Tôi Không Phải Phan Kim Liên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Thứ năm hôm ấy, lão Xử nhận được một cuộc điện thoại, lão có một người dì ở Liễu Dương, Đông Bắc qua đời. Con trai của dì cũng chính là em họ lão Xử, bảo lão Xử về chịu tang. Lão Xử hỏi người em họ, trước khi chết dì có nói gì không. Đứa em nói, nửa đêm, nhồi máu cơ tim chết, sáng sớm phát hiện ra thì cơ thể đã lạnh ngắt rồi, chẳng kịp để lại lời nào. Lão Xử thở dài, rồi quyết định sẽ đi Liễu Dương, Đông Bắc chịu tang. Quyết định về chịu tang không phải do dì ra đi không để lại lời nào, hay di đã mất nên đến nhìn bà lần cuối. Mà vì lão Xử nhớ tới hồi nhỏ của mình. Hổi nhỏ, dượng lão đi lính ở Liễu Dương, Đông Bắc, nên dì đi theo bộ đội, tới làm công nhân dệt ở Liễu Dương, thấm thoắt đã năm năm không quay về. Năm lão Xử tám tuổi, dì và dượng trở về, đến nhà lão Xử thăm cha mẹ lão. Cha lão Xử tham lợi nhỏ, thấy dì và dượng làm việc bên ngoài, bèn mở miệng mượn tiền họ. Dượng còn chưa nói, dì đã một mực cự tuyệt: “Anh rể, không phải em không muốn cho anh vay, nhưng họ hàng nhà mình người nghèo đông quá, em cho mình anh vay, lại đắc tội với hết thảy mọi người, mà cho tất cả vay thì em cũng đến nước phải bán quần mất.”

Nhưng lúc ăn tối, dì kéo lão Xử tới bên mình, giấu cha mẹ lão, dấm dúi nhét cho lão hai đồng. Dì nói: “Hồi con sinh ra, dì là người đầu tiên ôm con, dì dùng chính đôi tay này để ôm con đây.”

Hai đồng năm đó phải bằng một trăm đồng bây giờ. Lương mọi người khi ấy, cũng chỉ được mười mấy đồng. Suốt từ lớp hai đến lớp năm, lão Xử mãi không tiêu hai đồng này. Trong những năm học tiểu học, lão Xử sống vô cùng tự tin. Đến năm lớp năm, lão Xử để ý một bạn nữ học cùng. Lúc ấy lão mới rút ra hai hào từ hai đồng đó, mua một cái khăn tay hoa tặng cô bạn ấy. Đến nay lão vẫn nhớ, trên khăn tay in hai con bướm đang bay trong lùm hoa.

Từ huyện XX đến Liễu Dương, Đông Bắc khoảng hơn hai nghìn dặm. Lão Xử đi vòng vèo từ quê đến Liễu Dương, tới nơi em họ ra đón. Lão vào viếng dì, kể lại chuyện xưa, mọi chuyện cũng chỉ dừng ở lời nói. Đợi xong tang sự, từ Liễu Dương trở về, chuyển xe ở Bắc Kinh, lão Xử phát hiện, thoắt cái đã đến cuối năm rồi. Vì ga tàu ở Bắc Kinh người đông nghìn nghịt, người trời Nam kẻ đất Bắc, ai ai cũng muốn về quê ăn tết. Không để tâm do bình thường, chẳng để ý gì, một năm nữa đã lại qua đi.

