Giải Lan Đệ đương nhiên gật đầu lia lịa nói được.
Trò chuyện một hồi, cuối cùng Đặng Thanh Giang còn quyết định tối nay mời người trong ký túc xá của họ đi ăn cơm.
“Các cô ấy đều đi học cả rồi, đợi đến trưa về em sẽ nói với họ.” Diệp Uyển Thanh nói.
“Được, vậy cảm ơn em, bạn học Diệp.”
“Đặng cậu cứ gọi cháu là Uyển Thanh là được rồi ạ.” Diệp Uyển Thanh nhìn ông ta xách từ trên xe xuống nhiều đồ như vậy, trong lòng chua xót không chịu nổi, kẹo sữa, sữa mạch nha, kem dưỡng da, dầu xả, còn có khăn quàng cổ găng tay, mũ dạ, bao nhiêu là đồ, toàn là đồ tốt, tại sao đều là của Khương Tiểu?
Cô cũng muốn có.
Nếu người cậu này là của cô thì tốt biết mấy.
“Được thôi, vậy cậu gọi cháu là Uyển Thanh. Uyển Thanh à, túi kẹo sữa này là cậu định để cho bạn cùng phòng của Khương Tiểu ăn chung, đợi khi nào người trong ký túc xá của các cháu đông đủ, cháu chia cho họ nhé.”
Sau khi để dì quản lý ký túc xá Cừu kiểm tra xong, Diệp Uyển Thanh giúp xách những thứ đó lên ký túc xá, tiết học của Giải Lan Đệ sắp bắt đầu rồi, cô nói lời tạm biệt với ông ta trước rồi cũng đi học.
Thực ra Diệp Uyển Thanh cũng nên đi học rồi, nhưng trong mắt cô, bây giờ Đặng Thanh Giang quan trọng hơn tiết học đó nhiều, cùng lắm thì chỉ đến muộn một chút vậy.
Cô nhận lấy túi kẹo sữa đó, đáp một tiếng.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, Đặng Thanh Giang nghĩ ngợi một chút, lại lấy từ trong túi áo khoác tây trang ra một phong bao lì xì, nhét vào tay Diệp Uyển Thanh.
“Nào, Uyển Thanh, cậu thấy mình với cháu có duyên, phong bao này vốn dĩ là định đưa cho Khương Tiểu, giờ con bé không có ở đây, lần tới gặp nó cậu sẽ đưa sau, cái này cậu đưa trước cho cháu.”
Nhìn phong bao lì xì đó, trong lòng Diệp Uyển Thanh lại ngứa ngáy dữ dội, cô phải kìm nén hết sức mới dằn được ý muốn đưa tay ra nhận, ngược lại còn lùi lại một bước, xua tay nói: “Như vậy sao được ạ? Đặng cậu, cháu không thể nhận được.”
Đặng Thanh Giang thấy cô khẽ cắn môi dưới, dáng vẻ đó khiến ông ta cũng không khỏi xao động, đưa tay nắm lấy tay cô, đặt phong bao lì xì vào tay cô, lại khẽ vỗ lên mu bàn tay cô, nói: “Cầm lấy đi, hai ta đúng là có duyên, một cái phong bao lì xì có đáng là bao, chẳng mấy tiền đâu.”
Diệp Uyển Thanh cảm thấy mu bàn tay hơi ngứa ngáy.
Đợi sau khi Đặng Thanh Giang hẹn xong địa điểm và thời gian nhà hàng buổi tối rồi rời đi, cô lập tức mở phong bao lì xì đó ra, nhìn thấy bên trong là hai tờ tiền mệnh giá một trăm, mắt cô lập tức trợn to.
Trời ạ!
Họ chẳng có quan hệ gì cả, mới lần đầu gặp mặt, Đặng Thanh Giang vậy mà lại cho cô một phong bao lì xì lớn tận hai trăm tệ!
Nhất thời, tim Diệp Uyển Thanh đập thình thịch dữ dội.
Trong đầu lại hiện lên dáng vẻ tuấn tú cùng lời nói ôn hòa của Đặng Thanh Giang, nghĩ đến việc ông ta nắm lấy tay mình lúc nhét phong bao lì xì, cô tức thì cảm thấy tay mình nóng ran cả lên.
Cô nắm chặt lấy phong bao lì xì đó.
Mạnh Tích Niên quay lại doanh trại, người trong đội vừa đúng lúc tập buổi sáng về, anh đối diện với Thành Thành.
Mạnh Tích Niên vẫy tay với Thành Thành.
Thành Thành nhướng mày.
Người này sao lại có biểu cảm và hành động giống như đang gọi chó vậy?
Cậu không động đậy, Triệu Hâm bên cạnh lập tức nói với cậu: “Tiểu đoàn trưởng Thành, phó đoàn trưởng của chúng ta đang gọi anh kìa.”
Trên trán Thành Thành tức thì hiện lên ba vạch đen.
Gọi chỗ nào chứ?
Chỉ vẫy tay như vậy mà gọi sao?
Vốn dĩ cậu không muốn để ý, nhưng bị Triệu Hâm nói một câu như thế, lại chẳng thể giả vờ như không thấy.
Thành Thành liếc Triệu Hâm một cái, đi về phía Mạnh Tích Niên.
Triệu Hâm bị cậu lườm một cái như vậy, có chút không hiểu đầu cua tai nheo gì, không khỏi quay đầu hỏi Cung Tân Hà bên cạnh, “Tôi không nói sai gì chứ? Tiểu đoàn trưởng Thành hình như không vui?”
Cung Tân Hà vỗ vỗ vai cậu ta, “Không sai, chỉ là lắm miệng rồi.”