Dù tình hình thế nào cũng không thể xấu đến như vậy được. Tại bàn giấy trong phòng ngoài của cụm phòng giám đốc điều hành, Christine Francis đang cau mặt khi cô đọc một lá thư cầm trên tay. Bây giờ cô ngẩng lên và thấy bộ mặt của Peter với những nét thô kệch, đang vui vẻ ngó nghiêng phía ngoài cửa.
Cô tươi cười đáp lại:
- Lại thêm một phát tên nữa bắn tới. Nhưng đã có quá nhiều rồi, thêm một phát nữa thì mùi mẽ gì?
- Tôi thích ý kiến đó của cô - Anh ưỡn cái thân hình đồ sộ gần cánh cửa.
Christine nhìn anh, vẻ khâm phục:
- Anh có vẻ tỉnh táo ghê, thế mà ngủ có mấy đâu nhỉ?
Anh cười toét:
- Sáng sớm này tôi đã giao ban với ông chủ của cô. Được dội cho một gáo nước lạnh. Ông ấy đã xuống đây chưa?
Cô lắc đầu sau đó lại liếc nhìn lá thư cô đang đọc dở:
- Ông ấy mà xuống chắc không thích thứ này.
- Có gì bí mật không?
- Thật ra là không. Theo tôi anh có dính vào việc này.
Peter ngồi vào chiếc ghế da đặt trước bàn.
- Anh có nhớ không? Cách đây một tháng - Christine nói - Có một ông đang đi bộ trên phố Carondelet thì bị một chiếc chai rớt trúng đầu ấy mà. Đầu ông ta bị vỡ toác.
Peter gật đầu:
- Thật là nhục nhã! Chiếc chai đó ném từ một phòng của khách sạn ta xuống, còn cãi làm gì nữa. Song chúng ta không tìm ra được gã khách quý nào đó làm như vậy.
- Người đàn ông bị vỡ đầu đó thuộc loại người nào.
- Tôi nhớ hắn thuộc loại người hết sức so kè. Sau đó tôi nói chuyện với hắn và chúng ta đã thanh toán tiền viện phí cho hắn rồi. Các luật sư của ta đã viết một lá thư giải thích việc làm của ta là một cử chỉ thiện chí, tuy nhiên cũng không thừa nhận trách nhiệm đền bù.
- Sự thiện chí của chúng ta không nước non gì đâuHắn đang kiện khách sạn và đòi bồi thường một vạn đô laHắn tính tiền chấn thương não, thương tật cơ thể, mất mấy tháng lương và kết tội chúng ta làm ăn cẩu thả.
Peter thẳng thừng:
- Hắn sẽ không thu được gì cả. Theo tôi, như vậy cũng không công bằng. Song hắn không có một cơ hội nào cả.
- Làm sao anh có thể khẳng định như vậy được?
- Bởi vì đã có hàng loạt vụ xảy ra tương tự như vậyCác luật sư biện hộ có đủ loại dẫn chứng những vụ trước để kể ra trước tòa.
- Như vậy liệu đã đủ sức tác động đến quyết định chưa?
- Thường là như thế - Anh khẳng định - Luật pháp trải qua nhiều năm khá là bền vững. Chẳng hạn có một vụ có tính chất cổ điển ở Pittburg xảy ra tại khách sạn William Penn. Một người bị một chiếc chai ném từ phòng của khách trọ, rơi tọt qua nóc ôtô vào người ông ta. Ông đã đi kiện khách sạn.
- Thế có kiện được không?
- Không. Ông thua kiện ở tòa án cấp dưới, sau đó kêu lên tòa án tối cao ở Pennsylvania. Họ đã bác đơn của ông ta.
- Tại sao vậy?
- Tòa nói rằng khách sạn - bất kể khách sạn nào - cũng đều không chịu trách nhiệm trước những hành động của khách. Chỉ có thể chấp nhận một ngoại lệ duy nhất nếu như ai đó trong ban quản lý, chẳng hạn như giám đốc khách sạn, biết trước việc sắp xảy ra mà lại không có những cố gắng nhằm ngăn chặn - Peter nói tiếp, và cau mày cố nhớ lại sự việc.
