Nếu cậu ta có thể ở lại đây làm nghệ sĩ đàn, sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều cơ hội gặp cô ấy đúng không?
Lúc này, Trần Lập Đình thế mà đã hoàn toàn vứt Diệp Uyển Thanh, người vẫn đang xem tranh, ra sau đầu.
Trong đầu cậu ta chỉ toàn là gương mặt tuyệt sắc vừa nhìn thấy khi nãy.
Toàn là ánh mắt có phần lạnh lùng đó của cô.
"Là thế này, ngoài cậu ra vẫn còn những người khác tới phỏng vấn, cho nên trong khoảng thời gian này chúng tôi cần phải gặp hết những người ứng tuyển đã. Nếu cậu thể hiện xuất sắc, đến lúc đó sẽ thông báo cho cậu tới làm việc." Trình Thu Liên nói.
Thực ra bà cũng không ngờ lại có nhiều nam giới tới ứng tuyển vị trí nghệ sĩ đàn như vậy.
Vốn dĩ lúc Khương Tiểu nói muốn tuyển một nam một nữ nghệ sĩ đàn, bà còn cảm thấy nữ nghệ sĩ có lẽ dễ tuyển, còn nam thì chưa chắc đã tuyển được.
Thế nhưng không ngờ tới, lại có bảy tám người tới phỏng vấn.
Xem ra bà đã đánh giá thấp thời thế rồi.
Nam sinh học đàn vẫn có đấy thôi.
"Vậy biểu hiện vừa rồi của cháu có ổn không ạ?" Trần Lập Đình lại hỏi.
Trình Thu Liên gật đầu nói: "Khá tốt."
"Vậy đã thấy cháu biểu hiện tốt rồi, không thể nhận cháu luôn sao? Như vậy còn tiết kiệm được chút thời gian, không cần phải phỏng vấn những người phía sau nữa ạ."
Trình Thu Liên ngạc nhiên nhìn cậu ta một cái.
Chàng trai trẻ này có cần phải gấp gáp như vậy không?
Diệp Uyển Thanh cũng nghe thấy cuộc đối thoại của họ, bèn quay người lại hỏi: "Cháu cũng thấy cậu ấy nói đúng ạ, nếu thấy cậu ấy đàn hay, tại sao không thể nhận luôn ạ?"
Trình Thu Liên nói: "Vẫn nên cho người khác một cơ hội. Chàng trai à, nếu cậu có tự tin thì cứ đợi thêm chút là được, ngày kia sẽ có thông báo."
Tuyển nghệ sĩ đàn, bà cũng không thể quyết định được, còn phải xem ý Khương Tiểu thế nào.
Vả lại, điều bà vừa nói cũng là sự thật, vẫn phải cho người khác một cơ hội, nhỡ đâu có người đàn hay hơn cậu ta thì sao?
Trần Lập Đình hơi sốt ruột, bởi vì cậu ta không biết đoạn sau mình đàn thế nào. Nhớ lại, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, đầu óc cậu ta hoàn toàn trống rỗng, thậm chí ngay cả lúc đó mình có đang đàn hay không cũng chẳng biết.
Nhưng cậu ta biết, giây phút nhìn thấy cô gái đó, nốt nhạc đã loạn nhịp ngay lập tức.
Cho nên cậu ta lo lắng Trình Thu Liên sẽ không nhận mình.
"Dì ơi, hay là thế này đi, lương cháu có thể nhận ít một chút, lúc không đàn cháu cũng có thể tranh thủ thời gian tới tiệm phụ giúp công việc, cháu rất chăm chỉ ạ, cháu còn có thể học pha trà, dì nhận cháu đi mà."
Cậu ta thực sự muốn làm nghệ sĩ đàn ở đây!
Rất muốn quen biết cô gái đó.
Diệp Uyển Thanh ở bên cạnh kinh ngạc nhìn cậu ta.
Trước kia Trần Lập Đình còn bảo với cô là muốn kiếm nhiều tiền hơn, hơn nữa, mấy ngày nay gặp gỡ nhiều, cô cũng có thể nhìn ra, Trần Lập Đình cũng có thói công tử bột, thực ra không biết chăm sóc người khác, bản thân cậu ta cũng thuộc kiểu cần người chăm sóc.
Cậu ta chăm chỉ?
Cậu ta chăm chỉ khi nào cơ chứ.
Tuy đối với cô khá tốt, nhưng đôi khi cũng đều là cô ám thị rồi nói rõ thì cậu ta mới làm.
"Lập Đình, anh cần công việc này đến thế sao?" Diệp Uyển Thanh không nhịn được kéo tay áo cậu ta, nói nhỏ: "Nếu anh thực sự thiếu tiền tiêu, tìm dì anh lấy chẳng phải là được rồi sao?"
Trần Khai Cẩn là vợ của Đặng Thanh Giang, tuy Diệp Uyển Thanh luôn cảm thấy Đặng Thanh Giang đối với Trần Khai Cẩn chắc không hào phóng như đối với cô, nhưng dù sao cũng là vợ ông ta, cho tiền thì vẫn sẽ cho chứ.
Vả lại, điều kiện nhà Trần Lập Đình không phải là không tốt sao?
Cô từng nghe Trần Lập Đình kể rồi, nhà cũng làm kinh doanh gỗ.
Bây giờ cậu ta thế mà lại vì muốn có công việc này mà khúm núm với người ta, thà nhận ít lương hơn, làm nhiều việc hơn, cũng phải có được công việc này?