Giải Lan Đệ vừa định lên tiếng, Diệp Uyển Thanh đã giành nói trước: "Phải đó, có người mời tụi mình ăn cơm, các cậu có muốn đi cùng không?"
Tần Tiểu Quân và những người khác cũng đâu phải chưa từng ăn cơm, vả lại, người ta mời Diệp Uyển Thanh ăn cơm, sao họ lại thiếu tinh tế mà sáp vào cho được?
"Tụi mình không đi đâu, lát nữa ra nhà ăn ăn tạm chút là được rồi, tối còn nhiều bài tập phải làm lắm."
Diệp Uyển Thanh có chút khó xử nói: "Thật sự không đi sao? Nhưng mà đông người thì vui hơn mà."
"Không đi đâu, các cậu đi đi, cảm ơn nhé." Đông người thì vui, nhưng đâu phải cô ấy là người mời, cô ấy đâu thể thay mặt người mời mà lên tiếng được.
Tần Tiểu Quân và những người khác đều quay người đi làm việc của mình, Diệp Uyển Thanh liếc nhìn một cái, hạ giọng nói: "Vậy tớ bảo Lan Đệ đi cùng tớ nhé."
"Được, đi đi."
Thời gian này, Diệp Uyển Thanh đều ở cùng một chỗ với Giải Lan Đệ, Tần Tiểu Quân và những người khác cũng không cảm thấy có gì bất thường.
Giải Lan Đệ và Diệp Uyển Thanh xuống lầu, đi đến sân tập, nhịn không được bèn kéo Diệp Uyển Thanh một cái, nói: "Uyển Thanh, sao cậu không nói thật với các cậu ấy?"
"Tớ không nói thật chỗ nào chứ?" Diệp Uyển Thanh nhìn cô, chớp chớp mắt đầy vô tội.
Dáng vẻ ngây thơ trong sáng không chút giả tạo này của cô ta khiến Giải Lan Đệ cũng không khỏi dịu giọng lại.
"Cậu không nói với Tiểu Quân và Lệ Lệ rằng chú Đặng mời cả phòng chúng ta đi ăn cơm mà." Giải Lan Đệ vừa nãy đã muốn mở miệng, nhưng Diệp Uyển Thanh cứ mãi không cho cô nói.
Hốc mắt Diệp Uyển Thanh lập tức ửng đỏ: "Lan Đệ, cậu nghĩ là tớ cố tình không nói rõ ràng sao? Nhưng tớ đã nói là có người mời chúng ta đi ăn cơm rồi, chữ "chúng ta" này, đương nhiên là bao gồm cả người trong phòng rồi. Cậu không nghe Tiểu Quân nói sao? Họ còn rất nhiều bài tập phải làm, tớ cũng không tiện khuyên họ bỏ bài tập xuống chỉ vì để đi ăn cơm chứ?"
Giải Lan Đệ nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Dường như, cô ta nói như vậy cũng chẳng có gì sai cả?
Diệp Uyển Thanh lại ôm lấy cánh tay cô, hạ giọng nói: "Vả lại, tớ không nói rõ ràng như vậy, thật ra cũng là vì nghĩ cho cậu thôi."
"Vì tớ?"
"Ừ, cậu thử nghĩ xem, điều kiện gia đình của Tiểu Quân và Lệ Lệ đều rất tốt đúng không? Họ chắc chắn là rất không thể hiểu được tại sao cậu đi học mà còn phải ra ngoài tìm việc làm, đúng không nào? Lát nữa cậu còn phải hỏi kỹ chú Đặng về chuyện tuyển dụng nữa, nếu không có Tiểu Quân và mấy người họ ở đó, chẳng phải cậu sẽ dễ mở lời hơn sao?"
Giải Lan Đệ ngẩn người ra, cô vốn không cảm thấy... trước mặt Tần Tiểu Quân và mấy người đó thì có gì khó mở lời, nhưng, đây chẳng phải Diệp Uyển Thanh đang nghĩ cho cô sao?
Dù sao cũng nên cảm kích cô ta.
Tâm ý của Diệp Uyển Thanh là tốt, cô không thể hiểu lầm cô ta được.
Nghĩ vậy, Giải Lan Đệ bèn cảm kích mỉm cười với Diệp Uyển Thanh: "Cảm ơn cậu, Uyển Thanh."
"Không sao, tụi mình với nhau mà. Lát nữa nếu cậu không biết nói chuyện với chú Đặng thế nào, thì cứ việc ăn thức ăn thôi, tớ sẽ trò chuyện với chú ấy!"
"Được, cảm ơn cậu nhiều lắm, Uyển Thanh, tớ nói chuyện với chú ấy thật sự hơi căng thẳng."
Diệp Uyển Thanh thầm nghĩ, mày nói chuyện với ai mà không căng thẳng chứ? Cái bộ dạng nhát gan sợ sệt, quê mùa kiểu này của mày, đi đến đâu cũng chỉ là đồ nhà quê mất mặt.
Đi cùng với Giải Lan Đệ, Diệp Uyển Thanh có thể cảm nhận được, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía mình.
Khương Tiểu không hề biết rằng vào cái ngày cô vừa rời đi, Đặng Thanh Giang đã gặp Diệp Uyển Thanh, và người cô cứu, Thành Thành, đã mang đến tin tức của A Lục.
Khi hoàng hôn buông xuống, họ đã đến trấn Thạch Đầu.
Trong chốc lát, ánh nắng chiều rực rỡ bao phủ cả bầu trời, chiếu xuống trấn Thạch Đầu yên bình này, khiến tất cả bọn họ đều say đắm.