Sau cuộc xung đột ở sảnh và kết thúc là việc bác sĩ Nicholas phải ra về, Peter McDermott nặng nề nghĩ đến những hậu quả sắp tới. Theo anh, việc can thiệp vội vàng của các quan chức Đại hội toàn ngành nha khoa Hoa Kỳ chẳng đem lại kết quả gì ngay tức thì. Nếu như ông Chủ tịch, bác sĩ Ingram, giữ ý kiến đe dọa sẽ rút các đại biểu hội nghị khỏi khách sạn thì việc này sớm nhất cũng không thể xảy ra trước trưa ngày mai được. Như vậy, có thể tạm coi là ổn và đành chờ thêm một hai tiếng nữa cho cơn giận thư thư đã. Sau đó anh sẽ đến gặp bác sĩ Ingram và những viên chức khác của Đại hội, nếu cần.
Còn đối với việc nhà báo kia đã có mặt trong tình huống đáng buồn thì rõ ràng quá muộn rồi, không thể thay đổi được hậu quả tai hại đã gây ra. Đứng trên lợi ích của khách sạn, Peter rất mong người chủ bút nào đó, có trọng trách xem xét mức độ quan trọng của các bản tin sẽ coi sự kiện vừa rồi không có gì ghê gớm cả.
Anh trở về văn phòng của mình ở tầng lửng và lại đắm mình vào những công việc còn lại của buổi sáng. Anh cố dẹp bỏ ý muốn tìm gặp Christine. Tiềm thức bảo anh trong chuyện này có lẽ cần phải có một thời gian lắng đi.
Tuy nhiên anh cũng thấy ngây sau đây sẽ phải tìm cách sửa chữa sai lầm to lớn vừa mắc phải sáng nay.
Ngay sau buổi trưa anh quyết định ghé lại chỗ Christine. Thế nhưng dự định này đã bị lắng đi vì một cú phôn của viên trợ lý giám đốc trực nhật báo cho anh biết có một phòng của khách đã bị mất trộm. Phòng của ông Stanley Kilbrick ở Marshalltown bang Iowa. Tuy tin này mới thông báo, nhưng rõ ràng vụ trộm xảy ra từ hồi đêm. Ông khách đưa ra một bản liệt kê rất dài các món quý giá và tiền mặt đã bị mất. Và theo người trợ lý giám đốc ông khách có vẻ buồn rũ ra. Một thám tử khách sạn đã có mặt tại hiện trường. Peter gọi điện tìm người phụ trách an ninh khách sạn.
Anh không rõ Ogylvie hiện có mặt tại khách sạn hay không, bởi giờ trực của lão béo phị đó vào lúc nào thì chỉ có lão mới biết. Tuy nhiên, liền sau đó, anh được tin nhắn lại là Ogylvie đã điều tra vụ này và báo cáo ngay tình hình.
Chừng hai mươi phút sau ông ta đến văn phòng của Peter.
Viên phụ trách an ninh cẩn thận đặt tấm thân đồ sộ lên chiếc ghế tựa sâu bọc da đặt đối diện bàn làm việc.
Peter cố nén sự ác cảm sâu xa, hỏi:
- Toàn bộ tình hình ra sao?
- Thằng cha bị mất cắp là một gã rất khờ. Hắn đã say khướt. Đây là danh sách những thứ bị mất - Ogylvie đặt lên bàn Peter một bản kê khai. - Tôi đã giữ một bản riêng rồi.
- Cảm ơn. Tôi sẽ trao nó cho ban bảo hiểm của chúng ta. Thế căn phòng ra sao? Có dấu hiệu gì là trộm phá cửa để vào không?
Người thám tử lắc đầu:
- Khóa vẫn an toàn. Sự thể là như thế này. Kithrick thú nhận rằng đêm qua hắn đã đến khu Pháp kiều ăn chơi xả láng. Lẽ ra hắn phải đưa bà mẹ đi theo vắt mũi cho hắn mới phải. Hắn khai hắn đã để mất chìa khóa. Trước sau hắn khẳng định như vậy. Tuy nhiên rất có thể hắn đã bị một ả gái điếm cho vào tròng.
- Hắn có thấy nếu hợp tác với chúng ta hắn sẽ có khả năng thu hồi được những vật đã bị mất cắp hay không?
- Tôi đã bảo hắn như vậy. Hắn không làm gì cả. Bởi một lẽ, cho đến bây giờ, hắn vẫn cảm thấy u u minh minhThứ hai hắn lấy số tiền bảo hiểm của khách sạn đối với những thứ hắn mất cũng là khá đây. Có khi còn lớn hơn thực tế một chút. Hắn khai trong ví hắn có đến bốn trăm đô la tiền mặt.
- Ông có tin hắn không?
- Không.
Peter nghĩ: "Gã này thật đáng đời. Bảo hiểm khách sạn đối với những đồ bị mất cắp cao nhất chỉ đến một trăm đô la nhưng loại trừ số tiền mặt, bất kể số lượng bao nhiêu. Peter hỏi:
- Ông có ý kiến gì thêm? Liệu đây có phải là một vụ duy nhất hay không?
- Không đâu - Ogylvie nói - Tôi cho rằng trong khách sạn hiện nay đang có một tên trộm chuyên nghiệp hoạt động.
- Và sao ông nghĩ như vậy?
Một người khách ở phòng 641 cũng phàn nàn về một chuyện xẩy ra vào sáng sớm hôm nay. Có lẽ vụ này chưa ai báo cáo với anh.
Peter nói:
- Nếu tôi biết, tôi đã không phải hỏi.
