oan, ở nhà luộc thịt. Cuối cùng, tôi không tính toán với mấy người, mấy người lại còn định tính sổ với tôi sao.”

Lão Đổng, lão Tiết đứng ngẩn ra. Lão Bố mở xưởng rượu, hết kiên nhẫn quay qua phía lão Đổng và lão Tiết, xua xua tay nói: “Thôi bớt nói nhảm đi, ở đây đang bận chính sự.”

Lại khó chịu giục lão Vương buôn sỉ rượu thuốc: “Sao chậm thế, xuất bài, mau lên.”

Lão Vương đang do dự, đánh xuống con: “Nhị Bánh.”

Lão Giải kinh doanh nhà tắm công cộng mừng lớn, vội đẩy bài xuống: “Ù rồi!”

Sau đó miệng cất tiếng hát. Lão Bố bắt đầu trách lão Vương, hai người cãi nhau túi bụi. Lão Xử hưng phấn đến đỏ ửng cả mặt: “Khoái quá!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.