Lưu Bội vốn dĩ cảm thấy không có gì cần giấu Khương Tiểu, hơn nữa chuyện này vốn dĩ là chuyện của Khương Tiểu.
Bà lập tức nói với Khương Tiểu: "Tiểu Tiểu, ta nói cho con nghe này, chính là hồi đó, cũng chừng sáu bảy năm trước, lúc ấy, nước mình chẳng phải vừa mới qua thời loạn lạc xong, mọi thứ đều đang nỗ lực chấn chỉnh lại sao?"
Khương Tiểu gật đầu.
Lúc đó quả thực là, biến động vừa mới kết thúc không lâu. Thật ra, khắp nơi lòng người vẫn còn hoang mang, thật ra chẳng ai biết sau này có còn loạn nữa hay không, cho nên lúc ấy, tất cả mọi người đều sống trong nín thở, thở mạnh cũng không dám.
Lúc đó lại xảy ra chuyện gì sao?
Lưu Bội nói tiếp: "Lúc đó bảo là phải quy phạm hóa thông tin nhân khẩu các xã các trấn, cho nên, có cử cán bộ về các xã để xác minh thông tin nhân khẩu, làm tốt việc đăng ký và thống kê. Tất nhiên, nguyên nhân cụ thể có phải vì chuyện này hay là muốn rà soát gì khác thì ta không biết, nhưng dù sao thì năm đó, thông tin hộ tịch đã được xác minh đăng ký lại một lần. Ồ, đúng rồi, còn hỏi trong nhà có ai từng ra nước ngoài hay không nữa."
Khương Tùng Hải nghe đến đây cũng gật đầu: "Đúng đúng đúng, ta cũng nhớ là có chuyện này."
Lưu Bội lập tức hỏi ông: "Vậy anh rể, lúc đó người về thôn không hỏi anh câu hỏi gì kỳ lạ sao?"
"Câu hỏi kỳ lạ gì?" Khương Tùng Hải ngơ ngác.
"Anh nghĩ lại đi."
"Ông ngoại, ông nghĩ kỹ lại đi." Khương Tiểu không nhớ chuyện này. Ngay cả kiếp trước cô cũng không nhớ chuyện này. Lúc đó, cô thường đến chỗ suối Vô Danh, nên trong nhà có người đến, hỏi chuyện gì, cô chưa chắc đã có ở nhà, chưa chắc đã biết.
Hơn nữa lúc đó cô thực sự còn nhỏ, chỉ khoảng mười tuổi, có vài chuyện cô chắc chắn sẽ không để trong lòng.
Khương Tùng Hải nghe thấy họ đều nói như vậy, lúc này mới cẩn thận hồi tưởng lại chuyện năm đó.
Nghĩ một hồi lâu, ông đột nhiên vỡ lẽ: "Đúng rồi, ta nhớ ra rồi, lúc đó không phải bí thư Diêu đến nhà, mà là hai cán bộ từ trấn về, hỏi nhà ta có mấy nhân khẩu, đều là người thế nào, quan hệ gì với ta. Ta liền nói với họ, chỉ có vợ chồng ta và bà A Đào, còn có một đứa cháu ngoại, không còn người nào khác."
Khương Tiểu hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó họ còn hỏi ta một câu, năm đó con gái ông mất tích có đăng ký, đúng không? Ta nói đúng." Khương Tùng Hải nỗ lực hồi tưởng, "Họ lại hỏi ta, vậy thông tin đăng ký trên này, đúng chứ? Có phải chính ông tự đi đồn công an đăng ký không? Đăng ký như vậy, nhà các ông coi như không có người này rồi."
Lúc đó Khương Tùng Hải tưởng là đang nói về việc đăng ký mất tích, ông lúc ấy cũng không hỏi rõ ràng lắm, trong lòng nghĩ, bảo sau này trong nhà coi như không có người này, chẳng phải là mất tích không trở về sao? Cho nên ông liền gật đầu đồng ý.
Khương Tiểu nghe đến đây, đỡ trán nói: "Vậy thì, lúc đó, cái họ hỏi chắc chắn là đăng ký tử vong phải không?"
Lưu Bội lập tức gật đầu: "Chẳng phải sao, chắc chắn là vậy rồi. Ta nghĩ, chuyện mẹ nói năm đó, chắc là chuyện này rồi."
"Bà đừng có nói bậy nha, mẹ có thể làm chuyện này sao?" Cát Đắc Quân có chút buồn bực.
Lưu Bội hừ một tiếng nói: "Chuyện như vậy, tôi có thể nói bậy sao? Mấy ngày đó dì nhỏ của anh đến nhà ta ở, anh không biết đấy thôi, tôi nhớ rất rõ, vì lúc đó cô ấy còn tranh ăn với Tiểu Đồng nhà ta."
Cát Tiểu Đồng và Từ Lâm Giang nhìn nhau, không nói gì.
Chuyện này không đến lượt họ lên tiếng rồi.