- Còn một vụ nữa, có thể ở Kansas City. Có vài vị đại biểu hội nghị thả những túi đồ giặt đựng đầy nước từ phòng trọ của họ xuống đất. Khi những túi này tung ra, người đi trên lề đường chạy tán loạn để tránh và một người đã bị xô ngã vào gầm một ô tô đang chạy qua. Anh ta bị thương nặng. Sau đó anh ta kiện khách sạn, nhưng không được bồi thường gì cả. Còn nhiều vụ xử khác nữa, kết quả đều như thế cả.
Christine tò mò hỏi:
- Làm sao anh biết hết mọi chuyện đó?
- Còn nhiều chuyện nữa, tôi biết vì tôi học luật khách sạn ở trường Cornell.
- Thế nhưng tôi có cảm giác là quá bất công.
- Quả có thiệt thòi cho người bị hại, nhưng lại công bằng cho phía khách sạn. Tất nhiên một vấn đề bắt buộc phải đặt ra là những kẻ nào làm các việc như vậy phải chịu trách nhiệm. Khó một nỗi, có biết bao nhiêu phòng nhìn ra phố, vì vậy gần như không thể phát hiện kẻ nào phạm lỗi - Đa số họ làm xong là phủi tay ngay.
Christine từ nẫy đến giờ ngồi chăm chú lắng nghe, một khuỷu tay cô chống xuống bàn, và bàn tay nâng nhẹ cầm.
Ánh nắng chiếu xiên ngang, qua những tấm mành hé mở, rồi đến mái tóc đỏ của cô, làm cho nó bừng sáng. Lúc này trán cô nhăn lại vì cô thấy lúng túng. Peter muốn đưa tay vuốt ve cho mất nếp nhăn đó di.
- Tôi sẽ thu xếp vụ này - Cô nói - Có phải anh bảo rằng khách sạn không phải chịu trách nhiệm gì trước pháp luật về những hành động của khách hàng có thể có, thậm chí gây phiền toái cho cả những người khách khác, đúng thế không?
- Bằng vào những điều chúng ta vừa trao đổi thì khách sạn không phải chịu trách nhiệm gì cả. Về điều này, luật định rất rõ ràng và đã có từ lâu rồi. Trên thực tế, nhiều điều luật của ta có từ thời còn những quán trọ của người Anh, bắt đầu từ thế kỷ thứ mười bốn.
- Anh nói rõ xem nào.
- Tôi sẽ đưa cô một văn bản tóm tắt. Luật này có từ thời quán trọ Anh mới chỉ là một phòng lớn có một lò sưởi ấm và chiếu sáng, mọi người ngủ quây quần ở đó. Trong khi họ ngủ, chủ quán có nhiệm vụ canh phòng cho khách khỏi bị bọn trộm cắp, giết người đe dọa.
- Nghe ra hợp lý đấy.
- Đúng thế. Khi người ta bắt đầu sử dụng những buồng nhỏ thì trách nhiệm của chủ quán vẫn tương tự như vậy, bởi vì những buồng này luôn luôn, hoặc có thể là cùng một lúc có nhiều người lạ mặt chung đụng với nhau.
Christine trầm ngâm:
- Cái thời buổi đó sự riêng tư đã lấy gì làm nhiều đâu.
- Phải sau này cơ, khi có những phòng cá nhân và khách sạn có chìa khóa riêng. Nhưng rồi luật lệ cũng xem xét vấn đề khác đi. Chủ quán chỉ có nghĩa vụ bảo vệ khách không bị kẻ bên ngoài đột nhập vào đe dọa. Ngoài chuyện đó ra họ không chịu bất kỳ trách nhiệm nào, kể cả việc xảy ra với khách ở trong phòng cũng như những việc khách làm.
- Vậy là chiếc chìa khóa đã đưa đến sự thay đổi.