Lão Xử xốp hàng bốn tiêng, vẫn chưa mua được vé tàu về quê. Không chỉ vé hôm nay đa hết, vé ba ngày tiếp theo cũng hết. Vì hôm đó tính theo âm lịch đã là 27, mọi người đều vội vàng về quê ăn tết, càng gần tới cuối năm, mọi người càng vội vã. Lúc này lão Xử than thở, dì mất thật chẳng đúng lúc chút nào. Tiếp đó bèn định tìm một nhà nghỉ gần ga tàu để ở, quyết đợi qua năm mới, mồng một đầu năm mới về. Trước năm mới, mọi người đều đã vội vã về quê cả, ga tàu mồng một đầu năm, nói không chừng sẽ vắng tanh, lại nghĩ, ngày thường ở nhà không sốt ruột, huống hồ một mình ở Bắc Kinh sao phải sốt ruột chứ? Sao phải vì một cái cuối năm mà thấy vướng chân? Lão bèn rời khỏi ga tàu, dạo bước về phía Nam, phát hiện trong một con ngõ nhỏ ở Lộ Đông, có mấy cái nhà nghỉ. Người ra người vào trong ngõ, đủ loại giọng từ Bắc đến Nam, toàn là khách thuê phòng đang xách túi lớn túi nhỏ. Lão Xử rẽ vào ngõ, định tới trước hỏi thăm giá cả của nhà nghỉ thì điện thoại đổ chuông. Lão Xử nghe điện, là lão Bố mở xưởng rượu ở quê nhà gọi đến. Lão Bố nói tối nay muốn bê về một thau “Thịt nhừ cả xương”, thông gia nhà lão Bố, đến thảm nhà lão, thông gia vạch mặt chỉ tên rồi, muốn ăn “Thịt nhừ cả xương” ở Hựu Nhất Thôn. Lão Xử nhìn đồng hồ, đã sáu giờ chiều. Nếu là chuyện khác, cho dù là mượn tiên, lão Xử cũng có thể đồng ý ngay, riêng việc “Thịt nhừ cả xương”, lão Xử không dám quyết; bởi đây là quy tắc của Hựu Nhất Thôn. Trước cửa có thực khách xếp hàng, không thể tự ý bê thịt ra từ cửa sau. Giờ đã sáu giờ chiều, đang lúc khách xếp hàng. Trong lúc lão Xử chần chư, lão Bố lại nói: “Không thổ đánh đồng thông gia với người khác được, giờ tôi đến Hựu Nhất Thôn tìm ông đây.

Lão Xử: “Giờ ông đến Hựu Nhất Thôn cũng không tìm được tôi.”

Lão Bố: “Tại sao?”

Lão Xử: “Tôi đang ở Bắc Kinh.”

Vừa nghe lão Xử ở Bắc Kinh, lão Bố lập tức sốt ruột: “Lớn chuyện rồi.”

Lão Xử: “Chẳng phải có mỗi miếng thịt à? Thông gia ông không ăn sẽ chết chắc?”

Lão Bố: “Ý tôi nói không phải vụ thịt. Hôm nay là thứ tư. Ngày mai, là ngày mình họp đánh mạt chược.”

Lão Xử cũng bừng tỉnh, hóa ra hôm nay là thứ tư. Ba giờ chiều thứ năm là thời gian cố định đánh mạt chược của bốn người bạn ở quê. Lão Xử nói: “Không mua nổi vé tàu, không về được rồi. Tuần này bỏ một trận đi.”

Lão Bố: “Không bỏ được. Nếu bỏ, càng lớn chuyện.”

Lão Xử: “Đánh mạt chược thôi mà, không đánh sẽ chết chắc?”

Lão Bố: “Tôi không chết, lão Giải sẽ chết.”

Lão Xử: “Ông có ý gì?”

Lão Bố: “Tháng này lão Giải đau đầu suốt, hôm kia đốn bệnh viện kiểm tra, soi ra bị u não, sang năm phải mổ; là u lành hay u ác, giờ vẫn chưa rõ; nếu u lành còn dễ xử, nếu là u ác... Vậy lão Giải phiền phức rồi. Tôi e đây là trận mạt chược cuối cùng trước khi lão Giải gặp đại nạn.”