- Sớm hôm nay, lúc trời gần sáng, tôi đoán chừng như vậy, có một kẻ đã lọt vào phòng 641 bằng một chìa khóaNgười trong phòng tỉnh giấc. Gã kia làm ra bộ say rượu nói là hắn nhầm phòng đó với phòng 614. Người khách trong phòng lại đi ngủ, nhưng đến khi tỉnh giấc anh ta thắc mắc làm sao chìa khóa phòng 614 lại vừa khít phòng 641 được. Tôi đã được anh ta kể lại như vậy.
- Có lẽ nhân viên đã đưa lầm chìa khóa chăng?
- Có khả năng như thế, nhưng thực tế họ không đưa nhầm. Tôi đã kiểm tra lại rồi. Người phụ trách xếp phòng trực ca đêm đã thề rằng cả hai chìa khóa vẫn ở đó, phòng 614 là của một đôi vợ chồng, họ đi ngủ từ sớm và không ra ngoài.
-Ông có được nghe tả lại hình dạng của kẻ đã đột nhập phòng 641 không?
- Sơ sài quá không giúp ích được gì. Vì vậy, để chắc chắn tôi đã mời khách ở phòng 641 và 614 gặp nhau. Té ra không phải là người khách 614 đã vào phòng 641. Thử lại cả chìa khóa, thì chìa của phòng này không mở được phòng kia và ngược lại.
Peter trầm ngâm:
- Có lẽ phỏng đoán của ông về tên trộm chuyên nghiệp kia là có lý. Vậy chúng ta sẽ phải phát động một chiến dịch truy lùng.
- Tôi đã tiến hành một số việc - Ogylvie nói - Tôi đã dặn các nhân viên thường trực trong các ca mấy ngày sắp tới phải hỏi tên khách khi trao chìa khóa. Nếu cảm thấy có điều gì khả nghi, họ vẫn trao chìa khóa nhưng nhận diện người đã nhận chìa khóa, sau đó nhanh chóng báo ngay cho một thám tử của tôi được biết. Chỉ thị phải canh chừng những kẻ lảng vảng hoặc có hiện tượng khả nghi cũng đang được truyền tới các hầu phòng và trực tầngQuân của tôi sẽ làm thêm giờ, tuần tra suốt đêm ở tất cả các tầng gác.
Peter gật đầu tán thưởng:
- Nghe được đấy. Ông xem có thể đến ở hẳn trong khách sạn đôi ba ngày được không? Nếu ông muốn, tôi sẽ bố trí riêng một phòng.
Peter nhận thấy anh chàng béo phị thoáng lộ vẻ băn khoăn. Sau đó ông ta lắc đầu:
- Không cần như vậy.
- Nhưng ông sẽ quanh quẩn ở đây chứ?
- Nhất định là như thế - Lời nói nghe có vẻ khẳng định nhưng lại thiếu tin tưởng. Và dường như Ogylvie cũng nhận thấy sự thiếu sót, nói thêm - Nhưng dù có một lúc nào đó tôi vắng mặt ở đây, thì quân của tôi cũng biết rõ cần phải làm gì.
Peter vẫn hoài nghi, hỏi thêm:
- Chúng ta phải làm việc với cảnh sát sao đây?
- Sẽ có đôi ba cảnh sát vận thường phục tới đây. Tôi sẽ lưu ý họ về cái thằng cha kia, chắc rồi họ sẽ kiểm tra lại để lọc ra xem đứa nào có khả năng lọt vào thành phố nàyNếu may mắn lại đúng là một tướng đã có tiền án thì chúng ta sẽ lôi cổ được hắn ra ngay.
- Đương nhiên, trong lúc chờ đợi, ông bạn quý tử của chúng ta, dù là ai chăng nữa, chắc cũng không chịu ngồi yên.
- Điều đó thì rõ rồi. Và nếu quả đúng là hắn tinh khôn như tôi nghĩ thì lúc này hắn phải dự kiến khả năng chúng ta đang truy lùng hắn. Như vậy, rất có thể hắn sẽ cố gắng hành sự sao cho thật mau lẹ, rồi rút dù thẳng.
Peter vạch rõ:
- Đấy chính lại thêm một lý do nữa khiến chúng tôi cần ông luôn luôn có mặt tại đây.
Ogylvie phản đối:
- Tôi đã dự kiến hết mọi khả năng rồi.
- Tôi cũng tin là như vậy. Thực tế thì tôi không thể nghĩ đến một khả năng nào mà ông để lọt. Cho nên điều tôi băn khoăn, là ở chỗ, nếu như ông không có mặt ở đây thì không một ai khác đủ năng lực nhanh nhạy như ông để giải quyết.
Peter suy luận: dù có tán tụng lão phụ trách an ninh khách sạn đến trời chăng nữa thì hắn vẫn khăng khăng bám lấy cái công việc định làm. Thế nhưng thật là bực mình, chính vì quan hệ căng thẳng giữa hai người mà anh ta cần phải vật nài hắn ta thực hiện một nghĩa vụ rõ ràng là của hắn.
- Anh khỏi phải lo - Ogylvie nói. Nhưng chính tiềm thức của Peter lại bảo với anh rằng hình như con người béo phị này lại đang lo lắng vì một lý do nào đó khi cất cái thân hình to lớn đứng dậy, ì ạch bước ra khỏi phòng.
Lát sau Peter cũng ra theo. Anh dừng lại chỉ thị cho chị thư ký bảo bộ phận bảo hiểm của khách biết tin về vụ trộm kèm theo bản liệt kê các đồ bị mất mà Ogylvie đã cung cấp.