Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10822 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1738
Đều Sẽ Xử Lý Hết

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên nói muốn ba đứa con, nhưng cô lại biết điều đó là không thể.

Bởi vì khoảng thời gian này đang trong giai đoạn kế hoạch hóa gia đình, bọn họ chắc chỉ được phép sinh một con.

Cũng không biết đợi đến sau này mở cửa cho phép sinh con thứ hai, tuổi tác của cô khi đó còn có thể sinh được nữa hay không...

“Đang nghĩ gì thế?”

Hai người đàn ông ở bên trái và bên phải đột nhiên cùng lên tiếng hỏi.

“A?” Khương Tiểu hoàn hồn, lập tức lắc đầu: “Không có gì, không có gì cả!”

Trời ạ, tư duy của cô có phải quá lan man rồi không, giờ này mà lại đi nghĩ đến chuyện bốn mươi tuổi mình còn có thể sinh con thứ hai hay không!

Nếu chuyện này mà nói ra, chắc chắn sẽ khiến họ cười chết mất!

Tuyệt đối không được nói!

Mặt cô nóng bừng, vội vàng chạy về phía nhà.

“Con về mở cửa trước đây!”

Hai người đàn ông đứng phía sau nhìn theo bóng lưng cô, khóe miệng đồng thời khẽ nhếch lên.

Họ đều muốn cưng chiều cô gái nhỏ này, nguyện cho cô cả đời thuận lợi, bình an vui vẻ, còn họ, sẽ mãi mãi yêu thương cô.

“A Lục chú đã nhớ lại chuyện năm xưa rồi sao?”

Hai người chậm rãi đi về phía nhà, đều đang xách theo chút rau, thịt, trứng và mì.

Câu hỏi đột ngột của Mạnh Tích Niên khiến bước chân A Lục khựng lại.

“Cậu cảm thấy tôi đã nhớ lại hết rồi sao?” Ông hỏi ngược lại.

“Cho dù không nhớ lại hoàn toàn, chắc cũng đã nhớ được quá nửa rồi.” Giọng điệu Mạnh Tích Niên vô cùng khẳng định.

A Lục không lên tiếng, chỉ khẽ thở dài một hơi.

Một lúc lâu sau, ông mới trầm giọng nói: “Chuyện đời, không phải lúc nào cũng được như ý nguyện đâu.”

“Chuyện đời tất nhiên không phải lúc nào cũng như ý, nhưng, chỉ cần không quá tham lam, biết rõ thứ mình muốn nhất là gì, chỉ cần điều mình muốn ấy được như ý là được rồi.”

Lời nói của Mạnh Tích Niên khiến A Lục không khỏi nhìn cậu.

Ông không ngờ rằng, một người trẻ tuổi lại có kiến giải như vậy.

Điều này làm ông cảm thấy mình vẫn còn đánh giá thấp Mạnh Tích Niên.

Ông hỏi: “Vậy, thứ cậu muốn nhất là gì?”

“Thứ tôi muốn nhất,” Mạnh Tích Niên khẽ mỉm cười, không chút do dự đáp: “Là được cùng Tiểu Tiểu nắm tay đi hết cuộc đời này, đầu bạc răng long, con cháu đầy đàn.”

Có lẽ sẽ có rất nhiều người cảm thấy đây là một nguyện vọng khá cổ hủ, nhưng, cậu thực sự nghĩ như vậy.

“Tất cả những gì cản trở nguyện vọng này của tôi,” Ánh mắt Mạnh Tích Niên lạnh xuống, giọng điệu kiên quyết, mang theo một chút tàn khốc, nói tiếp: “Tôi đều sẽ xử lý hết.”

Mặc dù lời cậu nói nghe thật tàn khốc, nhưng lọt vào tai A Lục lại khiến lòng ông an định.

“Hy vọng sau này cậu vẫn có thể nghĩ như vậy, nguyện vọng không thay đổi.”

“Không đổi.”

Khương Tiểu đã đến trước cửa nhà, quay đầu nhìn lại, thấy hai người bọn họ vẫn đang đi chậm rãi, không biết đang tán gẫu chuyện gì, không khỏi gọi một tiếng: “Hai người còn không mau lên? Kiến bò bên đường còn nhanh hơn hai người đấy.”

Mạnh Tích Niên và A Lục nhìn nhau, đồng thời rảo bước nhanh hơn, đi về phía cô.

Khương Tiểu vừa rửa mặt rửa tay xong thì nghe thấy tiếng điện thoại reo.

Cuộc gọi này là Khương Tùng Hải gọi đến, ông đã gọi mấy lần rồi mà vẫn không có ai nhấc máy.

Nếu là trước đây thì ông cũng không lo lắng, nghĩ rằng Khương Tiểu chắc là đi ra ngoài rồi, nhưng vì hôm nay có Trần Châu gọi điện thoại đến trước, ông sợ kinh thành xảy ra chuyện gì, nên có chút không yên tâm.

“Tiểu Tiểu à, bên con không có chuyện gì chứ?”

Khương Tiểu nghe giọng ông có chút lo lắng, ngẩn người ra một chút: “Ông ngoại, không có chuyện gì đâu, sao vậy ạ?”

Thực ra đương nhiên là có chuyện, A Lục đã tìm được người nhà, hơn nữa đối phương lại là Giang gia, điều này có được coi là có chuyện không?

Nhưng chuyện này, Khương Tiểu quyết định không nói với ông bà ngoại trước, dù sao họ cũng đâu biết tình hình nhà họ Giang ở D châu rốt cuộc ra sao.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1781
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.