- Hiện nay vẫn còn thay đổi - Peter nói - Tuy vậy luật pháp không thay đổi đối với điều này. Khi chúng ta trao cho khách chiếc chìa khóa thì đó là một dấu hiệu của pháp lýCó nghĩa khách sạn không được sử dụng phòng này nữa đồng thời cũng không được xếp người khác vào đó. Mặt khác khách sạn không có trách nhiệm gì đối với khách cả, một khi người khách đã khép cửa lại. - Anh nhìn vào lá thư mà Christine đã đặt xuống bàn - Vì vậy ông bạn chúng ta phải tự đi tìm lấy kẻ nào đã liệng chai xuống đầu mình. Nếu không thì đành chịu thiệt thòi.
- Tôi không ngờ anh lại uyên bác đến thế.
- Tôi không có ý định khoe kiến thức uyên bác làm gì đâu -Peter bảo - Tôi tưởng Warren Trent nắm luật rất vững rồi, khỏi cần giải thích. Nhưng nếu ông ấy muốn một bản kê các vụ kiện thì tôi sẵn sàng.
- Ông ấy sẽ rất biết ơn đấy. Tôi sẽ gài một dòng ghi chú lên trên lá thư này - Cô lại nhìn thẳng vào mắt Peter - Anh thích công việc này, có phải không? Việc quản lý khách sạn ấy mà, và cả những chuyện có liên quan đến nó.
Anh trả lời thẳng thắn:
- Đúng thế. Tuy nhiên tôi sẽ thích hơn nếu như chúng ta có thể sắp xếp một số công việc ở đây. Giá như ta làm được sớm hơn thì khỏi cần đến Curtis O’Keef lúc này. À, cô đã thấy ông ta đến chưa?
- Anh là người thứ mười bảy hỏi tôi về chuyện đó. Tôi tưởng ngay khi ông ấy bước lên lề đường thì điện thoại chỗ anh đã bắt đầu réo lên rồi chứ.
- Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả. Cho đến lúc này còn rất nhiều người thắc mắc về lý do ông ta tới đâyHay nói cho đúng là khi chúng ta được thông báo chính thức về lý do ông ta có mặt ở đây.
Christine cho biết:
- Tôi vừa mới đặt một bữa tiệc tối nay trên phòng của WT chiêu đãi ông O’Keef và cô bạn của ông ta. Anh đã gặp cô ta chưa? Nghe nói cô này có gì đó hấp dẫn đặc biệt.
Anh lắc đầu:
- Tôi đang quan tâm đến dự định tổ chức bữa tối của tôi, có cô tham dự đấy, vì vậy tôi mới tới đây.
- Nếu quả đó là lời mời tối nay, thì vừa may, tôi không bận gì cả, vả lại tôi rất háu đói.
- Hay lắm! - Anh tiến nhanh lại gần chỗ cô ngồi - Tôi sẽ đón cô lúc bảy giờ nhé. Tại nhà cô.
Peter sắp bước ra thì anh trông thây tờ Times Picayune trên bàn gần cửa. Anh dừng lại và nhận ra vẫn là số báo ấy với dòng tít đen báo tin những thiệt hại của vụ đâm xe rồi bỏ chạy mà anh vừa đọc. Anh buồn bã nói:
- Cô đọc tin này rồi chứ?
- Vâng. Kinh khủng thật. Khi tôi đọc, tôi có cảm tưởng như đang chứng kiến toàn bộ sự việc xẩy ra, bởi đêm qua chúng ta đã đi ngang qua đấy mà.
Anh nhìn cô có vẻ ngạc nhiên:
- Cô nói kỳ thật đấy. Tôi cũng có cảm giác như vậy. Nó đã dằn vặt tôi đêm hôm qua, và sáng nay lặp lại như vậy.
- Cảm giác như thế nào?
- Khó xác định lắm. Đại để như thể là tôi biết được một điều gì đó, nhưng mà lại không - Peter nhún vai, cố xua đuổi ý nghĩ đó đi - Tôi có cảm giác như cô nói, bởi chúng ta đã đi qua chỗ đó. - Anh đặt tờ báo trở lại bàn.
Lúc bước ra anh còn quay lại, vẫy tay với cô và mỉm cười.
Cũng như mọi bữa ăn trưa khác, Christine cho gọi mang bánh sanwich và cà phê lên tận bàn làm việc của cô.
