Lão Xử năm nay 60 tuổi, ngoài bán thịt ra còn thích đánh mạt chược. Một ngày quán cơm hầm hai nồi thịt nên cũng có thời gian đánh mạt chược. Nhưng bán thịt không thể để mình bị mệt, đánh mạt chược cũng không thể để bị mệt. Thế nên một tuần, lão Xử chỉ đánh mạt chược một lần. Thời gian đánh cũng cố định vào thứ năm, ba giờ chiều bắt đầu, đánh đến 11 giờ đêm, tổng cộng tám tiếng đổng hồ. Bạn chơi mạt chược cũng cố định, bao gồm lão Bố mở xưởng rượu, lão Vương bán buôn rượu thuốc, lão Giải kinh doanh nhà tắm công cộng. Quanh năm suốt tháng, dù thời gian đổi thay, nhưng người vẫn không thay đổi, đến cuối cùng thanh toán nợ nần, thắng thua bù trừ nhau, số tiền mỗi người thua thắng cũng xấp xỉ nhau. Cái chính muốn ở cùng nhau để thiêu đốt thời gian mà thôi.
Bốn người đánh mạt chược ngay tại Hựu Nhất Thôn. Chiều thứ năm, lão Xử sai cửa hàng dành riêng ra một phòng lớn, rồi bắt quán cơm hầm nhiều hơn hạn mức một nồi “Thịt nhừ cả xương”, chuẩn bị cho bốn người ăn buổi tối. Lúc ăn cơm cũng thường uống rượu. Rượu do lão Bố mở xưởng rượu mang đến, tên là “Thẳng cánh cò bay”. Ăn hết “Thịt nhừ cả xương”, uống hết “Thẳng cánh cò bay” lại tiếp tục đánh mạt chược.