“Ông ngoại, cháu cũng có việc cần ông làm, sau này ông trồng hoa cho cháu là được rồi.” Khương Tiểu nói: “Chẳng phải trong sân nhà mình trồng rất nhiều hoa sao? Chúng ta trồng thêm một ít nữa, đến lúc đó những bông hoa này ông chăm sóc cẩn thận, sau đó hái xuống, phơi khô hoặc sấy khô, rồi để Chử Lượng gửi đến Kinh Thành cho cháu, cháu muốn dùng những bông hoa này làm trà hoa.”
Sau đó cô cũng sẽ trả tiền cho ông ngoại mỗi tháng, coi như là tiền lương.
Khương Tiểu đã nghĩ kỹ rồi, trà hoa muốn bán ra thị trường, cô không thể toàn dùng hoa trong không gian được, thứ nhất là sẽ rất đắt, thứ hai là hiệu quả cũng quá tốt.
Cô có thể phân cấp, dùng những bông hoa được nuôi dưỡng bằng một chút đất đen này, coi như là loại bình thường, định giá sẽ không quá cao.
Đương nhiên, loại bình thường của cô so với trên thị trường chắc chắn cũng không phải là loại thường đâu.
Cát Tùng Hải thở phào nhẹ nhõm: “Hoa đó dùng được thật à?”
“Đương nhiên dùng được rồi. Ông ngoại, ông không thấy hoa nhà mình nở rất đẹp sao? Đều dùng được cả. Sau này cháu sẽ định kỳ tìm một ít phân bón cho ông, đương nhiên hằng ngày vẫn phải nhờ ông chăm sóc cẩn thận, hơn nữa, việc hái hoa và phơi sấy cũng tốn công sức lắm mới có được phẩm chất tốt.”
“Được, được, không sợ tốn công, giờ ông cũng thường xuyên cắt tỉa, có lòng tin là trồng tốt.” Cát Tùng Hải chỉ sợ mình không có việc gì làm, trở thành kẻ ăn không ngồi rồi.
Cát Lục Đào cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy Tiểu Tiểu à, cửa hàng của cháu sắp khai trương, không phải cần thuê người sao? Đã tìm được người chưa?”
“Chưa ạ, cháu muốn mời sư mẫu đến giúp trông coi, sau đó thuê thêm hai nhân viên nữa là được.” Khương Tiểu vẫn thấy Trình Thu Liên khá phù hợp: “Sư mẫu còn phải cân nhắc một chút, nhưng cháu nghĩ bà ấy sẽ đồng ý thôi. Còn về nhân viên, chắc cũng không khó thuê đâu.”
“Thật ra...” Cát Tùng Hải do dự một chút: “Hay là ông với bà ngoại đến Kinh Thành giúp cháu trông cửa hàng?”
Nếu là lúc trước, bọn họ vẫn có thể đi, nhưng giờ thì thật sự hơi không muốn đi nữa, vì nhà họ Huống ở Kinh Thành, vì Khương Thanh Châu ở Kinh Thành.
Bọn họ đến đó, ngược lại có thể sẽ gây phiền phức cho Khương Tiểu.
Thêm nữa, bọn họ vẫn hơi không thích nghi được với khí hậu ở Kinh Thành, nên giờ ở thành phố M vẫn sống rất tốt.
Khương Tiểu cũng biết điều này, nên lập tức lắc đầu nói: “Không cần đâu ạ, ông ngoại bà ngoại, hai người ở đây cũng rất tốt, hơn nữa, hai người ở đây, sau này cháu còn có thể thường xuyên về thăm.”
Mạnh Tích Niên còn không biết phải mất bao lâu nữa mới có thể trở về Kinh Thành đây.
Thành phố M có một ngôi nhà cũng không tệ.
“Đúng rồi, mấy hôm nay anh Tích Niên không qua đây đúng không?”
“Không có, nghe nói trong đơn vị có cuộc thi gì đó, ông thấy cuộc thi đó khá quan trọng, cậu ấy và Thành Thành đều bận lắm.”
Nghe Cát Tùng Hải nhắc đến Thành Thành như vậy, Khương Tiểu chợt thấy hơi ngạc nhiên: “Ông ngoại, ông thân với Thành Thành lắm sao?”
“Cũng không, chẳng phải cậu thanh niên đó từng đến nhà mình sao? Sau đó cũng gọi điện thoại mấy lần tới hỏi thăm, ông thấy cậu ấy khá chu đáo.”
Có thể không chu đáo sao?
Ước chừng là biết người cứu cậu ta lúc trước chính là cô.
Khương Tiểu tuy không cầu mong người ta báo ơn, nhưng, người được ơn không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, vẫn là một chuyện khá khiến người ta vui vẻ.
“Cháu gọi điện thoại cho anh Tích Niên lần nữa, xem bọn họ đã về chưa.”
Khương Tiểu nhớ đến mấy bức thư nhận được trước đó.
Thư có hai bức là Mạnh Tích Niên gửi, hai bức là Cát Tiểu Đồng gửi.
Trong thư của Mạnh Tích Niên, kẹp bức vẽ đó.
Khương Tiểu cũng nhìn thấy người ở trên đó.
Quả nhiên, có hai ba phần giống cô.
Nhìn một người đàn ông có gương mặt hơi giống mình, cảm giác này, nói sao nhỉ, có chút huyền diệu.