Cô đang ăn thì Warren Trent xuất hiện, song ông chỉ dừng lại để đọc thư từ trước khi bắt đầu một cuộc dạo quanh khách sạn mà Christine biết là sẽ kéo dài nhiều giờ. Quan sát vẻ mặt căng thẳng của ông chủ khách sạn, cô thấy thương cho ông. Cô nhận ra dáng đi cứng nhắc của ông, đó là dấu hiệu chắc chắn chứng đau thần kinh tọa đang làm ông đau đớn.
Lúc hai giờ rưỡi, Christine dặn dò cô thư ký ngồi ở văn phòng bên ngoài đôi lời rồi đi thăm Albert Wells.
Cô đáp thang mấy xuống tầng mười bốn và lúc đang rẽ xuống cuối hành lang, cô gặp một người to bè đang đi tới.
Đó là Sam Jakubiec, quản lý phòng ghi nợ. Khi ông ta tiến lại gần, cô nhận thấy ông đang cầm trong tay một tờ giấy, vẻ mặt khó đăm đăm.
Trông thấy Christine, ông dừng lại:
- Tôi vừa đến thăm ông bạn Wells ốm yếu của cô.
- Trông vẻ mặt của ông thế kia thì làm sao ông có thể mang lại cho ông ấy một tâm trạng vui vẻ được.
- Thú thật với cô - Jakubiec nói - ông ta cũng không làm cho tôi phấn khởi chút nào. Tôi vừa lấy được cái này ở ông ta, nhưng Chúa biết được nó có giá trị hay không.
Christine đón lấy tờ giấy mà người quản lý nợ đang cầm trên tay. Đó là một tờ giấy của khách sạn có một vết bẩn ở một góc. Trên tờ giấy, ông Wells đã viết bằng một thứ chữ nghuệch ngoạc có ký tên, ra lệnh cho một ngân hàng Montreal xuất hai trăm đô la.
Jukubiec nói:
- Lão già này ương gàn, vẫn giữ thái độ trầm tĩnh của lão. Lúc đầu lão còn định không trao cho tôi cái gì cả. Lão bảo bao giờ hóa đơn tới thì lão mới thanh toán và có vẻ còn không chú ý gì khi tôi bảo với lão rằng nếu lão cần thì chúng ta sẽ cho lão thêm thời gian để thu xếp tiền nong.
- Người ta ai mà chẳng dễ xúc động trước chuyện tiền nong - Christine nói - Đặc biệt là khi đang túng bấn.
Người quản lý nợ chặc lưỡi, vẻ khó chịu:
- Mẹ kiếp! Đa số chúng ta ai mà chẳng có lúc quẫn. Tôi thì thường xuyên. Thế nhưng thiên hạ cứ tưởng hễ gặp lúc quẫn bách là người ta cảm thấy nhục nhã, nhiều trường hợp người ta có thể thoát được cơ mà.
Christine nhìn tờ giấy xin rút tiến viết đột xuất với vẻ hoài nghi:
- Giấy này có hợp pháp không?
- Hợp pháp quá ấy chứ, nếu như ông ta có đủ tiền ở ngân hàng để rút. Cô có thể viết séc trên giấy chép nhạc, thậm chí trên vỏ chuối cũng được, tùy ý cô. Nhưng đa số những người muốn rút tiền mặt trong ngân khoản thì chí ít cũng có những tờ séc in sẵn. Ông bạn Wells của cô bảo rằng lão không có loại séc như vây.
Khi Christine trao lại tờ giấy cho Jakubiec, ông ta bảo:
- Cô có biết tôi nhận định thế nào không? Lão này là người tử tế và có tiền đây, nhưng chỉ có vậy thôi và lão ta tự đẩy mình vào một hoàn cảnh khó xử khi giải quyết tiền nong. Vấn đề hiện nay là lão đã nợ trên một nửa số hai trăm này rồi, và hóa đơn tiền thuê hộ lý chẳng mấy chốc sẽ ngốn sạch chỗ còn lại.
- Rồi đây ông định thế nào?
Người quản lý lấy tay xoa xoa trán nói:
- Trước hết, tôi sẽ phôn ngay cho Montreal hỏi xem cái ngân phiếu này thực hay giả.