Lão Đổng, lão Tiết bước ra khỏi phòng đánh mạt chược, đi tới đại sảnh của Hựu Nhất Thôn, muốn mua “Thịt nhừ cả xương”. Lúc này mới nhận ra, hàng đứng mua “Thịt nhừ cả xương” đã xếp dài hơn dặm. Lúc vừa vào cửa không để ý, giờ họ mới biết sự lợi hại của “Thịt nhừ cả xương”. Tiếp đó họ nhìn vào bếp, thấy trên bếp đang hầm một nồi thịt, lúc này quay vào xếp hàng sao còn mua được chứ? Lão Đổng bước tới trước nói với người bán thịt, hai người họ, do mến tiếng nên từ Bắc Kinh đến. Liệu có thể chiếu cố một chút, bán cho bốn lạng thịt để họ nếm thử không. Người bán thịt lắc đầu, đừng nói bốn lạng, một miếng cũng không dám bán cho họ. Bán cho dân chen ngang một miếng, người xếp hàng sẽ đánh chết cậu ta. Lão Đổng, lão Tiết lắc đầu, đi ra khỏi cửa, định tìm một quán cơm khác để ăn. Lúc này cô gái bồi bàn dẫn lão Đổng và lão
Tiết đi tìm lão Xử lại đuổi theo gọi họ: “Hai chú ơi dừng lại đã.”
Lão Đổng hỏi: “Chuyện gì?”
Cô gái bồi bàn nói: “Ông chủ cháu bảo, trên tàu hai chú từng mời ông ăn cơm, giờ ông mời hai chú ăn cơm.”
Lão Đổng và lão Tiết nhìn nhau, bèn đi theo cô gái ấy quay lại Hựu Nhất Thôn. Theo chân cô bước vào một căn phòng riêng, nhìn thấy trên bàn đặt một bát to món “Thịt nhừ cả xương” nóng hôi hổi. Bên cạnh bát thịt, đặt hai bình rượu trắng “Thẳng cánh cò bay”. Hai người vui mừng khôn xiết. Lão Tiết nói: “Ngày trước lão Xử là tham quan, giờ cũng cải tà quy chính rồi.”
Hai người ngồi xuống trước bàn, bắt đầu giơ tay gắp “Thịt nhừ cả xương” ăn. Một miếng thịt đưa vào miệng, tức thì hiểu được vị ngon của món “Thịt nhừ cả xương” này. Trong vị mặn thấm hương thơm, trong hương thơm có vị ngọt, trong ngọt thấm cay, trong sự cay nồng ấy lại có chút lâng lâng và dễ ăn. Mùi vị không chỉ ngấm vào trong thịt, còn ngấm tới tận xương. An xong thịt, róc xương nạo tủy, mùi vị vẫn không hể suy giảm. Tửu lượng của lão Đổng, lão Tiết không cao, chính vì thịt nóng, nên cũng uống trơn miệng. Thoáng cái, một bình rượu đã cạn đáy. Uống hết một bình, lão Đổng mở bình thứ hai, lúc này lão Đổng hỏi lão Tiết: “Lão Tiết, lần dẫn độ này, về báo cáo thế nào với lãnh đạo?”
Lão Tiết nói: “E là không thể nói thật. Nếu nói thật, chuyến dẫn độ này lại chẳng thành trò cười?”
Lão Đổng nói: “Thành trò cười không nói làm gì, còn lộ ra là mình ngu, đi hơn 2000 dặm đến đây, sao dọc đường lại không phát hiện ra? Nói không tò chừng mất cả bát cơm.”
Lão Tiết dứt khoát: “Một câu thôi, trả về địa phương bình thường.”
Rồi lại do dự: “Nói là dọc đường đi đã được tiếp nhận sự dạy bảo nên đương sự bày tỏ sau này không đi kiện nữa. Vụ án không tái phát, mình còn có thể lãnh tiền thưởng.”
Lão Đổng: “Nếu đã khiến hắn hối lỗi sửa sai, mình cũng phải biết được lý do đi kiện. Lý do lão Xử đi kiện, nói cái gì được?”
Lão Tiết: “Cứ nói thật, muốn lật lại vụ án Chủ tịch huyện. Chuyện càng lớn và nghiêm trọng.”
Lão Đổng: “Đúng vậy, một chuyện nghiêm trọng, không thể để nó biến thành trò cười được.”
Nâng chén rượu: “Cạn”.
Lão Tiết cũng nâng chén rượu, hai người cụng một tiếng “keng”, cạn hết.
Lúc này trời đã tối hẳn. Tất niên rồi, ngoài quán cơm bắt đầu có người đốt pháo, cũng có người đang bắn pháo hoa. Từ cửa sổ có thể nhìn thấy, pháo hoa đang nở rộ trên không trung, muôn hồng ngàn tía, sáng chói bốn phương.