Nói xong, lão Bố cúp máy, ngay đến chuyện “Thịt nhừ cả xương” nói lúc đầu, cũng quên khuấy. Lão Xử tắt di động xong, cũng cảm thấy lớn chuyện rồi. Lão Giải mà lão Bố nhắc tới, là một trong bốn bạn mạt chược cố định của lão Xử, mở một nhà tắm công cộng ở phố Nam huyện. Bình thường khi đánh mạt chược, tài năng của lão Giải kém nhất. Nếu thắng thì hí ha hí hửng, miệng huýt sáo, hát hò. Nếu thua thì đập quân bài, nhổ nước bọt, miệng nói tục tĩu, chửi bới ầm ỹ. Nhưng vào một ngày mùa đông năm ngoái, lão Xử đã hiểu thấu được lão Giải. Chập tối hôm ấy, lão Xử và bạn giận dỗi nhau, bữa tối uống thêm vài chén rượu. Ai ngờ càng uống càng giận, càng giận càng uống, chưa ăn hết bữa cơm, đã uống say bí tỉ. Vì không muốn ngồi trong nhà nên lão xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra ngoài. Bạn lão đang giận lão, cũng không thèm ngăn cản. Ra đến ngoài mới biết trời đang đổ tuyết lớn. Nhìn tuyết lớn khắp trời, lão Xử không biết đi về đâu. Khật khà khật khưỡng, lão lê từ phố Tây đến phố Nam huyện, nhìn thấy nhà tắm công cộng của lão Giải. Khi bước vào nhà tắm, người lão đổ nhào xuống đất, chẳng biết còn biết trời đất gì. Sớm hôm sau tỉnh lại, lão Xử thấy mình đang nằm trên phản của nhà tắm công cộng, lão Giải ngồi bên. Trước phản, còn có hai người chà lưng của nhà tắm vây quanh, trên trán đắp khăn mặt. Sau đó lão lại nhận ra, cánh tay mình đang tra kim tiêm, trên đầu treo bình thuốc. Lão Xử lấy tay còn lại khẽ chỉ lên bình thuốc: “Ý gì đây?”

Một người chà lưng đứng trước phản nói: “Hôm qua thấy chú bất tỉnh nhân sự, ông chủ bọn cháu sợ chú xảy ra chuyện, đã vội gọi bác sĩ đến.”

Lão Xử: “Uống chén rượu, có thể xảy ra chuyện gì?”

Người chà lưng khác nói: “Bác sĩ bảo, cũng may gọi ông ta tới, lúc đó nhịp tim chú lên đến hơn 100 nhịp một phút. Nếu muộn thêm chút nữa, nói không chừng đi luôn rồi.”

Lão Xử vẫn mạnh mồm: “Đi thì đi, đời người trước nay có ai là không chết?”

Lão Giải đứng bên cạnh lắc đầu: “Thế không được, ông mà chết, bọn tôi đến đâu đánh mạt chược?”

Lúc đó lão Xử chợt thấy ấm lòng. Ấm lòng không phải vì lão Giải đã cứu lão, mà là thời khắc quan trọng, nhận ra được phẩm hạnh của một người. Giờ nghe nói lão Giải bị u não, chưa rõ sống chết, trận mạt chược này có thể là trận mạt chược cuối cùng trước khi lão Giải lâm đại nạn. Lão Xử thấy chuyến căng rồi, cũng cảm thấy mình buộc phải về. Hơn nữa còn phải kịp về nhà trước ba giờ chiều mai, mới có thể không làm lỡ trận đánh bài thông thường. Nhưng vé tàu đã hết, làm thế nào có thể lên tàu đây? Lão Xử lại từ con ngõ nhỏ quay lại ga tàu, đến quầy trả vé đợi vé trả lại. Cuối năm mọi người đều muốn về nhà, còn không mua nổi vé, nói chi đến chuyện trả vé? Lão Xử đi cầu xin chủ nhiệm trực ban của nhà ga, nói ở nhà có người bệnh nặng, xem có thể chiêu cố cho một chiếc vé không. Chủ nhiệm trực ban nhìn lão Xử tỏ vẻ thông cảm, nói hôm nay ông ta đã gặp hơn ba chục lần kiểu hoàn cảnh giống lão Xử. Nhưng chỗ ngồi trên tàu chỉ có nhiêu đó thôi. Vé tàu đã bán ra, sao có thể tìm được chỗ trống nữa? Không còn vé là không còn vé. Lão Xử lại định tìm cò bán vé giá cao ở sân ga, nhưng cuối năm, khắp trong ngoài ga đều là cảnh sát, không tìm thấy bất cứ một tên cò vé nào. Trong lúc sốt ruột, đèn trong sân ga đã được bật lên, một ngày nữa lại qua đi. Vậy là cái khó ló cái khôn, đột nhiên lão Xử nghĩ ra một biện pháp. Lão lôi ra một tờ giấy từ trong túi xách, tiếp tục lấy bút, vẽ lên trên giấy vài chữ:

“Tôi muốn kêu oan!”

Sau đó giơ tờ giấy lên trên đầu.

Chưa đầy một phút sau, bốn tay cảnh sát xông đến, coi lão Xử là dân kiện cáo ghìm xuống đất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.