A Lục thu thế, nói: “Cũng tạm được, hơn nữa, tôi nhớ ra một người.”
Mạnh Tích Niên cũng thu thế, ngạc nhiên hỏi: “Nhớ ra người nào? Có đau đầu không?”
Trước khi Khương Tiểu rời đi đã để lại thuốc ở đây, cho nên mấy ngày nay tinh thần của A Lục trông khá hơn trước rất nhiều. Hơn nữa, vết thương do đập đầu vào tối hôm đó cũng đã lành hẳn, không để lại sẹo.
“Nhớ ra một vị lão gia, năm xưa hình như tôi từng chép sách cho ông ấy để đổi lấy vài đồng. Cũng không biết vị lão gia đó giờ còn tại thế hay không.”
Chuyện này, Mạnh Tích Niên từng nghe Khương Tiểu nhắc tới, cho nên vừa nghe ông nói vậy liền biết là đang nhắc đến ai.
“Người ông nói là vị lão tiên sinh ở thành phố J phải không? Ông ấy đã qua đời rồi, nhưng mà, chỗ Tiểu Tiểu vẫn còn cuốn sách mà ông từng chép ở đó.”
A Lục sững sờ.
“Tiểu Tiểu... sao lại có?”
“Cô ấy vẫn luôn tìm ông, có manh mối do Bạch lão ở thành phố J cung cấp, nên đã tìm tới đó.”
A Lục lấy khăn mặt lau mặt, đột nhiên trầm mắt đánh giá Mạnh Tích Niên.
Trong lòng Mạnh Tích Niên bỗng thắt lại.
Lại nữa rồi.
Mỗi lần A Lục dùng ánh mắt như vậy đánh giá mình, cậu lại có ảo giác rằng A Lục trước mặt đây là một bề trên, cảm thấy tuy khí chất ông trầm ổn, nhưng ẩn ẩn có uy nghiêm.
Thế nhưng cậu cũng giữ được bình tĩnh, không mở miệng hỏi A Lục rốt cuộc đang nhìn cái gì.
“Mạnh phó đoàn trưởng.” A Lục đột nhiên gọi cậu, “Tôi cứ cảm thấy, ngoài lần cậu bắt kẻ xấu đó ra, tôi còn từng gặp cậu ở đâu nữa.”
Mạnh Tích Niên không chút biến sắc, “Lục thúc, chẳng phải cháu đã nói với chú rồi sao? Chú là bậc trưởng bối, cứ gọi tên cháu là được.”
“Nhưng sao tôi lại thấy, lúc đó cậu không phải bộ dạng này? Hình như râu ria xồm xoàm, gầy đến mức hóp cả má, trông rất thê thảm.”
A Lục cũng không bận tâm đến lời Mạnh Tích Niên, cứ thế nói tiếp.
Mạnh Tích Niên nghe ông nói vậy không khỏi sững sờ.
“Cháu ư?”
Không thể nào, trước kia cậu còn trẻ, căn bản không hề có râu.
Sau này ở bên cạnh Khương Tiểu, cô từng nói cậu lớn tuổi, cậu chỉ hận không thể trông trẻ trung hơn, sao có thể để râu? Lần nào đến gặp cô cũng cạo mặt sạch trơn, được chưa?
Chưa kể, Khương Tiểu luôn cảm thấy hiện giờ cậu rất khôi ngô, sao cậu lại để mình gầy đến mức hóp cả má được? Còn nữa, cậu đã có Khương Tiểu, thê thảm cái gì chứ?
Chẳng lẽ là lần cậu ra nước ngoài chấp hành nhiệm vụ rồi bị trọng thương đó?
Nhưng lần đó sự nhếch nhác của cậu cũng đâu thể gọi là thê thảm?
“Đúng, chính là cậu đấy.” A Lục vẫn nhìn cậu, một lát sau, ông đột nhiên nhắm chặt mắt lại, thân hình hơi lảo đảo, tay lập tức vịn lấy cái cây bên cạnh.
Mạnh Tích Niên thấy tình hình không ổn, vội vàng đỡ lấy ông.
“Lục thúc?”
“Không sao, không sao, để tôi tĩnh lại một chút. Trước kia thường xuyên như vậy, sau này đã nhiều năm không bị rồi, sao đột nhiên lại bắt đầu lại?”
Giọng A Lục thấp xuống, nửa câu trước là nói với Mạnh Tích Niên, nửa câu sau lại như đang lẩm bẩm một mình.
Mạnh Tích Niên tuy nghe rõ mồn một, nhưng lại không thể hiểu rốt cuộc ông đang có ý gì.
Trước kia A Lục nói những chuyện đại loại như từng gặp cậu, nói cậu bắt kẻ xấu này nọ, Mạnh Tích Niên đều cho rằng là vì đầu óc ông chưa tỉnh táo, nên nói năng lung tung.
Nhưng sau mấy ngày chung sống với A Lục, Mạnh Tích Niên đã không còn nghĩ như vậy nữa.
Bởi vì qua quan sát mấy ngày nay, A Lục thật sự đã gần như bình phục, ngoại trừ một số vấn đề hơi ấu trĩ, cùng với một vài khía cạnh còn khá cứng nhắc, hay nhìn nhận vấn đề một cách đương nhiên, và chứng mất trí nhớ ra, thì những lời nói, cử chỉ, tư duy logic khác của ông không có vấn đề gì lớn cả.