Huống hồ, Khương Tiểu sớm đã biết Cát lão thái là kẻ khó dây dưa và không biết lý lẽ. Trước kia lúc còn ở bên ngõ Quế Hoa, khi họ còn ở chung một nhà với gia đình Cát Đắc Quân, cô đã có phần đề phòng Cát lão thái tìm đến tận cửa, đến lúc đó lại sinh lắm thị phi.
Cũng may là khoảng thời gian sống ở trấn Bình An, họ đều tránh mặt được Cát lão thái.
Cô có thể né tránh loại phiền phức như Cát lão thái đã là tạ thiên tạ địa rồi, sao còn tự mình chuốc lấy phiền phức vào người chứ?
Nếu để bà ta thấy ông ngoại mình bây giờ sống tốt, không biết lại gây ra chuyện gì nữa đây.
Đối với loại họ hàng gây buồn nôn này, tốt nhất là không gặp vẫn hơn.
Lưu Bội cũng vội vàng phản đối: "Anh gọi bà ta đến làm gì? Lần nào bà ta đến mà chẳng làm nhà chúng ta gà bay chó sủa? Để bà ta biết chị cả và anh rể bây giờ có cuộc sống tốt đẹp, không biết sẽ lại gây rối cho họ thế nào nữa."
Cát Đắc Quân có chút ngượng ngùng.
"Là do anh không suy nghĩ chu đáo, anh chỉ muốn bà ấy đến xin lỗi anh rể và Tiểu Tiểu, dù sao làm vậy cũng quá đáng thật. Được rồi được rồi, không nói nữa, đừng để bà ấy biết anh rể đã về."
"Chính là thế." Lưu Bội gắt gỏng nói: "Lần trước bà ấy còn hỏi chuyện chị cả, theo em mà nói, bao nhiêu năm nay không quan tâm không ngó ngàng tới, năm đó còn lén lút làm ra loại chuyện như thế, vậy mà còn mặt mũi hỏi nữa sao?"
Cuộc sống của Lưu Bội bây giờ đã khấm khá, rất là phát đạt, lưng cũng thẳng hơn, căn bản là không sợ Cát lão thái.
Nhất là chuyện trước kia Cát lão thái đuổi cả con gái và con rể của bà đi, cơn giận này bà vẫn chưa tiêu.
Bây giờ bà có thể không cần căn nhà cũ đó của nhà họ Cát, nhưng Cát lão thái muốn đến chỗ họ ở thì bà cũng không muốn. Dù sao căn nhà hiện tại cũng đứng tên Từ Lâm Giang và Cát Tiểu Đồng, bà và Cát Đắc Quân chỉ coi như ở nhờ nhà con gái con rể, không liên quan gì đến Cát lão thái.
Cát Tiểu Đồng đối với người bà này cũng không có chút thiện cảm nào, tất nhiên là đứng về phía Lưu Bội.
"Đúng, không cần để bà ấy biết Tiểu Tiểu và mọi người đã về."
Khương Tiểu nói: "Chiều nay chúng cháu về kinh thành đây, cháu đã xin nghỉ mấy ngày rồi, còn nợ thầy giáo nhiều bài tập chưa nộp nữa."
Đặc biệt là cuộc thi mà Hạ Tân bảo cô đăng ký, ba bức tranh đó cô vẫn chưa nộp qua. Cũng may Hạ Tân nói bên đó cần bảng đăng ký cũng phải mất mấy ngày.
Nhưng cô cũng không thể trì hoãn thêm được nữa, sau khi về phải lập tức bắt tay vào vẽ tranh.
Như vậy thì thời gian của cô thật sự không quá dư dả.
"Dì nhỏ, có thời gian dì và mọi người cũng đến kinh thành chơi đi." Khương Tiểu thấy Tiểu Đậu Bao đang cầm một thứ làm bằng phân bò và bùn đất chạy qua chạy lại bên ngoài, không nhịn được mà mỉm cười.
Thời đại này chẳng có đồ điện tử gì, trẻ con ở nông thôn có rất nhiều đồ chơi tự chế, chơi cũng rất vui vẻ, hơn nữa đều không sợ bẩn.
Gấp vỏ bao thuốc lá, lăn vòng sắt, chơi bi đá, cái gì cũng có thể chia sẻ cùng bạn bè.
Chỉ là dường như cô chưa bao giờ chơi cùng với người bạn nhỏ nào cả.
Bây giờ thấy Tiểu Đậu Bao chơi đùa vui vẻ với hai đứa trẻ ở ngoài, cô cũng cảm thấy muốn chơi thử, tất nhiên, chỉ là suy nghĩ một chút thôi.
Có lẽ cô vốn chẳng có thú vui tuổi thơ nào cả.
"Bọn dì bây giờ đều không đi được," Cát Tiểu Đồng thấy cô cứ nhìn Tiểu Đậu Bao ở bên ngoài, cũng không nhịn được cười, "Cháu nhìn cái con quỷ nhỏ đó xem, dì làm sao mà đi được? Còn trong xưởng nữa, cha mẹ và Lâm Giang cũng đều có việc bận, đợi đến giữa năm sau chắc là mọi việc đi vào quỹ đạo, đến lúc đó bọn dì sẽ đến kinh thành tìm cháu chơi mấy ngày. Nhưng mà, đến lúc đó phải bao ăn bao ở bao chơi đấy nhé, tiểu phú bà."
Khương Tiểu cười nói: "Chuyện đó thì có vấn đề gì chứ?"