Phụ trách đưa lão Xử về quê là hai hiệp cảnh ở Bắc Kinh, một người gọi là lão Đổng, người còn lại là lão Tiết. Cái gọi là hiệp cảnh ấy, chính là trợ thủ của cảnh sát; không phải cảnh sát, nhưng làm việc của cảnh sát. Trên tàu người đông nghìn nghịt, hết sạch ghế ngồi nhưng việc dẫn dân đi kiện về quê, lại không chịu ảnh hưởng của sự nhung nhúc người đó. Càng về cuối năm, càng không thể để dân tới Bắc Kinh kiện. Tại toa nghỉ ngơi của nhân viên đoàn tàu, để dành ra hai chiếc giường nằm cho lão Xử, lão Đổng và lão Tiết. Đi kiện không hể phạm pháp, nên lão Đổng và lão Tiết cũng không làm khó lão Xử. Không chỉ không làm khó lão Xử, họ còn sợ lão Xử dọc đường xảy ra biến cố, còn chăm sóc lão rất chu đáo. Đoàn tàu để dành ra hai giường nằm, họ để mình lão ở một giường, lão Đổng và lão Tiết chung một giường. Tàu chuyển bánh, lão Xử thở phào, lão Đổng và lão Tiết cũng thở phào. Lão Đổng, lão Tiết nhìn lão Xử, còn lão Xử nhìn ra ngoài cửa sổ. Tàu đi qua Phong Đài, lão Đổng hỏi lão Xử: “Ông anh có chuyện gì mà cuối năm chạy đến Bắc Kinh kiện cáo?”
Lão Xử nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Nói cho các cậu cũng vô ích. Các cậu có thể giải quyết được à?”
Lão Đổng và lão Tiết nhìn nhau, hai kẻ ngoài biên chế cảnh sát, đúng là không thể giải quyết được gì. Họ đã không giải quyết nổi việc gì, hai người bắt đầu khuyên giải lão Xử. Lão Đổng khuyên: “Bất kể là chuyện gì, chuyện xảy ra ở địa phương, vậy nên giải quyết tại địa phương.”
Lão Tiết lại nói: “Yên tâm, trên đời không mâu thuẫn nào không thể hóa giải.”
Đang lúc nói chuyện, đến giờ ăn cơm, lão Đổng mua ba hộp cơm. Lão Đổng nói: “Kiện là việc của kiện, cơm thì vẫn phải ăn.”
Lão Xử cũng bê hộp cơm lên ăn. Lão Đổng thở phào: “Vậy là đúng rồi.”
An cơm xong, lão Tiết rót trà vào trong cốc giấy, đưa cho lão Xử: “Ông anh, uống ngụm trà đi.”
Lão Xử cũng bê cốc giấy lên uống.
Ăn uống xong xuôi, lão Xử ngả lưng xuống giường ngủ. Thấy lão ngủ, lão Đổng và lão Tiết bắt đầu phân công trực. Mỗi người ba tiếng, luân phiên trông coi. Ba tiếng rồi lại ba tiếng, dằn vặt từ tối đến sớm hôm sau. Đến lượt lão Tiết trực ban, lão Tiết thấy lão Xử đang ngủ say, ngáp mấy lần, cũng lăn ra giường ngủ cùng lão Đổng. Đến khi giật mình tỉnh dậy, mặt trời hên ngoài cửa đã lên rất cao. Lão Tiết sợ toát mồ hôi, hoang mang nhìn sang phía giường đối diện, thấy lão Xử vẫn nằm trên giường, đang mở mắt nghĩ ngợi, không hề chạy trốn. Lão Tiết thở phào nhẹ nhõm, giơ thẳng ngón cái lên nói với lão Xử:
‘‘Ông anh quả là tốt bụng.”